Trúc Mã Tôi Nuôi Hắc Hóa Rồi - Chương 8
Cập nhật lúc: 2026-03-30 13:36:10
Lượt xem: 26
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Tần Cảnh thưởng thức biểu cảm mặt Quý Phong Thần, trong mắt tràn đầy ý . Bàn tay to nhẹ nhàng vươn kéo Quý Phong Thần trong bồn tắm. Quần áo bộ đều ngấm nước, bóng dáng mềm mại ngã xuống Tần Cảnh.
Chỉ cần Quý Phong Thần ngẩng đầu là thể chạm tới môi Tần Cảnh .
Tần Cảnh vô cùng vui sướng, thật sự hài lòng với cảnh bây giờ. Hiện tại cả Quý Phong Thần đều ướt đẫm, da thịt ẩn hiện chiếc áo thun trắng, mơ hồ rõ đường nét cơ thể.
Tần Cảnh khàn giọng: “Lâu chúng tắm chung nhỉ.”
“Ai thèm tắm cùng chứ!” Quý Phong Thần mặt nóng bừng, lập tức dậy, cố thoát khỏi vòng tay của Tần Cảnh, ánh mắt trốn tránh, dám thẳng mắt , vội vàng phòng.
Tới khi Tần Cảnh tắm rửa sạch sẽ phòng, mở cửa , một chiếc gối bay tới đầu .
Kèm theo đó là tiếng mắng của Quý Phong Thần: “Lưu manh, đồ nhân ngư biến thái!”
Tần Cảnh nhướng mày, dáng vẻ là đang thẹn thùng ? Ý trong mắt càng sâu hơn, để bụng mà tiếp tục lau tóc hỏi: “Có quần áo ? Tôi mang đồ theo.”
Quý Phong Thần kinh hô một tiếng: “Sao mặc đồ mà dám ngoài ?”
Tuy rằng bên hông quấn một chiếc khăn nhưng cặp chân thon chắc và nửa khỏe khoắn đều lồ lộ ngoài, còn đọng nước, kết hợp cùng mái tóc ướt, Quý Phong Thần chỉ một cái liền hoảng hốt đầu.
“ quần áo, Thần Thần , giúp với.” Tần Cảnh giọng điệu ủy khuất, còn mang theo chút làm nũng đáng thương.
Quý Phong Thần đầu , nhưng vành tai đỏ ửng cũng bán , Tần Cảnh cố nén , giả nai tiếp: “Lạnh quá …”
Quý Phong Thần nhanh chóng chạy tủ quần áo, lục lọi chộp lấy một bộ đồ ngủ ném cho Tần Cảnh, miệng thúc giục : “Cậu mau !”
Tần Cảnh liền ở mặt Quý Phong Thần, kéo khăn tắm xuống, Quý Phong Thần kinh hô một tiếng lập tức đầu chỗ khác: “Cậu điên !”
Tần Cảnh nhún vai: “Con trai với thì ngại cái gì chứ? Cái gì thì cũng mà. Hay là… Thần Thần cũng thích đúng ?”
“Cậu!” Quý Phong Thần tức n.g.ự.c khó chịu, từ khi nào mà nhân ngư trở nên mồm mép như nhỉ. Cậu cố nén cơn tức, thật là hết đường chối cãi. Lại nghĩ tới lời mà tên lưu manh : “Là thích !”
Tần Cảnh hào phóng thừa nhận: “Không sai, chính là thích đó Thần Thần. Tôi tình nguyện cho xem cơ thể , dám xem ? Thần Thần , mau đầu nè.”
Quý Phong Thần tai đỏ như máu, mặt nóng bừng. vẫn bướng bỉnh đầu qua , mãi cho tới khi phía truyền tới âm thanh mặc quần áo, chờ đến khi âm thanh đó kết thúc, mới xoay .
“Cậu! Sao còn …” Quý Phong Thần mặt đỏ bừng, lúng túng nên làm gì, hình ảnh mặt quả thực quá kích thích, khiến chút đỡ nổi.
“Thần Thần!”
Quý Phong Thần giường , còn Tần Cảnh đang bên cạnh . Tần Cảnh mặc đồ của chật, áo ngủ kéo căng, nút cùng gài .
Hắn lo lắng, cảm thấy hình như dọa Quý Phong Thần sợi . Lần làm như nữa, Tần Cảnh nghiêm túc kiểm điểm bản .
Tần Cảnh xuống bếp nấu cơm tối cho Quý Phong Thần, chờ Quý Phong Thần thức dậy là cơm ngon canh ngọt đợi sẵn, đó gọi điện cho ba , bảo là gần đây sẽ ở nhà Quý Phong Thần, để phụ đạo cho .
Kỳ thi đại học sắp tới mà bệnh tình của Quý Phong Thần ngày một nặng hơn. Tần Cảnh lo lắng, suy nghĩ một lúc liền quyết định, từ nay sẽ chọc Quý Phong Thần đang tâm lý bất nữa.
Hắn nhấc máy gọi cho bác sĩ khoa Tâm Lý.
“Chào bác sĩ, là nhà của bệnh nhân mắc chứng hoang tưởng hôm ạ…”
“À, nhớ , bây giờ bệnh tình của bạn ? Đã hồi phục ?” Bác sĩ lập tức nhớ hai nam sinh trung học Tần Cảnh và Quý Phong Thần.
Tần Cảnh trả lời: “Vẫn ạ… Từ ngày hôm đó thì mỗi ngày tưởng tượng một thế giới khác, hôm qua là ma cà rồng, hôm nay tới nhân ngư. Mỗi ngày đều biến đổi như thế, thấy tình hình hiện tại của phù hợp đến trường nữa, nên xin phép nghỉ học .”
Bác sĩ chăm chú lắng Tần Cảnh mô tả tình huống hai ngày hôm nay, nhanh liền đưa chẩn đoán: “Cậu làm thế là đúng lắm. Hiện tại, bệnh nhân đang trong giai đoạn phục hồi, cần giảm thiểu tiếp xúc với ngoài, để tránh tác động tiêu cực đến tình trạng bệnh. Ở trong nhà, hạn chế tiếp xúc với quá nhiều sẽ giúp giảm thiểu hoang tưởng và hỗ trợ quá trình hồi phục cho .”
“Thế khi nào mới thể hồi phục bác sĩ?”
“Còn xem bao giờ cởi bỏ nút thắt trong lòng , nên cái chuyện bao giờ hồi phục thì thực sự khó câu trả lời chắc chắn lắm… Tất cả đều dựa hết.” Bác sĩ như .
Tần Cảnh thở dài, cảm ơn bác sĩ cúp máy.
Sau khi Quý Phong Thần tỉnh dậy, ánh mắt Tần Cảnh chút thích hợp. Vừa né tránh sợ hãi, còn đan xen những cảm xúc phức tạp khác. Nói chung khí giữa hai tối nay, chút khác lạ.
Tần Cảnh thì đang mải nghĩ về nút thắt trong lòng Quý Phong Thần, còn Quý Phong Thần thì đơn thuần là vì bộ dạng Tần Cảnh bây giờ nên mới dám chuyện.
Cơm hôm nay Tần Cảnh nấu cho Quý Phong Thần là những món thích ăn, măng tây xào bò, dưa leo xào trứng, canh bí, còn cả đu đủ xào ớt, và ớt xanh nhồi thịt. Đều là những món ăn vô cùng hấp dẫn.
Quý Phong Thần qua một bàn đồ ăn mắt, cứ cảm thấy gì đó sai sai. Mặc dù đều trông ngon miệng nhưng xanh lè như thế …
“Cậu ý gì hả?”
Vào giơ đũa thứ hai, Quý Phong Thần rốt cuộc cũng nhịn mà mở miệng hỏi. Cậu bực bội dằn mạnh đôi đũa xuống, giận giữ khoanh tay nhếch cằm , dường như sắp quyết đấu một trận sống mái với .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/truc-ma-toi-nuoi-hac-hoa-roi/chuong-8.html.]
Tần Cảnh đần mặt , hoang mang hiểu Quý Phong Thần đột nhiên nổi nóng: “Sao thế Thần Thần?”
“Cậu còn dám hỏi thế nữa ? Cậu cái bàn thức ăn ? Rốt cuộc ý gì hả?”
Tần Cảnh: ???
Sau khi Quý Phong Thần xong, Tần Cảnh quanh một vòng, phát hiện mấy món làm món nào cũng màu xanh. thật sự ý gì khác mà.
“Thần Thần… giải thích.” Tần Cảnh chau mày, đặt đũa xuống: “Thần Thần, ý gì …”
“Không ý gì mà làm một bàn đồ ăn xanh lè xanh lét cho ? Là do cố tình giả bộ là do kiếm chuyện? Có đang ám chỉ gì với đúng ? Cậu lắm —— mười năm ngoại tình cũng ngạo mạn tới mức , đúng là tuổi trẻ ha.”
Quý Phong Thần chằm chằm Tần Cảnh, tuôn một tràng dài, tức tới mức cả phát run, nghĩ tới chuyện mà Tần Cảnh sẽ làm với mười năm , trái tim liền đau đớn. Trong đầu thầm nghĩ bộ mắc nợ Tần Cảnh mà chịu cảnh như ?
Tần Cảnh càng càng cảm thấy sai sai, cái gì mà mười năm ? Cái gì mà ngoại tình chứ?
Chẳng lẽ đổi kịch bản nữa ?!
(Đề Cử Đam Mỹ Hay ưu tiên đăng truyện có view và cmt)
Tần Cảnh phảng phất về hai ngày , hình như giai đoạn lúc Quý Phong Thần luôn miệng gọi là tra nam …
“Thần Thần, . Cái chỉ là trùng hợp thôi, tủ lạnh nhà chỉ mấy nguyên liệu thôi. Tôi, ý gì khác. Thức ăn cũng do mua, đừng giận nữa mà.”
Quý Phong Thần ôm ngực, tức giận vô cùng, dù Tần Cảnh giải thích nhưng lửa giận vẫn vơi, tiếp tục : “Đám ma cà rồng các thì một câu thật lòng chứ!”
Tần Cảnh: Ủa đổi kịch bản nữa ? Tốc độ biến hóa chóng mặt quá…
Sao thường xuyên đổi mới cốt truyện như thế , Tần Cảnh thật sự càng lo lắng cho Quý Phong Thần hơn. Hắn lên bước vòng qua, ôm lấy Quý Phong Thần, trầm giọng : “Thần Thần, ngoan nào. Đừng làm loạn nữa, trong lòng chỉ một , nếu thích mấy món hôm nay thì để đặt đồ ăn ngoài nhé.”
Quý Phong Thần dùng sức tránh thoát khỏi vòng tay của Tần Cảnh, ánh mắt né tránh mắng: “Đồ nhân ngư biến thái, tránh xa !”
“…” Tần Cảnh xịt keo cứng ngắc.
Còn Quý Phong Thần mắng Tần Cảnh xong thì cầm đũa lên ăn cơm ngon lành. Phảng phất như nổi nóng lúc nãy , ăn vui vẻ như thế, hiển nhiên đều là món thích ăn.
Tần Cảnh thở dài, càng âu sầu hơn.
Sau khi chỗ , Tần Cảnh ăn nữa, chỉ Quý Phong Thần. Tầm mắt chăm chú Quý Phong Thần, Quý Phong Thần chút ngại ngùng: “Đừng, đừng nữa…”
“Ngon ?”
“Ngon lắm á.”
Tần Cảnh vô cùng thỏa mãn, bởi vì Quý Phong Thần đau dày nên dành nhiều thời gian để tìm hiểu và học hỏi cách thức nấu ăn ở mạng, may mắn là trí nhớ của , chỉ cần xem qua một là nhớ kỹ, căn cứ theo đó mà làm, cũng may Quý Phong Thần ăn ngon miệng, uổng công hết lòng học hỏi.
Sau Quý Phong Thần ăn xong thì chủ động dọn bát đũa rửa. Tần Cảnh bóng dáng Quý Phong Thần bận rộn trong bếp, trong lòng cảm thấy ấm áp. Nếu Quý Phong Thần bệnh thì …
Hiện tại cảm xúc của Quý Phong dường như định hơn nhiều, khi rửa bát xong thì về phòng, bật phim zombie lên xem.
Tần Cảnh thu dọn xong, đẩy cửa liền thấy bộ dạng m.á.u me của xác sống, vội vàng cướp lấy máy tính bảng, cho Quý Phong Thần xem tiếp nữa. Lỡ như ngày mai tưởng là zombie thì chẳng lẽ sẽ nhảy để đường ?
“Cậu làm gì thế? Trả cho .” Quý Phong Thần bất mãn, cố lấy máy tính bảng, nhưng Tần Cảnh trực tiếp tắt máy cất sang một bên.
“Thần Thần, ngủ sớm .” Tần Cảnh giấu máy tính bảng , đề phòng Quý Phong Thần lén xem thì cũng giấu luôn điện thoại cho chắc.
Tần Cảnh xách bên giường, nhét trong ổ chăn.
“Tôi ngủ , mới bảy giờ mà ngủ gì chứ, trả máy tính bảng cho , xem xong mới ngủ.”
“Không ngủ thì chuyện với .”
Quý Phong Thần hờn dỗi đáp: “Chả gì để cả…”
Vừa xong liền chọc giận Tần Cảnh.
“Thần Thần, chúng từ nhỏ lớn lên cùng . Suốt 18 năm cuộc đời lúc nào cũng bóng dáng , thế mà bảo gì để là ? Giữa chúng mà gì để ? Cậu trả lời cho .” Giọng Tần Cảnh tuy lớn nhưng uy lực lớn. Ánh mắt gắt gao khóa mặt Quý Phong Thần, soi chút cảm tình từ crush của .
Hắn nhận rằng chỉ luôn luôn bày tỏ tình cảm với Quý Phong Thần, lúc nào mà nghĩ về .
lỡ như Quý Phong Thần thích thì ? Vào mấy ngày Quý Phong Thần mắc chứng hoang tưởng thì đều nghĩ là nhân vật tra nam, là mà Quý Phong Thần chạy trốn. Có ẩn ý thật Quý Phong Thần hề thích , vẫn luôn rời khỏi ?
Chỉ mới nghĩ tới đó thôi mà Tần Cảnh cảm thấy trái tim như ai đó bóp ngẹn, đau đớn tới mức chịu nổi. Hắn sợ hãi đáp án mà Quý Phong Thần sẽ .
Lỡ như tất cả đều chỉ là tình cảm một phía của thì ? Hắn cho rằng ở cạnh Quý Phong Thần là giúp đỡ bệnh, nhưng nhiều ngày như mà Quý Phong Thần vẫn chút chuyển biến nào.
Nếu rời , liệu bệnh của Quý Phong Thần thể lên …
Hắn chỉ sợ là thật sự sẽ chọn cách rời .