Trúc Mã Tôi Nuôi Hắc Hóa Rồi - Chương 6
Cập nhật lúc: 2026-03-29 13:10:04
Lượt xem: 32
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Tần Cảnh dây dưa với Quý Phong Thần ở sân thượng một lát, tuy rằng cả hai cách một , nhưng Tần Cảnh chỉ cần thể cảm nhận Quý Phong Thần đang ở bên thì cũng đủ thỏa mãn .
Bởi vì bệnh tình của Quý Phong Thần nên lâu , yên tĩnh ở bên cạnh như .
“Về nhà thôi, với cô giáo . Sau cần tới trường học ôn tập nữa, ở nhà tự học là .” Tần Cảnh xong liền dậy, vươn tay về phía Quý Phong Thần, kéo lên nhưng Quý Phong Thần hất .
Quý Phong Thần xụ mặt, rõ ràng là vẫn còn đang tức giận, lui về phía vài bước, che cần cổ c.ắ.n hai của , mắng: “Đừng chạm ! Không cho chạm !”
Tần Cảnh nhíu mày, trong lòng ẩn ẩn khó chịu. Lại bắt đầu nữa … Sao thể nhịn mà đụng Quý Phong Thần .
Quý Phong Thần tự lên, bước phăm phăm đằng . Cậu chút quan tâm đến ở phía , tới cả liếc một cái cũng thèm.
Tần Cảnh lưng , âm thầm thở dài.
Quý Phong Thần về lớp lấy balo, thu dọn bộ đồ đạc bỏ trong cặp. Khóa kéo mới chỉ kéo một nửa, nửa sách lộ hẳn ngoài. Tần Cảnh nhịn mà giúp kéo kín cặp sách.
Ai ngờ Quý Phong Thần căn bản cảm ơn mà ngược , còn đầu trừng mắt lườm Tần Cảnh một cái.
“Đã là chạm mà.”
Sau khi khỏi cổng trường, Tần Cảnh liền chụp lấy Quý Phong Thần đang phía . Bàn tay to lớn nắm lấy cổ áo Quý Phong Thần, kéo trong lồng n.g.ự.c .
Tần Cảnh thở bức bách, giọng điệu uy h.i.ế.p : “Thần Thần, còn c.ắ.n ?”
Quả nhiên, Quý Phong Thần thấy từ thì dám phản kháng nữa, tức tối Tần Cảnh, dám giận mà dám hé răng.
Không khí giữa hai vẫn luôn căng thẳng như , cho đến khi bọn họ về tới nhà Quý Phong Thần.
Vừa bước cửa, Quý Phong Thần lập tức chui trong phòng khóa trái. Cậu thấy Tần Cảnh ở trong nhà . Cảm thấy thật sợ hãi quá , cho dù cách một cánh cửa, vẫn thể cảm nhận thở mãnh liệt của ma cà rồng.
Tần Cảnh gõ cửa phòng Quý Phong Thần: “Mở cửa , Thần Thần.”
Hắn chuyện với Quý Phong Thần, thể chịu nổi cảnh Quý Phong Thần cứ sợ hãi như thế. Mỗi ánh mắt lướt qua đều ngập tràn né tránh và căm hận, điều đó làm nội tâm như tra tấn.
“Không mở! Mau cút khỏi nhà !” Quý Phong Thần trốn ở cánh cửa nên cũng mạnh miệng hơn phần nào.
Ánh mắt Tần Cảnh ảm đạm âm u: “Tôi .” Nếu bỏ thì sẽ để mặc Quý Phong Thần ở nhà một , với tình trạng bệnh hiện tại của lỡ như tự làm tổn thương chính thì . Vết thương từ mặt dây chuyền bạc vẫn còn tay , thể chủ quan .
(Đề Cử Đam Mỹ Hay ưu tiên đăng truyện có view và cmt)
“Được thôi! Cậu cứ ở đó mà chờ ba về, bọn họ nhất định sẽ cho một trận!” Quý Phong Thần ngữ khí cực kỳ , giọng run rẩy. Cậu xổm sàn nhà, len lén sờ lên dấu răng ma cà rồng c.ắ.n ở cổ…
Tần Cảnh trêu chọc: “…Cậu sợ hút m.á.u ba luôn ?”
“Ba là thợ săn ma cà rồng á nha, mạnh gấp trăm luôn kìa. Mặc dù sợ cái gì nhưng thể nào bọn họ cũng sẽ cách trấn áp ! Hãy lãnh nhận hình phạt của mi , quỷ hút máu!” Quý Phong Thần giương nanh múa vuốt quát, hung tợn nghĩ, tưởng tượng cảnh ba chiến đấu để tiêu diệt con ma cà rồng , như thì sẽ còn ai nó g.i.ế.c hại nữa.
Tần Cảnh: “…”
Tần Cảnh trầm mặc chờ ở sô pha ngoài phòng khách. Hắn vốn định ôm cây đợi thỏ, chờ xem khi nào thì Quý Phong Thần mới chịu ngoài, nhưng chờ mãi chờ mãi, dù phát tiếng động gì nhưng vẫn chịu xuất hiện.
Hắn nhớ là ba Quý Phong Thần tan ca lúc sáu giờ, nên định chờ ba Quý Phong Thần về nhà mới rời .
Còn giải thích rõ ràng cho họ hiểu về bệnh tình của Quý Phong Thần, hơn nữa còn nhắc nhở ba Quý Phong Thần cất hết mấy vật dụng sắc bén trong nhà .
Ba Quý Phong Thần thường xuyên công tác, ở nhà nên bình thường ai quản Quý Phong Thần cả, nhưng cho nhiều tiền tiêu vặt. Mỗi quan hệ giữa Tần Cảnh và Quý Phong Thần bắt đầu hình thành cũng từ việc tới nhà ăn cơm ké, tính cách chiều chuộng của cũng là vì thế.
Vừa khéo ba công tác về, Tần Cảnh nhớ là cũng một thời gian Quý Phong Thần gặp ba .
Đột nhiên, Tần Cảnh nghĩ đến cảnh ngày hôm qua Quý Phong Thần với , là đem hành vi tra nam của báo cho ba …
Tần Cảnh rùng , lát nữa giải thích rõ ràng mới .
lúc , chuông cửa vang lên, Tần Cảnh bước mở cửa. Ngoài cửa chính là ba của Quý Phong Thần, Quý Phong Thần thừa hưởng hầu hết ưu điểm của họ.
Mẹ của Quý Phong Thần thấy Tần Cảnh ở trong nhà thì cũng quá ngạc nhiên, nhưng thấy sắc mặt của thì nghi ngờ hỏi: “Thần Thần gây rắc rối gì ở trường nữa hả con?”
Ba Quý Phong Thần tháo giày ở huyền quan : “Tính cách của thằng nhóc nhà là gì em , em cứ chiều nó hoài, còn nhỏ mà bướng bỉnh như , để xem lớn lên nó còn chịu sự quản giáo của em nữa .”
Tần Cảnh lắc đầu : “Chú dì , con chuyện cần với hai .”
Nhìn biểu cảm nghiêm túc của , ba Quý Phong Thần đại khái cũng đoán mức độ nghiêm trọng của vấn đề. Tần Cảnh lập tức hạ giọng: “Chú dì , gần đây Thần Thần mấy lời kỳ quặc với hai , ví dụ như chuyện tới từ mười năm ?”
Một câu hỏi liền đ.á.n.h trúng vấn đề, Quý Phong Thần kinh ngạc che miệng.
Bà vội hỏi: “Con cũng chuyện ? Hôm qua Thần Thần cứ luôn miệng với dì là nó đến từ mười năm , nó kể chuyện chuyện như thật nhưng dì cũng chẳng tin mấy, dì cứ nghĩ là nó áp lực học tập quá nên mê sảng. Chẳng lẽ nó cũng với con như thế ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/truc-ma-toi-nuoi-hac-hoa-roi/chuong-6.html.]
Tần Cảnh gật đầu: “Không chỉ mà còn kể chuyện con mười năm như nào nữa.”
Mẹ Quý Phong Thần ngại ngùng, hiển nhiên là bà cũng qua chuyện Quý Phong Thần kể Tần Cảnh tra nam như thế nào.
Tần Cảnh thèm để ý, kế tiếp mới là trọng điểm: “Do hôm qua cứ khăng khăng tới từ tương lai, nên con dẫn tới bệnh viện khám thử ạ.”
“Bác sĩ thế nào con?” Ba Quý Phong Thần vội vàng hỏi.
“Bác sĩ đây là chứng hoang tưởng, kê t.h.u.ố.c đưa cho con . Con cũng cho uống t.h.u.ố.c hôm qua với hôm nay . Hiện tại thì Thần Thần vẫn bệnh, con cảm thấy chúng đừng nên cho thì hơn. Bác sĩ là mỗi ngày cần quan tâm nhiều hơn nữa, giúp đỡ khi thấy cô đơn và dành nhiều tình yêu thương cho ạ.” Tần Cảnh kể hết lời bác sĩ căn dặn cho ba Quý Phong Thần .
Mẹ Quý Phong Thần nghẹn ngào nức nở: “Đều do chúng hết, ngày thường bận rộn công việc nên mới thời gian để ý tới nó… Hu hu, còn nhỏ mà bệnh tâm lý .”
“Không dì ạ, con tin là Thần Thần sẽ sớm khỏe mạnh thôi. Thời gian tới là giai đoạn ôn tập của lớp mười hai, mà tinh thần của phù hợp để tới trường nữa nên con xin giáo viên cho phép nghỉ , thời gian tới con sẽ giúp ôn tập ạ.”
Tần Cảnh ở mặt khác chính là hình mẫu con nhà trong truyền thuyết, lễ phép ngoan ngoãn chăm chỉ học giỏi, là một đứa trẻ đáng tin cậy.
Mẹ Quý Phong Thần thì cũng nhẹ nhàng phần nào, bà : “Con thế dì thấy an tâm lắm, dì giao nó cho con nhé, ngày mai dì với chú còn công tác một chuyến nữa, cần tận nửa tháng, vất vả cho con , Cảnh Cảnh.”
“Không gì ạ.” Tần Cảnh mỉm , chăm sóc cho nhóc nhà thì gì vất vả chứ.
Tần Cảnh của Quý Phong Thần đưa chìa khóa phòng của , nhẹ nhàng mở cửa phòng .
Tần Cảnh mấy tiếng gặp Quý Phong Thần, trong lòng chút nhớ mong. Ai dè mở cửa thấy Quý Phong Thần đang vùi đầu ngủ ở thảm.
Dáng vẻ hiền hòa vô hại, chiếc miệng nhỏ chu , vài sợi tốc rủ xuống chiếc trán trắng nõn, phía là hàng mi dày, cong vút như rẻ quạt, cánh mũi khe khẽ hít thở , thở cũng thơm mềm.
Tần Cảnh hô hấp cứng , đóng cửa phòng .
Cúi đầu hôn lên đôi môi mềm mại của Quý Phong Thần.
Không dám hôn sâu, sợ rằng Quý Phong Thần tỉnh sẽ đòi cách xa như hồi nãy.
Ngủ ngoan hẳn, mềm mại đáng yêu. Tần Cảnh khẽ véo hai chiếc má đầy thịt của Quý Phong Thần, thế nào cũng thấy giống như hai cái bánh bao, cảm giác tay dừng . cũng chỉ dám sờ một xíu thu tay.
Tần Cảnh ngắm khuôn mặt của Quý Phong Thần, khuôn mặt của từ nhỏ tới lớn đều khắc sâu trong trí óc của . Hắn suy nghĩ nhiều, mỗi đều chỉ thể lén lút bày tỏ tình cảm, tới bao giờ mới thể quang minh chính đại yêu thương với đây.
Trong lòng bỗng thấy buồn bã vô cớ, phát hiện dấu răng cổ Quý Phong Thần vẫn còn hồng hồng.
Tần Cảnh dậy tới bồn nước giặt một cái khăn, lau nhẹ cổ Quý Phong Thần. Vừa lau nghĩ thầm nhóc con nhà da thịt non mềm quá, cũng tại kiểm soát lực nên mới như , xem chú ý.
Khăn lạnh áp lên da khiến Quý Phong Thần khẽ ưm một tiếng, nhíu nhíu đôi mày. may mắn là chỉ trở thôi chứ tỉnh , chiếc đầu nhỏ vô thức tìm một chỗ để gối lên, cuối cùng gối lên đùi Tần Cảnh.
Hô hấp đều đều trở khẽ ngủ say.
Tần Cảnh thấy hình ảnh thì tim cũng mềm mại , cho dù chân tê rần cũng nỡ đ.á.n.h thức Quý Phong Thần dậy. Hắn chỉ mong thời gian trôi qua chậm chút, để thể khắc sâu hình ảnh mãi mãi trong tâm trí.
Những chuyện xảy trong hai hôm nay quá mức vi diệu, cũng ngờ tới khả năng diễn xuất luôn.
Đột nhiên, Quý Phong Thần cau mày phát tiếng rầm rì, hình như đang gặp ác mộng.
Tần Cảnh vỗ nhẹ lưng Quý Phong Thần, định trấn an nhưng Quý Phong Thần phản ứng càng lúc càng lớn, mở miệng hét lên: “Tên nhân ngư ——”
“…” Tần Cảnh bất đắc dĩ , nhóc con nhà tới cả mơ cũng kỳ quặc.
tiếp theo Tần Cảnh liền nổi nữa.
Quý Phong Thần giật khỏi cơn ác mộng, mở mắt liền thấy khuôn mặt trai tuấn tú của Tần Cảnh, sợ tới mức bật dậy, liên tục lùi về phía , trong mắt tràn ngập sợ hãi, đôi mắt long lanh đầy nước như sắp òa. Hai tay ôm chặt , nhỏ giọng nức nở.
Tần Cảnh: “… Cậu dậy ?”
“Tránh xa , đồ nhân ngư biến thái.” Quý Phong Thần lấy quần áo che kín , để lộ bất kì phần da thịt nào, ánh mắt đầy cảnh giác Tần Cảnh.
Giề, nhân ngư hả???
Lại đổi kịch bản nữa ?
Ngủ một giác dậy là chuyển sang kịch bản mới luôn đó hỏ???
Tần Cảnh đau đầu nín lặng, kịch bản đổi quá nhanh nên hoang mang, nên làm gì.
“Thần Thần…”
“Cậu đó! Lo mà tắm kìa! Tôi sẽ tắm chung với , mà nhanh thì c.h.ế.t khô ráng chịu nha.”
Tần Cảnh: “…” Nói cái gì dị chài.