Trúc Mã Tôi Nuôi Hắc Hóa Rồi - Chương 5
Cập nhật lúc: 2026-03-29 04:29:19
Lượt xem: 30
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Cảm giác hút m.á.u chỉ đau một chút, đó dần truyền đến cơn tê dại ngưa ngứa, khiến lông tơ Quý Phong Thần run rẩy dựng lên.
Hóa cảm giác ma cà rồng hút m.á.u là như thế …
Hình như cũng đến nỗi nào.
“Buông .” Quý Phong Thần khôi phục thanh tỉnh liền giãy giụa. Bây giờ vẫn còn đang trong lòng Tần Cảnh, thật sự trông chẳng đắn tí nào. Cậu ngại ngùng mạnh mẽ đẩy Tần Cảnh , vành tai bất giác đỏ ửng.
Tần Cảnh hiện tại thể cưỡng ép , huống hồ bây giờ Quý Phong Thần đang bệnh, cũng nên đủ, nhanh chóng buông Quý Phong Thần .
Quý Phong Thần tự do, ánh mắt hung ác liền chằm chằm Tần Cảnh. Tóc mai mềm mại rủ trán, xô đẩy lôi kéo nên đồng phục lộn xộn, tức giận mắng: “Tôi sẽ khuất phục , ma cà rồng.”
“Tôi cần khuất phục, chỉ cần ngoan ngoãn hiến dâng cần cổ sạch sẽ xinh là , còn việc chịu khuất phục thì…” Tần Cảnh ban đầu tính phối hợp với Quý Phong Thần, ai dè càng diễn càng thấy nghiện.
Lời còn dứt, Quý Phong Thần giật chiếc vòng cổ mặt dây chuyền hình thập giá cổ xuống. Hàng vỉa hè nên chất lượng cũng gì, kéo nhẹ một cái đứt. Trong nháy mắt, mặt dây chuyền đ.â.m thẳng cảnh tay lộ ngoài của Tần Cảnh, cắt thành một đường, may mắn là đứt da chảy máu.
(Đề Cử Đam Mỹ Hay ưu tiên đăng truyện có view và cmt)
Chỉ là mảnh kim loại cứa tay dù trầy da chảy m.á.u nhưng cũng để một vết hằn đỏ hồng, tay cũng đau.
Tần Cảnh nhíu mày: “Thần Thần, làm cái gì thế?!”
Quý Phong Thần ngây ngốc , sang về phía mặt dây chuyền sắc bén trong tay: “Tại như , tại tới cả thập giá bằng bạc mà cũng sợ!”
Tần Cảnh chút hoảng hốt, ý thức chứng vọng tưởng của Quý Phong Thần ngày càng nghiêm trọng. Hôm nay chỉ là miếng kim loại bằng bạc, ngày mai thứ cầm lên là d.a.o thì ? Cũng thể loại trừ khả năng .
Từ nay thể để cho Quý Phong Thần đụng tới đồ sắc nhọn gì nữa, kẻo lỡ ngày tự làm thương thì phiền phức lắm.
Tần Cảnh bực bội ném chuỗi thập giá xuống đất, túm lấy cổ áo Quý Phong Thần kéo đến mặt , thấp giọng đe dọa: “Đừng làm mấy chuyện uổng công vô ích nữa, mấy thứ tác dụng với .”
Bàn tay to lớn của vuốt ve tren cổ Quý Phong Thần, lúc vuốt đến vết hickey, tâm trạng cũng dịu bớt . Tần Cảnh nheo mắt : “Tối nay tan học nhớ đợi , cấm lén lút về một .”
“Không!” Quý Phong Thần kiên định từ chối.
Tần Cảnh kéo gần cách giữa và Quý Phong Thần, khuôn mặt soái khí bức dần dần phóng đại, tràn đầy cảm giác bức bách : “Cậu quyền từ chối, lúc nào cũng nhớ thật kĩ phận của , là tiểu lễ vật của .”
Quý Phong Thần tuy giận nhưng dám gì, đôi mắt như bùng lửa, nhưng vẫn chẳng dám hó hé gì cả. Tay Tần Cảnh còn đang đặt lên cổ, sợ lỡ gì chọc tới thì sẽ Tần Cảnh bẻ đầu tức khắc.
Nhìn Quý Phong Thần mặt mũi trắng bệch, Tần Cảnh nhẹ nhàng buông tay , cũng hiểu là lỡ dọa Quý Phong Thần sợ . Hắn dịu dàng xoa đầu Quý Phong Thần, nhẹ giọng : “Ngoan, lời , tan học chờ . Dẫn ăn món ngon.”
Quý Phong Thần gật đầu cũng lắc đầu, Tần Cảnh coi như đồng ý .
Quý Phong Thần canh chuẩn thời cơ để trốn khỏi phòng, vọt , đẩy cửa rầm một cái chạy mất.
Tần Cảnh cong cong khóe miệng, tới nhà vệ sinh rửa tay mới về lớp.
Tiết Hóa học kết thúc, giờ bắt đầu môn thứ hai.
Tần Cảnh bước lên bục lau bảng, lúc bước xuống còn cố ý vòng tới chỗ Quý Phong Thần, khẽ gõ chồng sách của mới về chỗ.
Quý Phong Thần lập tức hoảng sợ, cho rằng Tần Cảnh ở trong giờ học cũng hút m.á.u , vội vàng che kín cổ , cảnh giác cao độ quan sát xung quanh. Chỉ cần nhào tới một cái là bỏ chạy.
Quý Phong Thần canh một hồi lâu thấy gì xảy , mới yên tâm đặt tay xuống.
Nhẹ nhàng thở phào một , may là bây giờ Tần Cảnh khát máu.
Đang học thì chủ nhiệm lớp bỗng xuất hiện bên cửa sổ, ánh mắt quét một vòng lớp học. Các bạn học lập tức thẳng lưng chăm chú giảng, ai dám làm việc riêng, lỡ như chạm ánh mắt của cô chủ nhiệm là xác định sẽ gọi chuyện.
“Quý Phong Thần, em đây chuyện với cô.” Chủ nhiệm lớp ở cửa, lạnh giọng . Ánh mắt sắc bén đáng sợ, vẻ đang tức giận, cả lớp nín thở dám nhúc nhích, sợ chủ nhiệm lớp kêu phê bình.
Tần Cảnh lo lắng lên, sợ rằng với trạng thái tâm lý bây giờ của Quý Phong Thần, sẽ mấy lời khó hiểu làm chủ nhiệm lớp càng tức giận hơn.
“Thưa cô, em chuyện ạ.” Tần Cảnh cướp lời Quý Phong Thần, che chở Quý Phong Thần ở phía .
Quý Phong Thần trợn mắt kinh hoàng, hai con ma cà rồng sắp quyết đấu với …
Giáo viên chủ nhiệm là cô giáo môn Ngữ văn, cũng hiểu mối quan hệ thiết giữa Tần Cảnh và Quý Phong Thần. Tần Cảnh là lớp trưởng, thái độ của bà đối với Tần Cảnh cùng Quý Phong Thần khác như trời với đất.
“Hai đứa qua đây .” Chủ nhiệm lớp xong liền nhanh tay đóng cửa . Không làm phiền giáo viên bộ môn tiếp tục giảng bài.
Quý Phong Thần run bần bật, tròng mắt xoay chuyển liên tục. Đi cùng hai con ma cà rồng, liệu hút thành cái xác khô ?
Mới nghĩ tới thôi mà cổ thấy đau nhói .
Tần Cảnh thoáng qua Quý Phong Thần, thấy Quý Phong Thần sợ tới mức mặt mày tái mét. Hắn kéo Quý Phong Thần sang một bên, nhỏ giọng hỏi: “Sao ? Cậu đau ở ?”
“Cứu mạng a —— hu hu hu, ma cà rồng bắt . Hai con quỷ hút m.á.u các dám làm trò xằng bậy trong trường học, tàn sát tính mạng học sinh! Công lý tới trễ nhưng ! Sớm muộn gì cũng sẽ tới chế ngự và trừng phạt mấy , đừng tưởng rằng ma cà rồng thì mang sức mạnh vô địch… còn lợi hại hơn mấy nhiều!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/truc-ma-toi-nuoi-hac-hoa-roi/chuong-5.html.]
Giọng Quý Phong Thần lớn lắm, chỉ đủ cho hai thấy, trong giọng còn hàm chứa sự đe dọa, cố gồng cảnh cáo.
Tần Cảnh: “… Thần Thần, cô giáo cũng là ma cà rồng ?”
“Chính xác, hai đêu là ma cà rồng, cho dù ngụy trang giỏi cỡ nào thì đều là con !” Quý Phong Thần lời lẽ chính trực, sớm chân tướng , hy vọng một ngày nào đó thể vạch trần bộ mặt thật của hai trường.
Tần Cảnh lắc đầu, bây giờ thêm cô chủ nhiệm cùng thiết lập nhân vật với .
Vừa bực buồn nhưng thể cãi với Quý Phong Thần.
Tần Cảnh nhanh chóng tới bên cạnh cô giáo, hình cao lớn khiến chủ nhiệm lớp lập tức trông nhỏ nhắn hơn nhiều.
Giáo viên chủ nhiệm là một phụ nữ trung niên, ngày thường bất lực với loại học sinh cá biệt là Quý Phong Thần, chỉ còn cách nhờ Tần Cảnh thường xuyên để ý đôn đóc việc học cho Quý Phong Thần.
“Thưa cô, em chuyện .” Tần Cảnh thấp giọng mở lời, thanh âm đủ để chỉ hai thấy. Hắn đầu , thấy Quý Phong Thần ở phía đang bỏ chạy, liền nheo mắt cảnh cáo Quý Phong Thần bỏ trốn.
“Chuyện gì ? Em .” Chủ nhiệm lớp hôm nay kêu Quý Phong Thần, mà Tần Cảnh cũng theo thì chắc chắn là do vấn đề gì . Chủ nhiệm lớp cũng thoải mái chờ trình bày.
Tần Cảnh chọn lọc từ ngữ cẩn thận mới : “Hồi nãy cô tới tìm Quý Phong Thần, là do sáng nay tới trễ và đùa nghịch trong lớp ạ?”
“ .” Chủ nhiệm lớp phi thường vui mừng, hổ là tâm phúc của , đoán quá chuẩn.
Tần Cảnh : “Em hy vọng cô sẽ mắng , tại vì đang bệnh ạ…” Nói xong, Tần Cảnh lấy phiếu kết quả kiểm tra của ngày hôm qua tới bệnh viện đưa cho chủ nhiệm lớp.
Đây là kết quả kiểm tra của khoa Tâm lý, phía : Quý Phong Thần, Nam, 18 tuổi, chẩn đoán mắc chứng hoang tưởng.
Chủ nhiệm lớp há hốc miệng, dám tin mắt . Bà ngờ rằng Quý Phong Thần mắc bệnh tâm lý nghiêm trọng như . Cơn tức giận lập tức tan biến. Là một giáo viên, điều bà mong nhất vẫn là học sinh của luôn mạnh khỏe.
Chủ nhiệm lớp há hốc miệng hồi lâu, mới thốt lên lời: “Vậy hóa sáng nay trò làm những điều kỳ quặc… cũng là vì bệnh ?”
Tần Cảnh gì, chỉ lẳng lặng gật đầu.
“Chứng hoang tưởng là bệnh gì ?”
Tần Cảnh nhíu mày, suy nghĩ một lúc đáp: “Trong đầu tự tưởng tượng một thế giới khác, nghĩ rằng chúng là nhân vật trong thế giới đó.” Câu mô tả chính xác tình trạng bệnh của Quý Phong Thần.
“Ví dụ như?” Chủ nhiệm lớp hỏi.
“Ví dụ như sáng hôm nay, tưởng tượng thế giới ma cà rồng, nghĩ em là quỷ hút máu, chai nước khoáng chính là nước thánh, cổ đeo dây chuyền bạc hình thánh giá, tay cầm một nắm tỏi…” Tần Cảnh giấu diếm gì, kể rõ chi tiết cho cô chủ nhiệm.
Chủ nhiệm lớp hít một lạnh, ánh mắt thương hại thoáng qua Quý Phong Thần. Ai ngờ, Quý Phong Thần cầm tỏi ném về phía hai họ, hét toáng lên: “Hai con ma cà rồng các tính mưu đồ cái gì đó!?”
Củ tỏi bay giữa trung Tần Cảnh chụp lấy, chắn cho giáo viên một kiếp. Chủ nhiệm lớp gì, im lặng về phía Tần Cảnh, tựa hồ xác minh.
Tần Cảnh bất đắc dĩ gật đầu: “Bắt đầu .”
“Cái gì mà bắt đầu?” Quý Phong Thần kinh hô, lập tức kéo sát khóa áo lên, cổ áo che lấp cần cổ trắng nõn tinh xảo: “Đây… đây là trường học đấy! Các đừng mà quá đáng!”
Tần Cảnh : “Chúng sẽ làm gì , đừng sợ.”
Đây là đầu tiên chủ nhiệm lớp thấy Quý Phong Thần phát bệnh, ngây ngốc nửa ngày mới định thần : “Ủa em cũng cô là ma cà rồng?”
“À thì…” Còn để Tần Cảnh giải thích xong, Quý Phong Thần ở bên rống lên.
“Giả vờ! Không hổ là đại lão ma cà rồng, quả nhiên ngụy trang càng giống con !” Quý Phong Thần tàn khốc , dần dần lui bước về phía , định thừa dịp hai con quỷ hút m.á.u chú ý thì chuồn .
Chủ nhiệm lớp:… Hoang tưởng thì hoang tưởng chứ thế?
Tần Cảnh xong những lời , lập tức chặn miệng cho Quý Phong Thần nữa: “Thần Thần, còn đang ở trường đấy.”
“Sao lúc mấy tàn sát các bạn học, hút m.á.u bao học sinh thì nhớ nơi là trường???” Nói xong, Quý Phong Thần cất bước bỏ chạy, nhanh như một cơn gió.
Chủ nhiệm lớp câm lặng: “Đây cũng là do chứng hoang tưởng của trò ?” Là một giáo viên Ngữ văn, bà thể nào hiểu tại trong đầu Quý Phong Thần, thể tưởng tượng những điều kỳ lạ tới mức đó.
Tần Cảnh bất đắc dĩ: “Cô ơi, em xin phép một chuyện, giai đoạn trạng thái tâm lý của Quý Phong Thần lắm, em nghĩ nên ở nhà ôn tập thì hơn, như cũng sẽ ảnh hưởng tới các bạn khác, em sẽ dạy bù cho ạ.”
Bây giờ là học kỳ cuối cấp ba, chương trình học gần như thành. Hiện tại chỉ còn ôn tập kiến thức để chuẩn cho kỳ thi sắp tới. Vì nội dung học mới, nên việc mặt cũng ảnh hưởng nhiều.
“Vậy cũng .”
——
Quý Phong Thần chạy lên sân thượng trốn, Tần Cảnh theo .
Quý Phong Thần thụt lùi một góc, sợ hãi : “Sao cứ như âm hồn bất tán thế?”
“Cậu đừng hòng nghĩ chạy khỏi lòng bàn tay , Thần Thần.” Tần Cảnh ánh mắt trầm thấp, c.ắ.n một cái lên cổ Quý Phong Thần.
“Hu hu hu…” Tức quá, c.ắ.n .