Trúc Mã Tôi Nuôi Hắc Hóa Rồi - Chương 3
Cập nhật lúc: 2026-03-29 04:27:43
Lượt xem: 50
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Chương 3
Ở bên ngoài bệnh viện, Tần Cảnh bắt nam sinh Quý Phong Thần đang nhảy loi choi như con thỏ. Dù thì buổi chiều nay cũng xin nghỉ nên bây giờ cũng cần về lớp.
Tần Cảnh còn gánh vác trọng trách dỗ Quý Phong Thần uống t.h.u.ố.c nữa, nên càng thể lơ là .
Hắn chộp lấy Quý Phong Thần đang giãy giụa nhe nanh múa vuốt, trầm giọng : “Về nhà .”
“Tôi còn học nữa, đừng hòng tới nhà , ba đều chào đón !” Quý Phong Thần hung tợn , hàm răng sắc nhọn c.ắ.n phập tay Tần Cảnh, để hai hàng dấu răng, khiến chung quanh cánh tay đều đỏ lên một mảng, thấy Tần Cảnh rên đau một tiếng, mới chịu nhả .
Quý Phong Thần nhe răng : “Đáng đời, thật sự một phát c.ắ.n c.h.ế.t luôn.”
Tần Cảnh giận giữ vô cùng, cảm giác như sắp bùng nổ. Hắn chà xát cánh tay, chụp tay Quý Phong Thần, mắt bao , hai nam sinh cấp ba tay nắm tay bước đường lớn.
Hình ảnh hài hòa mật bao nhiêu, chỉ hai bọn họ mới mối quan hệ đang căng thẳng cỡ nào.
(Đề Cử Đam Mỹ Hay ưu tiên đăng truyện có view và cmt)
Trên đường về, Tần Cảnh mở miệng chuyện, cứ như mà kéo Quý Phong Thần . Quý Phong Thần làm cách nào cũng thể thoát khỏi tay , thậm chí phản kháng cũng . Tần Cảnh mặt mũi âm trầm vô cùng đáng sợ, Quý Phong Thần tự chọc giận , nhưng giả vờ giả vịt như gì, lo lắng đề phòng đ.á.n.h m.ô.n.g .
“Tần Cảnh! Rốt cuộc dẫn ? Tôi về học!” Quý Phong Thần chịu hai chiến tranh lạnh nên đành mở miệng bắt chuyện.
Cuối cùng Tần Cảnh cũng chịu dừng . Ánh mắt âm u chằm chằm Quý Phong Thần, khỏi khiến thấy lạnh sống lưng, Quý Phong Thần dám tiếp nữa.
“Quay về nhà .”
“Tôi về , còn đến trường nữa mà.” Bạn nhỏ Quý Phong Thần hiển nhiên hiểu tính nghiêm trọng của vấn đề và cả khuôn mặt bực bội của Tần Cảnh.
Tần Cảnh : “Hôm nay cần tới lớp.”
“Không , chịu học hành gì thì cũng đừng kéo theo cúp học. Sắp thi đại học đấy, trượt , ảnh hưởng tới tương lai mười năm của đó.” Quý Phong Thần năng hùng hồn đầy lý lẽ.
Quý Phong Thần thi lúc nào cũng từ đếm lên, bình thường kiểm tra đều nhờ giúp đỡ, mà hôm nay học tập cho .
Tần Cảnh hạ giọng : “Tôi giúp ôn tập mà, về nhà .”
“Tôi…” Hai chữ thèm còn xong, Quý Phong Thần nhận lực tay đang siết tay ngày càng chặt hơn, cổ tay đau tới trắng bệch: “Tôi ! Về thì về! nhớ dẹp mấy cái ý nghĩ lấy lòng ba , vô ích thôi. Tôi kể cho họ tồi tệ tới mức nào , bọn họ cũng sẽ tin nữa .”
Tần Cảnh: “…”
Vậy là trong tình huống thần quỷ , lỡ đắc tội với ba vợ tương lai ? Rốt cuộc tới bao giờ mấy lời mới chịu ngưng đây? Rốt cuộc tới bao giờ Quý Phong Thần mới hồi phục như bình thường trời! Hay là qua mấy ngày tin đồn là tra nam bay tới tai che ruột nữa.
Tần Cảnh Quý Phong Thần làm việc mà còn dương dương tự đắc , ứa gan chịu nổi, thừa dịp xung quanh liền vỗ tay đ.á.n.h cặp m.ô.n.g mềm mềm của cho bõ tức.
Cặp m.ô.n.g tròn trịa giấu lớp đồng phục vỗ cái vang kèm tiếng ré lên của Quý Phong Thần, trong lòng Tần Cảnh tức thì cảm giác thoải mái hơn nhiều.
“Tần Cảnh! Cậu… Cậu chỉ là tên bội tình bạc nghĩa cắm sừng mà bây giờ còn bạo hành gia đình nữa ! Tôi sẽ về méc đ.á.n.h c.h.ế.t luôn.” Quý Phong Thần long lanh nước mắt, m.ô.n.g giờ vẫn còn ê ẩm. Tần Cảnh bao giờ đ.á.n.h một cái nào, hôm nay cuối cùng cũng lộ mặt .
Tần Cảnh khẩy thách thức: “Mấy tuổi mà ngoài ăn h.i.ế.p còn về nhà kêu cha mách . Có giỏi thì nhào vô đ.á.n.h tay đôi ?”
Quý Phong Thần giơ tay giữa trung, cuối cùng cũng dám đ.á.n.h thật. Cậu sợ Tần Cảnh sẽ quất m.ô.n.g nữa nên đành ngậm bồ hòn làm ngọt. ngoài mặt vẫn mạnh miệng : “Đó là do thèm chạm m.ô.n.g thôi. Tôi cảnh cáo đó, đừng nhân cơ hội sàm sỡ .”
Tần Cảnh: Í… phát hiện .
Hai tay nắm tay về nhà Quý Phong Thần. Bởi vì bây giờ đang là thời gian làm việc nên ba Quý Phong Thần nhà, chỉ hai bọn họ.
Trong balo của Tần Cảnh còn để t.h.u.ố.c cho Quý Phong Thần, vì Quý Phong Thần đây là t.h.u.ố.c trị bệnh nên học một thủ thuật ở mạng.
Bánh màn thầu thấm đẫm nước thuốc, vị sữa sẽ át mùi t.h.u.ố.c thật, tuy rằng vị lạ nhưng đảm bảo thể khiến Quý Phong Thần thần quỷ mà uống sạch t.h.u.ố.c đó.
Quý Phong Thần thấy túi bánh màn thầu ở bàn, vội vàng tranh : “Cậu mua ? Cũng điều đó, đúng lúc đang thèm, nhiêu đây là của hết nha.”
Nói xong, Quý Phong Thần mở túi bánh lấy mấy cái nhét vô miệng, má phồng lên, nhai chút khó khăn.
Tần Cảnh: “…”
Ăn như thì chắc là sẽ cảm nhận vị t.h.u.ố.c trộn chung bánh nữa .
Quả nhiên, Quý Phong Thần nghi hoặc khựng một chút nhưng vẫn ăn hết ngon lành, chép chép miệng : “Vẫn no.”
Tần Cảnh thấy uống t.h.u.ố.c xong thì cũng yên tâm , để ý tới nữa, lấy sách bài tập trong ba lô , bắt đầu làm bài.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/truc-ma-toi-nuoi-hac-hoa-roi/chuong-3.html.]
Quý Phong Thần xong thấy Tần Cảnh để ý tới thì bực bội cướp lấy bút của giơ lên đỉnh đầu: “Hứ, với tới !”
Tần Cảnh thở dài: “Trẻ trâu, đây chỉ bài cho.” Hắn lấy một cây bút đen khác từ trong hộp bút , tiếp tục làm bài.
Quý Phong Thần thấy Tần Cảnh căn bản để ý đến , một lòng chỉ làm bài. Tiểu thiếu gia liền bắt đầu dở chứng: “Cậu về nhà , đừng ở nhà nữa, thấy ghét.” Cậu kéo Tần Cảnh lên, khuôn mặt đầy giận dữ.
Tần Cảnh lôi lôi kéo kéo, trọng tâm vững nên té đổ nhào xuống thảm, đè lên Quý Phong Thần.
“A ui —— đau!!!”
Quý Phong Thần nhăn mặt xoa vai, mở to mắt thấy Tần Cảnh đang đè lên , dòm đăm đăm cả buổi cũng thấy vẻ gì dậy, Quý Phong Thần trực tiếp đạp Tần Cảnh một cái.
“Lượn khỏi tía đây!”
Tần Cảnh còn đang quan tâm Quý Phong Thần nhưng đá , nên lập tức bực bội. Hắn siết chặt nắm đấm, nỗ lực áp chế lửa giận. Bây giờ Quý Phong Thần đang bệnh, thể chấp nhặt với . mà hiện tại Quý Phong Thần càng ngày càng khó chiều, thật sự là nhịn nổi nữa.
“Thần Thần, đừng quậy nữa. Tôi làm bài nữa, giờ chỉ chơi với thôi nhé.” Tần Cảnh nhẹ giọng dỗ dành, dịch xuống bên cạnh Quý Phong Thần, khuôn mặt trắng nõn với hàng lông mi cong vút của Quý Phong Thần khiến trái tim Tần Cảnh khẽ xao động, giúp điềm tĩnh .
Quý Phong Thần chọc tức, tiểu thiếu gia một khi nóng giận thì dễ gì kiềm .
“Tôi quậy gì hết! Tần Cảnh, mau khỏi nhà , thấy nữa. Hồi sáng rõ là hai đứa chia tay mà.”
Quý Phong Thần lên, sải bước ngoài mở cửa Tần Cảnh. Dấu hiệu đuổi khách rõ ràng.
Tần Cảnh âm thầm thở dài, nhẹ nhàng đóng cửa ôm Quý Phong Thần lồng ngực, dịu dàng hỏi: “Chúng bắt đầu hẹn hò từ bao giờ ?”
Quý Phong Thần giãy mãi cũng , cảm giác như đang giam trong vòng tay bằng đá. Xung quanh tràn đầy thở của Tần Cảnh, xìu hẳn, giọng cũng mềm xuống: “Sau khi nghiệp đại học.”
Cuối cùng cũng làm ầm nữa, Tần Cảnh thở phào một . Hắn nhẹ nhàng hỏi tiếp: “Cậu kể cho rõ hơn về mười năm ?”
Nếu nguyên nhân phát bệnh của Quý Phong Thần thật sự là ở chỗ , thì trò chuyện nhiều thể trợ giúp Quý Phong Thần mau chóng thoát khỏi ám ảnh tâm lý. Hắn rốt cuộc gần đây bỏ sót khoảnh khắc nào khiến Quý Phong Thần trở thành như . Hắn giúp Quý Phong Thần.
“Không gì để kể cả.” Quý Phong Thần xụ mặt, hờn dỗi trả lời.
Tần Cảnh: “ mà.” Nghe thử một chút xem rốt cuộc vì trong tâm trí Quý Phong Thần, tưởng tượng thành tra nam.
“Sau khi nghiệp đại học tỏ tình với , hai chúng quyết định sống ở thành phố . Sống chung và chăm sóc với . Ngay khi khó khăn lắm mới thuyết phục ba đồng ý cho chúng ở bên thì cắm sừng . Đã thế mà ngoại tình, còn là bạn học cấp ba của chúng !”
“Là ai ?”
“Chính là cô gái cạnh đó, Lý Thư Nhiên!”
Tần Cảnh: “…” Bây giờ nên nghi ngờ rằng, Quý Phong Thần là do ghen với Lý Thư Nhiên nên mới tưởng tượng lung tung như . Hắn thích con gái, vốn dĩ từ nhỏ đến lớn chỉ thích một Quý Phong Thần, lúc nào cũng tưởng tượng chờ lớn lên thì thịt Quý Phong Thần, chuyện sẽ thích khác cơ chứ.
“Cậu lừa gạt tình cảm của , chính là đồ tra nam. Từ tới nay mờ mắt phát hiện , hóa Lý Thư Nhiên ở cạnh như thế, chắc là dây dưa với cô từ lâu chứ gì. Còn thì chẳng gì cả…” Nói tới đây, Quý Phong Thần nghẹn ngào, vùi mặt thút thít ở trong n.g.ự.c Tần Cảnh, mắng Tần Cảnh.
Tần Cảnh thấy thật bất lực, rõ ràng chuyện sự thật nhưng Quý Phong Thần rơi nước mắt, thấy đau lòng vô cùng.
“Đừng , Thần Thần.” Tần Cảnh xoa nước mắt của Quý Phong Thần, đau lòng thôi: “Trước đều là , sẽ chỉ một thôi.” Hắn cho tới nay đều chỉ một là Quý Phong Thần, cùng khác đều là quan hệ bạn học. Chỉ Quý Phong Thần, phát triển trở thành bạn trai.
“Cậu lừa .”
“Không lừa mà, nếu xuyên về quá khứ cảnh báo cho rằng sẽ thành tra nam thì sẽ coi đây là cảnh giới, sẽ chút tâm tư gì với khác. Người thích chỉ thôi, Thần Thần . Tôi nhớ thương từ lâu lắm , nếu quan tâm nữa thì làm đây.”
Quý Phong Thần ngẩng đầu, khuôn mặt vương nước mắt, nghi hoặc ánh mắt kiên định của Tần Cảnh.
“Nếu lừa nữa thì làm ?”
Tần Cảnh suy tư một lúc đáp: “Vậy thì đừng quan tâm nữa, cứ vứt một góc cho nhớ tới hao mòn luôn nha.” Đây là hình phạt kinh khủng nhất đối với Tần Cảnh.
Quả nhiên, Quý Phong Thần nín , bật .
“Tôi còn thiến nữa cơ, cho làm hại khác.”
Tần Cảnh: “… Thần Thần , nếu thiến thì hết đồ chơi đó.”
Quý Phong Thần hừ một tiếng, đáp lời.
Mối quan hệ giữ hai dịu hơn đó nhiều, Tần Cảnh vùi cổ Quý Phong Thần, đầu tiên cảm thấy thư thái như . Cho dù lúc cả hai mâu thuẫn gì nhưng luôn gồng dám thể hiện tình cảm đối với , nhưng hôm nay thể thoải mái thổ lộ với Quý Phong Thần, thực sự là một niềm hạnh phúc to lớn.