Trúc Mã Tôi Nuôi Hắc Hóa Rồi - Chương 2

Cập nhật lúc: 2026-03-28 13:17:11
Lượt xem: 58

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Quý Phong Thần trực tiếp Tần Cảnh xách tới nhà hàng gần bệnh viện ăn trưa, để tiện chờ các bác sĩ hết giờ nghỉ trưa thì bệnh viện kiểm tra liền.

Mọi chuyện diễn liền mạch lưu loát, Tần Cảnh còn cẩn thận đặt lịch ở khoa tâm lý và khoa thần kinh cho Quý Phong Thần. Sắp xếp hai cuộc kiểm tra cho Quý Phong Thần buổi chiều.

Quý Phong Thần thấy hai hạng mục đăng ký của thì tức tới mức lỗ mũi cũng xì khói.

“Tần Cảnh, nghi ngờ đầu óc hỏng ?”

.” Tần Cảnh khẳng định một cách do dự, cảm thấy đầu óc Quý Phong Thần chập cheng thì cũng chính là thần kinh vấn đề. Cho nên tới bệnh viện kiểm tra diện cho chắc cú.

Bệnh viện to lớn như , hơn nữa đang là trong giờ hành chính nên đến càng tấp nập, cộng thêm mùi nước sát trùng thoang thoảng khiến Quý Phong Thần cảm thấy nhức đầu, Tần Cảnh đáp chút do dự khiến càng thêm tức giận, lập tức vung tay về phía má trái của tên đàn ông tồi tệ .

(Đề Cử Đam Mỹ Hay ưu tiên đăng truyện có view và cmt)

Tần Cảnh né , chộp lấy tay Quý Phong Thần, giọng điệu nhẹ nhàng nghiêm túc cảnh cáo: “Đây là bệnh viện, chỗ cho quậy . Nếu cảm thấy vấn đề gì thì cứ khám với . Chừng nào kết quả kiểm tra thì mới tin là bệnh.”

Hai học sinh cao ráo giữa bệnh viện tương tác với , bệnh nhân và bác sĩ đều đang chằm chằm, Quý Phong Thần dù cũng là da mặt mỏng, lập tức ngoan ngoãn .

Mặt đỏ bừng gắt lên: “Đi thì , đến lúc đó kiểm tra xong gì thì bồi thường thiệt hại tinh thần cho đó!”

“Muốn gì?” Tần Cảnh nhướng mày.

Quý Phong Thần trực tiếp hét giá: “Tôi bữa sáng suốt một học kỳ.”

Tần Cảnh cốc nhẹ đầu Quý Phong Thần, mắng: “Láo nháo.” Hắn còn tưởng là đòi cái gì đắt đỏ lắm, ai dè là bao bữa sáng bình thường thôi, đừng một học kỳ, cả đời cũng nuôi nổi.

Quý Phong Thần nổi khùng bên canh cuối cùng cũng chịu an tĩnh , ngoan ngoãn theo Tần Cảnh làm kiểm tra.

Đầu tiên là khám não bộ, Tần Cảnh chờ ở bên ngoài. Hắn cảm nhận rõ lúc Quý Phong Thần bước phòng, sắc mặt tái nhợt, bàn tay nắm chặt , khớp xương phiếm hồng, chắc hẳn sợ hãi lắm.

Tần Cảnh khẽ siết lấy tay Quý Phong Thần, trấn an bằng mắt. Quý Phong Thần gồng bước .

Thời gian khám và chẩn đoán dài dằng dặc, Tần Cảnh ở bên ngoài lo lắng, tình hình ở trong phòng .

Cũng Quý Phong Thần ở bên trong đang như nào nữa…

Kết quả đợi mãi một lúc lâu thật lâu mới thấy Quý Phong Thần bước , dáng vẻ yếu ớt mệt mỏi khiến tim Tần Cảnh như nhảy ngoài. Hắn vội vàng tiến lên ôm lấy Quý Phong Thần, sợ rằng giây tiếp theo Quý Phong Thần liền ngã xuống.

“Sao thế? Bác sĩ ?” Tần Cảnh quan tâm hỏi, thời gian chờ đợi ở bên ngoài thực sự dày vò, mỗi phút mỗi giây đều sốt ruột, lo lắng lỡ như Quý Phong Thần thực sự bệnh gì thì chắc cũng shock luôn.

Môi Quý Phong Thần trắng bệch run rẩy: “Chưa gì hết, ngày mai mới kết quả. Chỉ là chân chút mềm thôi.”

Đầu óc choáng váng hỗn độn nửa ngày, Quý Phong Thần Tần Cảnh đỡ ghế bên cạnh nghỉ một lát, uống mấy ngụm nước, cuối cùng cũng tỉnh táo .

Đột nhiên nhớ lúc nãy Tần Cảnh ôm , Quý Phong Thần căm thù liếc Tần Cảnh, giọng điệu cảnh cáo: “Tôi cho , đừng mà định nhân lúc yếu ớt mà sàm sỡ động chạm gì vô , đợi bố đây khỏe coi đập vỡ cái đầu ch.ó của .”

Bộ dáng hung dữ nhe nanh múa vuốt , mới đích thực là Quý Phong Thần.

Tần Cảnh hiểu rằng Quý Phong Thần hơn . Khóe miệng khẽ nhếch, : “Đi thôi, đến khoa Tâm lý nào.” Nói xong lên , đợi cả buổi cũng thấy theo, đầu liền thấy Quý Phong Thần đang giận dữ trợn mắt .

“Tần Cảnh, thằng tra nam , bây giờ chân vẫn còn đang nhũn đấy, thể chờ thêm một xíu hẵng !”

Quý Phong Thần tính tình kiêu căng, hung dữ, chạm một cái là bùng nổ, bình thường Tần Cảnh đều nhường nhịn Quý Phong Thần. Quý Phong Thần cũng là chiều nên sinh hư, chỉ cần Tần Cảnh vô tình để ý tới là cũng đủ cho bạn nhỏ giãy đành đạch .

Tần Cảnh thở dài, đối với Quý Phong Thần thì một chút cũng biện pháp đều . Miệng thì suốt ngày là tra nam mà còn bắt chờ nữa. Cũng ai mới là một đằng nghĩ một nẻo nữa.

Nhìn Tần Cảnh khựng một chỗ mà Quý Phong Thần giận sôi máu, sắc mặt lập tức đen như đ.í.t nồi. Cậu càng chắc chắn chia tay sớm là lựa chọn chính xác, bây giờ Tần Cảnh đối với mà còn thờ ơ như thế, huống chi là mười năm .

Tức giận lên, Quý Phong Thần hất mặt Tần Cảnh, thèm liếc mắt một cái, nghênh ngang phách lối dẫn đường.

Bên khoa Tâm lý khá ít nên chẳng ai Quý Phong Thần và Tần Cảnh cả. Tần Cảnh bất đắc dĩ theo , dọc đường cũng dám bắt chuyện, sợ sai ở chọc trúng vị tiểu thiếu gia thì nguy hiểm lắm, kiểu gì cũng sẽ hết mắng tra nam tệ bạc.

Nhìn cặp m.ô.n.g thiếu đòn đang đong đưa mắt, Tần Cảnh thầm ghi nhớ thật kỹ, sớm muộn gì cũng cơ hội báo thù lên đó.

Bác sĩ ở Khoa Tâm lý cũng cho cả Tần Cảnh trong phòng khám, Quý Phong Thần mặt bác sĩ, còn Tần Cảnh thì chờ sô pha.

Sau khi xem qua kết quả chẩn đoán xong, bác sĩ ngước Quý Phong Thần, nhẹ nhàng : “Tên là Quý Phong Thần , tên ha.”

“Cảm ơn ạ.” Quý Phong Thần , mặt lạ thì sẽ nổi giận lung tung, nhưng bản tính kiêu ngạo do chiều chuộng thì vẫn đổi.

“Gần đây gặp chuyện gì khó quên ? Có khác biệt gì so với bình thường ?” Bác sĩ tâm lý thẳng vấn đề, trực tiếp hỏi hai câu.

Quý Phong Thần trả lời: “Cậu lừa ạ.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/truc-ma-toi-nuoi-hac-hoa-roi/chuong-2.html.]

Bác sĩ tâm lý định hỏi tiếp thì Tần Cảnh lên, đột nhiên : “Bác sĩ, chúng chuyện riêng một chút .”

Bác sĩ phối hợp, liền ngoài chuyện với Tần Cảnh, khi Tần Cảnh tóm tắt sơ lược tình huống khác thường hôm nay của Quý Phong Thần, bác sĩ tâm lý cũng hình dung rõ ràng hơn nhiều.

Sau khi về phòng khám, bác sĩ tâm lý đổi cách hỏi: “Cậu là xuyên đúng ? Xuyên chính của mười năm ?”

Quý Phong Thần trả lời.

“Cậu thể mô tả ngắn gọn mối quan hệ của với nhóc mười năm ? Và cả những chi tiết khác trong cuộc sống. Những điều vụn vặt cũng , thể kể bao nhiêu thì kể nhé.”

“Mối quan hệ sắp ly hôn, ly . Tôi phát hiện cắm sừng, còn đeo cà vạt khác tặng nữa. Sau khi vạch mặt thì ở riêng, đè xuống đ.á.n.h một trận nhưng hả giận, đó thì liền về mười năm .”

“Rồi nữa?”

“Đừng thấy bây giờ vô hại hiền lành, chứ thực bản chất là đồ khốn tệ bạc á, lúc theo đuổi thì như kiểu hận thể hái trời xuống, mà khi cưới thì lâp tức biến thành vợ tào khang. Tôi ghét nhất loại đàn ông như á.”

Quý Phong Thần rõ ràng rành mach, thật sự giống như chuyện xảy .

mà bác sĩ tâm lý vẫn thấy sự mâu thuẫn trong lời kể của Quý Phong Thần, bà thoáng qua Tần Cảnh, : “Ra ngoài chuyện một chút.”

Tần Cảnh gật đầu dậy ngoài.

Còn Quý Phong Thần lúc thì vẫn đang chìm đắm ở cảm xúc cũ, tức giận tới mức n.g.ự.c phập phồng dữ dội, hận thể tự tay đ.â.m c.h.ế.t thằng khốn bạc tình Tần Cảnh.

Ngoài cửa.

“Chẩn đoán ban đầu của là chứng hoang tưởng.” Bác sĩ tâm lý .

Chứng hoang tưởng…

“Bệnh thể chữa ? Sao tự nhiên ?” Tần Cảnh cau mày, quả nhiên như dự liệu, Quý Phong Thần chính là bệnh , cái gì mà xuyên , đều là tự hoang tưởng .

Bác sĩ : “Có thể, mỗi tháng dắt tới chỗ một , sẽ kê một ít thuốc. Bệnh của thì nguyên nhân chắc là do , nghĩ thử xem ngày thường lúc nào ngó lơ hoặc bỏ mặc gì , cho nên mới sinh bệnh tâm lý như . Chuyện lớn thì cũng lớn, cũng ảnh hưởng gì tới cuộc sống hằng ngày, cơ mà một điều là sẽ sống chìm đắm trong thế giới tưởng tượng của .”

Những lời khiến Tần Cảnh cảm thấy khá buồn bực, bình thường đều yêu chiều nhường nhịn Quý Phong Thần hết mực, bao giờ lơ là một khắc. Hận thể nâng niu trong lòng bàn tay, ngày ngày cất trong túi mang theo bên , Quý Phong Thần xuất hiện tình trạng như chứ?

Lông mày nhíu thành hình chữ xuyên ( 川 ), Tần Cảnh vô cùng lo lắng. Hắn sợ rằng Quý Phong Thần sẽ mãi mắc kẹt trong thế giới tưởng tượng , thể thoát .

“Vậy bây giờ nên làm gì đây? Tôi làm gì để giúp ?” Tần Cảnh hỏi.

“Dành thời gian cho thật nhiều.” Bác sĩ thở dài, tiện thêm: “Từ lời của kể thì thể thấy là vẫn còn tình cảm với , mặc dù là mười năm thật sự ngoại tình thì vợ chồng bình thường sẽ khó thể chuyện , chứ như b.ắ.n s.ú.n.g liên thanh giống . Nhớ quan tâm nhiều , để ý sự đổi của , việc gì nhớ liên hệt cho liền nhé.”

Bác sĩ đưa cho Tần Cảnh một tấm danh , phía điện thoại. Tần Cảnh bác sĩ đầy cảm kích, trầm giọng cảm ơn: “Cảm ơn, thật sự cảm ơn bà.”

“À, để khuyên một câu. Tuy rằng bây giờ ký ức của mười năm , nhưng mà thấy hai hình như chắc đang học cấp 3 nhỉ. Sắp thi đại học đúng ? Mau khôi phục tinh thần khi thi đại học, nếu nhớ cái gì thì to chuyện đấy.”

Tần Cảnh ý thức tính nghiêm trọng của bệnh tình, càng thêm để tâm.

“Tôi sẽ cố gắng giúp hồi phục, cảm ơn bác sĩ.”

Sau khi hai phòng, Tần Cảnh xoa đầu Quý Phong Thần: “Về thôi.”

“Được về ?” Quý Phong Thần nhấc m.ô.n.g khỏi ghế, nôn nóng hỏi: “Thế nào? Bác sĩ gì? Sao hai ngoài chuyện lâu thế? Có vấn đề đúng , những gì đều là sự thật mà.”

“Ừm, là sự thật, là sự thật. Là hiểu nhầm .” Tần Cảnh dịu dàng đáp lời, bây giờ dám phủ nhận lời Quý Phong Thần , sợ nhỡ miệng một cái thì sẽ khiến bệnh tình của Quý Phong Thần càng nghiêm trọng hơn.

Quý Phong Thần : “Vậy nên chính là tra nam, còn thì chả oan cho gì cả. Bữa sáng suốt một học kỳ, đừng mà quên đó!”

Nói tới đây, Tần Cảnh lý luận với Quý Phong Thần.

“Cái đó là Tần Cảnh của mười năm , còn Tần Cảnh của hiện tại vì sự xuyên của nên bản mười năm sẽ biến thành tra nam thì từ bây giờ sẽ đổi. Vậy suy mười năm nữa, chắc là tra nam. Cậu hiểu hiệu ứng bươm bướm ?”

Quý Phong Thần thể phản bác lời Tần Cảnh , quả thật cũng hiểu về hiệu ứng bươm bướm. lời hứa bây giờ của Tần Cảnh cũng chỉ là lời của một nhóc cấp 3 thôi, thể tin .

Quý Phong Thần hừ lạnh: “Lời cứ để dành tới mười năm hẵng với ! Tra nam Tần Cảnh !”

Tần Cảnh: Tức quáaaaa, gõ đầu gheeee.

“Quý Phong Thần, chạy trong bệnh viện.”

“Tra nam, tránh xa ông đây raaaa!”

Loading...