Trúc Mã Tôi Nuôi Hắc Hóa Rồi - Chương 10: Hoàn
Cập nhật lúc: 2026-03-31 11:39:16
Lượt xem: 36
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Hai ôm chầm lấy , bầu khí ấm áp, khiến trái tim như hòa tan.
Tần Cảnh cẩn thận vuốt ve từng sợi tóc của Quý Phong Thần, cảm giác thật mềm mại. Hắn thấy cực kỳ thích.
“Về nhà em .”
Quý Phong Thần đỏ mặt gật đầu, bây giờ khôi phục kí ức của mấy ngày qua, cũng những lời và hành động mà làm với Tần Cảnh, nên hiện tại cảm thấy ngại ngùng, hiển nhiên Tần Cảnh gì cũng sẽ đồng ý.
Tần Cảnh vui mừng, cảm thấy khi Quý Phong Thần bệnh thì trưởng thành hơn nhiều.
Mang theo đề bài cùng về nhà Quý Phong Thần, trong nhà Quý Phong Thần ai, ba đều công tác hết .
Cô nam quả nam một , khiến Tần Cảnh khó khống chế bản giở trò với nhóc con mặt.
Vừa mở cửa phòng ngủ , Tần Cảnh gấp gáp đè xuống giường. Quý Phong Thần mặt mũi đỏ ửng, ánh mắt lảng tránh dám thẳng Tần Cảnh, khí tràn ngập thở xâm lược của .
“Thần Thần, lúc nãy em gì bây giờ cho thử xem nào. Vì rời thì em sẽ thấy khó chịu?”
Tần Cảnh chẳng làm cái gì cả, chỉ là dùng ánh mắt nóng bỏng chằm chằm Quý Phong Thần, ánh mắt chăm chú như thợ săn đang bám con mồi của .
Quý Phong Thần cảm nhận thở của Tần Cảnh, hai chỉ cách tới mười centimet. Cậu chút thở dốc khó khăn, nghiêng đầu qua một bên nhỏ giọng trả lời: “Là vì… Là vì em làm thất vọng.”
“Sao thất vọng?” Tần Cảnh trong mắt mang theo ý , khóe miệng kìm mà cong lên, trong lòng xốn xang.
Quý Phong Thần ấp úng một hồi lâu, mới lí nhí đáp: “Sợ sẽ bỏ rơi em.”
“Sao sợ bỏ rơi em?” Hôm nay Tần Cảnh ý định bỏ qua cho Quý Phong Thần, một hai ép buộc Quý Phong Thần những lời làm hài lòng mới . Hắn thích thú ngắm khuôn mặt đỏ ửng của Quý Phong Thần, trông cực kỳ ngon miệng, khẽ nuốt nước miếng, thật sự c.ắ.n thử một miếng.
“Bởi vì… bởi vì với em, mà quá dễ khiến sinh hiểu lầm.” Quý Phong Thần bĩu môi, hình như nghĩ tới chuyện bất mãn nào đó, tâm trạng cũng chùng xuống. Cậu Tần Cảnh chỉ đối với một thôi.
Tần Cảnh nhướng mày, hiểu ý tứ trong lời Quý Phong Thần , liền nghĩ tới nguyên nhân bệnh tình của Quý Phong Thần, thuận theo ý trả lời: “Anh chỉ đối với một em thôi.”
“Kẻ lừa đảo.” Quý Phong Thần nhỏ giọng lẩm bẩm.
Tần Cảnh khống chế lòng , cúi c.ắ.n lên môi Quý Phong Thần một cái. Chờ tới khi nhóc con ngoan ngoãn trở , thẳng mắt Quý Phong Thần, bốn mắt : “Thần Thần, chỉ đối xử với một em thôi. Em hiểu rằng, một chuyện làm nghĩa là làm điều đó, mà do nó là trách nhiệm của thôi. tất cả những gì làm vì em, đều là do cam tâm tình nguyện.”
Quý Phong Thần ngượng ngùng đến rối tinh rối mù, như sắp c.h.ế.t chìm trong ánh mặt ôn nhu của Tần Cảnh, khoảnh khắc thực sự quá .
(Đề Cử Đam Mỹ Hay ưu tiên đăng truyện có view và cmt)
“Em hiểu .” Quý Phong Thần , nhưng cũng nhịn mà suy nghĩ lung tung thấy ghen.
Cậu thể chịu nổi cảnh Tần Cảnh sống đôi với khác, cũng chịu nổi khi Tần Cảnh đối xử với ai đó. Cảm giác giống như Tần Cảnh đối xử với ai cũng như , khiến cho lo lắng còn là sự tồn tại đặc biệt của , cũng chỉ là như bình thường thôi. Thế nên chỉ thể ngốc nghếch dùng chính cách của , làm cho Tần Cảnh chú ý tới . Mỗi thấy Tần Cảnh bất lực, vò đầu bứt tai làm gì , trong lòng liền cảm thấy vô cùng thoải mái.
mà những lời … thể kể trắng cho Tần Cảnh chứ?
Cậu chính là một cảm giác an , chỉ quan hệ bạn học kiêm trúc mã hàng xóm của Tần Cảnh thôi. Cậu cũng hiểu rõ rằng nên làm như thế, mỗi ngày đều lo lắng liệu Tần Cảnh bởi mà chán ghét tính cách của , nhưng may mắn là khi phát bệnh mới rằng, hóa Tần Cảnh cũng thích như thích .
Quý Phong Thần khẽ l.i.ế.m môi, đôi môi mềm mại đỏ au mang theo chút ướt át, chủ động vươn tay ôm lấy cổ Tần Cảnh, ngoan ngoãn hôn sâu.
Tần Cảnh làm thể buông tha cho cục cưng chủ động dâng tới cửa .
mà Tần Cảnh chỉ hôn Quý Phong Thần một lúc dừng , cuối cùng lý trí vẫn chiếm thế thượng phong. Hắn xoa đầu Quý Phong Thần, giọng điệu ôn nhu : “Không nhóc con c.ắ.n nữa nhỉ?”
“Em khỏe , sẽ xảy chuyện như hai hôm nữa . Thề với luôn á!” Quý Phong Thần nhắc tới chuyện hai hôm của thì hổ vô cùng, chỉ trách ngày thường quá nhiều tiểu thuyết mà…
Tần Cảnh thở phào, cuối cùng những ngày tháng diễn xuất dở dở cũng kết thúc. Trong thời gian chắc là Quý Phong Thần cũng tâm tư học tập gì, tới nhà Quý Phong Thần cũng là giúp Quý Phong Thần ôn tập, dặn dò: “Chăm chỉ ôn tập nhé, em xem thành tích nè. Đầu là 400 điểm, hai môn điểm chuẩn.”
Nhắc tới chuyện học, Quý Phong Thần liền lấy gối che mặt, hờn dỗi : “ em học .”
“Thần Thần, đừng chứ. Bộ em học chung trường với ? Lên đại học là chúng thể quang minh chính đại hẹn hò, chương trình học ở trường đại học cũng ít nữa, nên thời gian rảnh nhiều. Thời gian đó chúng thể ngoài chơi đó, em thích ?” Tần Cảnh dụ dỗ Quý Phong Thần.
Quý Phong Thần thể học chung trường với Tần Cảnh chứ, nhưng năng lực học tập của thua xa Tần Cảnh, hai quả thật là khác như trời với đất.
“ dù em chăm chỉ như nào cũng thể học giỏi như , hơn nữa bây giờ cũng sắp thi , em nỗ lực thì cũng quá muộn…” Quý Phong Thần chút suy sụp , cau mày, nếu sớm như bây giờ, lúc nên ham chơi như thế.
Tần Cảnh xoa đầu Quý Phong Thần an ủi: “Yên tâm, sẽ giúp em. Anh sẽ tự dạy em học, nhưng em cũng lười biếng, sẽ giám sát em từng chút một, nếu ham chơi thì tự hiểu hậu quả như nào nhé.”
Giọng Tần Cảnh lớn nhưng tính uy hiếp, Quý Phong Thần xong liền run bần bật.
“Em ham chơi nữa… em sẽ chăm chỉ học bài, nhưng em sợ thể thi đỗ chung trường với .” Quý Phong Thần tự tin lắm, nhưng cũng lo khi Tần Cảnh lên đại học càng hấp dẫn, nếu ở cạnh sợ rằng sẽ ai hốt mấy.
Aaaa, chịu , thể để như .
“Ngoan nào, chỉ cần bây giờ em chịu nổ lực thì chuyện gì thành công, tự tin lên nhé! Thần Thần, mong là thể gặp em ở cùng một trường đại học trong tương lai. Đừng để chúng chia cách ?”
Giọng Tần Cảnh ôn nhu mang theo sự khẩn cầu, khiến Quý Phong Thần cảm thấy như tình cảm và vận mệnh của cả hai họ trong tương lai, đều ở trong tay .
Quý Phong Thần cảm thấy sự khó khăn nhưng cũng đầy vinh dự của trọng trách cao cả , lập tức cầm bút lên, chăm chú hai bài thi đầy lời phê màu đỏ của .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/truc-ma-toi-nuoi-hac-hoa-roi/chuong-10-hoan.html.]
“Anh dạy em học với… Em sẽ cố gắng hết sức ạ.” Quý Phong Thần xoay , ánh mắt đầy trông mong cầu xin Tần Cảnh.
Tần Cảnh cong môi : “Được thôi. Với đề bài thì em phân tích như …”
***
Chớp mắt, ngày công bố điểm thi đại học cũng đến.
Tần Cảnh và Quý Phong Thần cùng mở laptop , Tần Cảnh khá tự tin bài thi đại học của nên cũng lo lắng gì. So với thành tích của thì càng xem bảng điểm của Quý Phong Thần , xem xem thành quả dạy học hai tháng của .
Quý Phong Thần nhập báo danh của nhấn enter.
Bảng điểm lập tức xuất hiện màn hình.
Ngữ Văn: 109 điểm.
Toán Học: 103 điểm.
Vật Lý: 210 điểm.
Tiếng Anh: 113 điểm.
Tổng điểm: 535 điểm.
Xem những buổi học bù gần đây hiệu quả. mà Quý Phong Thần vẫn vẻ vui, thấy buồn bực, tuy rằng hơn 500 điểm là cao hơn thành tích đây , nhưng cách giữa và Tần Cảnh vẫn còn cách xa vạn dặm, thể học cùng trường đại học với Tần Cảnh đây.
Quý Phong Thần mặt như đưa đám : “Điểm em thấp quá. Xin , Tần Cảnh.” Xin vì làm thất vọng.
Tần Cảnh nhẹ, trầm giọng an ủi: “Em tiến bộ nhiều mà, còn gì mà xin với nữa? Em giỏi .”
“ mà em còn thể…” Quý Phong Thần cảm thấy vô cùng tự trách.
Tần Cảnh chìa bảng điểm của điện thoại cho Quý Phong Thần xem, thành tích của cao, hơn 700 điểm, đủ để những trường đại học top đầu, nhưng quyết định , điểm của Quý Phong Thần đủ để trường thì sẽ chọn học trường của Quý Phong Thần.
“Lúc điền nguyện vọng nhớ điền chung trường với .”
Tần Cảnh xong, Quý Phong Thần liền hiểu ý .
“ mà thành tích của …” cao hơn em nhiều mà. Chẳng lẽ Tần Cảnh vì mà tình nguyện theo học ở một trường đại học bình thường ?
Ánh mắt Tần Cảnh vô cùng kiên định: “Ngoan, .”
“Dì Tần sẽ đồng ý .”
“Tương lai của là do tự lựa chọn. Anh sẽ thuyết phục họ.” Tần Cảnh an ủi Quý Phong Thần cần lo lắng.
Chớp mắt tới ngày lễ nghiệp. Tần Cảnh là đại diện của khối học sinh lên bục phát biểu. Hắn cũng chuẩn bài diễn thuyết, mà tự phát biểu cảm nghĩ ngay lúc đó.
Ánh mắt sáng ngời, chỉ về phía một ở đài.
Sau khi kết thúc bài phát biểu, Tần Cảnh nắm tay Quý Phong Thần kéo tới phòng chứa thiết thể dục.
Hai chạy như bay, lúc tới phòng cũng thở hổn hển.
Cũng may bây giờ tất cả đều đang tham dự buổi lễ ở ngoài sân vận động, chỉ hai ở trong tòa nhà.
“Thần Thần, nghiệp .” Tần Cảnh mỉm , nụ của tươi mát như gió xuân, khiến cách nào dời mắt .
Quý Phong Thần gật đầu, mơ hồ đoán những gì Tần Cảnh sắp , tim đập thình thịch, dường như sắp nhảy ngoài. Kích động, khẩn trương, cúi đầu chằm chằm mũi chân, ngại ngùng dám ngẩng đầu .
“Tốt nghiệp , từ giờ che giấu tình cảm của nữa. Thần Thần, hẹn hò với nhé, làm bạn trai của em.”
Mặc dù trong lòng tập diễn cảnh nhiều , nhưng khi thực sự những lời , Tần Cảnh vẫn nhịn căng thẳng.
Quý Phong Thần mỉm siết c.h.ặ.t t.a.y Tần Cảnh: “Em là của từ lâu mà.”
Trong chính căn phòng thổ lộ tình cảm, bên ngoài chính là tiếng pháo hoa và những tràng vỗ tay.
Tần Cảnh dịu dàng hôn lên môi Quý Phong Thần.
“Thần Thần, sẽ buông tay .”
“Vậy thì hãy nắm c.h.ặ.t t.a.y mãi nhé.”
【 Hoàn. 】
Tác giả lời : Kết thúc , tung hoa thôi ~~~~