Trúc Mã Tôi Nuôi Hắc Hóa Rồi - Chương 1
Cập nhật lúc: 2026-03-27 13:11:39
Lượt xem: 92
“Tần Cảnh, chúng chia tay !”
Vẻ mặt Quý Phong Thần dứt khoát cùng thoải mái, hôm nay, nhất định chia tay với Tần Cảnh, nếu mười năm , kết cục t.h.ả.m bại đối mặt chắc chắn còn khó chấp nhận hơn.
Tần Cảnh giống như ngày thường đang đợi cửa nhà Quý Phong Thần, chờ cùng học. Sáng nay, khi khỏi cửa, ánh mắt và sắc mặt mà Quý Phong Thần thích hợp đột nhiên những lời làm cho Tần Cảnh hình như sét đ.á.n.h ngang tai.
Cái gì mà chia tay?
(Đề Cử Đam Mỹ Hay ưu tiên đăng truyện có view và cmt)
Bọn họ hẹn hò từ bao giờ ?
“Cậu đang linh tinh cái gì đấy?” Vẻ mặt Tần Cảnh kinh ngạc, định chạm vai Quý Phong Thần nhưng nhanh chóng né tránh, nhẹ nhàng bước sang một bên.
Quý Phong Thần theo bản năng vỗ nhẹ lên quần áo của , giống như đang phủi bụi bặm , giọng điệu khinh thường tiếp: “Cậu còn làm bộ hiểu gì ? Hôm nay sẽ rõ với một , chia tay với . Là ông đây cần nữa! Chia tay vui vẻ, đừng dây dưa với .”
Nói xong, Quý Phong Thần nhanh chóng phủi m.ô.n.g rời . Chỉ còn Tần Cảnh c.h.ế.t lặng ở đó.
Cái gì trời? Mới sáng sớm đá, mà thực tế thì với Quý Phong Thần ở bên .
Tới lớp, Tần Cảnh trễ hơn Quý Phong Thần một chút, thấy Quý Phong Thần chẳng thèm liếc một cái, chìm đắm trong việc sách, trực tiếp bơ luôn bạn cao lớn trai là , điều khiến cho Tần Cảnh giận sôi máu.
Tần Cảnh ngay phía Quý Phong Thần, ánh mắt dán chặt lưng , như thể xuyên thủng .
Quý Phong Thần dường như cảm nhận ánh đó, nhưng vẫn thẳng lưng, giọng vẫn đều đều như chuyện gì xảy .
Ở phía , Lý Thư Nhiên bất ngờ dùng bút gõ nhẹ vai Tần Cảnh, tò mò hỏi: “Tần Cảnh, hôm nay đến lớp cùng Quý Phong Thần ? Cãi ?”
Một câu hỏi thốt như mở bí mật lớn.
Tần Cảnh khẽ ho nhẹ, cố gắng che giấu: “Không , sáng nay trực nhật nên đến sớm hơn chút mà.”
Lý Thư Nhiên gật đầu tỏ vẻ hiểu, nhưng là ảo giác của Tần Cảnh , mới dường như thấy khinh thường hừ một tiếng.
Tiết đầu tiên của buổi sáng là Ngữ văn, Tần Cảnh luôn ám ảnh bởi những lời chia tay của Quý Phong Thần. Hồi tưởng , chẳng làm gì khiến Quý Phong Thần xa cách như cả, tại đoạn tuyệt quan hệ với .
Không đúng, chẳng lẽ chuyện thích Quý Phong Thần, Quý Phong Thần ?
Từ tới nay từng , là do ngày thường biểu hiện quá mức rõ ràng , dẫn đến việc Quý Phong Thần nhận …
Tần Cảnh gục mặt xuống bàn học, xung quanh là mùi mực bút hòa quyện trong khí. Trong lòng rối bời, làm gì lúc .
Buổi học kết thúc, Tần Cảnh quyết định rõ với Quý Phong Thần. Ít nhất, dù thể trở thành yêu, mối quan hệ bạn bè của hai cũng nên ảnh hưởng. thật sự cam lòng chỉ làm bạn với Quý Phong Thần thôi ?
Chỉ còn một tháng nữa là nghiệp , Tần Cảnh kế hoạch sẽ thổ lộ với Quý Phong Thần khi kết thúc kỳ thi đại học. sáng nay, chuyện bất ngờ làm dự định tan vỡ. Vì , quyết định tiên tìm hiểu rõ ràng, ít nhất sẽ khiến Quý Phong Thần đề phòng khó chịu trong thời gian chuẩn thi cử.
15 phút cuối tiết, Tần Cảnh kéo Quý Phong Thần từ chỗ dậy. Quý Phong Thần kéo như một chú gà con, Tần Cảnh nắm lấy cổ áo trong của bộ đồng phục. Hai bước một góc nhỏ ở hành lang, nơi mà hầu như ai đến.
Tại đây, Tần Cảnh cảm thấy an tâm hơn, quyết tâm hỏi cho rõ ràng.
Quý Phong Thần tức giận Tần Cảnh: “Cậu kéo đến đây làm gì?” Cậu hất tay Tần Cảnh , vẻ mặt hài lòng, cảm thấy vô cùng khó chịu.
Tần Cảnh đá nhẹ vách tường, khiến Quý Phong Thần kẹp giữa chân và tường: “Mấy lời sáng nay rốt cuộc ý gì? Cậu cho rõ ràng ! Nếu , hôm nay chúng ai lớp cả.”
“Là ? Tần Cảnh, chúng chia tay . Nếu thích thì đừng lảng vảng mặt , chướng hết cả mắt.” Quý Phong Thần xong định rời nhưng Tần Cảnh giữ chặt cổ áo , kéo .
Hai đấy, Quý Phong Thần càng thêm tức giận: “Tần Cảnh! Mẹ nó rốt cuộc làm gì! Cậu mà bỏ thì đừng trách điên m.á.u lên đấy.”
Trên mặt Tần Cảnh ửng đỏ, Quý Phong Thần đang giận dữ, càng càng cảm thấy đáng yêu. Trong đầu văng vẳng nửa câu của Quý Phong Thần: “Không thích thì đừng lảng vảng mặt .”
Vậy thể lý giải câu nghĩa là…
Hắn thích thì thể lảng vảng ?
“Quý Phong Thần, thích lúc nào? Trong trí nhớ của , từng thế nhé.” Tần Cảnh nhẫn nại, khẽ nheo mắt bạn nhỏ đáng yêu mặt. Hắn dành nhiều thời gian để chờ đợi một ngày nào đó để tỏ tình, mà gọi là thích chứ?
Ai ngờ, Quý Phong Thần đột nhiên giẫm lên chân một cái. Cậu trừng mắt Tần Cảnh, tức giận : “Mười năm ! Cậu là kẻ lừa đảo, đồ tra nam! Tôi sẽ bao giờ tin nữa!”
“Aisss, đau quá ——” Tần Cảnh giẫm đau đến mức khom lưng. Nhìn lên thì thấy Quý Phong Thần nhanh chóng chạy mất hút.
Một lúc lâu , Tần Cảnh khập khiễng lớp học. Lý Thư Nhiên thấy bộ dạng của , lo lắng hỏi: “Sao thế? Vừa còn ?”
“Không gì, chỉ là ngoài vấp ngã tí thôi.”
“Lớn đầu mà cửa còn té ngã, giỡn mặt hả.” Lý Thư Nhiên .
Tần Cảnh ha ha che giấu, ánh mắt chằm chằm Quý Phong Thần, nhất thời thể rời . Hắn vẫn đang suy nghĩ về những lời mà Quý Phong Thần sáng nay, cái gì mà mười năm , cái gì mà kẻ lừa đảo tên tra nam, đây là ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/truc-ma-toi-nuoi-hac-hoa-roi/chuong-1.html.]
Hắn cảm thấy giữa hai nhất định sự hiểu lầm nào đó .
Khi giờ nghỉ trưa đến, Quý Phong Thần về nhà ăn cơm như thường lệ. Bình thường đều là Tần Cảnh và Quý Phong Thần cùng về nhà. hôm nay, chờ Tần Cảnh như khi, mà chỉ lo nhanh chóng về nhà một . Hơn nữa cộng với sự việc sáng nay, làm cho trong lòng Tần Cảnh nghẹn một cỗ lửa giận.
***
Quý Phong Thần căn bản rằng Tần Cảnh đang lặng lẽ theo dõi phía . Cậu chỉ đơn giản nghĩ rằng cắt đuôi Tần Cảnh .
Cậu là xuyên đến từ mười năm , mười năm , khi và Tần Cảnh ở bên , phát hiện rằng, Tần Cảnh căn bản hề yêu , ngược chậm trễ nhiều năm như — bởi một phản bội, lừa dối và bỏ mặc nhiều .
Vì , bây giờ cơ hội về mười năm , Quý Phong Thần quyết tâm cắt đứt hết thảy mối liên hệ với Tần Cảnh.
Không thể cho Tần Cảnh cơ hội, cũng cho chính cơ hội nữa.
Đột nhiên, Quý Phong Thần cảm nhận cơ thể giữ chặt, thể cử động. Trước mắt một mảnh tối đen, giãy giụa túm , Quý Phong Thần hoảng loạn kêu: “Ai! Là ai trói !”
“Trói cái rắm.” Tần Cảnh tức giận , rút tay đang che mắt Quý Phong Thần về, khuôn mặt âm trầm làm Quý Phong Thần run lên.
“Tần Cảnh, rốt cuộc làm cái gì!” Lúc đến lượt Quý Phong Thần bực bội, lời cần đều rõ , Tần Cảnh cứ như hiểu mà quấn lấy miết .
Tần Cảnh giữ chặt hai tay Quý Phong Thần, chịu Quý Phong Thần cứ ngó lơ như , nếu quan hệ của họ trở nên căng thẳng như thế thì cũng ngại làm cho nó căng hơn một chút nữa.
“Cậu thật cho , mười năm gì với ? Hả?” Tần Cảnh khẽ thổi bên tai Quý Phong Thần, xa vành tai Quý Phong Thần đang từ từ đỏ lên.
Quý Phong Thần trừng mắt , hậm hực xung quanh nhưng ai. Hiện tại, nếu làm theo lời Tần Cảnh, rằng sẽ thể dễ dàng thoát .
“Cậu, mười năm , là một kẻ bội tình bạc nghĩa, phản bội , lừa dối . Tất cả những điều đó đều làm! Giờ thì hiểu rõ chứ? Còn mau thả !” Quý Phong Thần gào lên, thấy khuôn mặt của Tần Cảnh nữa, mặt của tên cặn bã phản bội .
Tần Cảnh xong, khẽ thở dài đưa tay lên chạm nhẹ trán Quý Phong Thần.
“Cậu sốt gì mà đầu óc mê sảng .”
“Cậu mới sốt á!” Quý Phong Thần hất tay Tần Cảnh , mặt thêm.
Tần Cảnh bất lực thở dài: “Tôi thích thì làm mà lừa dối ?”
Quý Phong Thần giật giật tai, mắt trợn trắng: “Lời dối hết đến khác, cho rằng sẽ tin nữa ? Ngu ngốc!”
Tần Cảnh hai tám tuổi còn làm mắc mưu , huống chi là những lời nhảm nhí của Tần Cảnh mười tám tuổi.
“Tôi xin nghỉ phép với giáo viên , chiều nay sẽ đưa bệnh viện khám thử.” Tần Cảnh , rõ ràng, Quý Phong Thần xảy chuyện gì? Tại ngủ một giấc dậy cứ khăng khăng là Quý Phong Thần của mười năm .
Còn tự bổ não một câu chuyện tình ngược luyến cẩu huyết như thế nữa.
Tai họa giáng xuống đầu ai cũng , mà trúng mới đau.
Tần Cảnh với Quý Phong Thần còn tiến triển thêm một bước nữa mà, thế mà bây giờ trong thâm tâm Quý Phong Thần, bọn họ là cặp vợ chồng già .
… Chẳng lẽ đầu óc hỏng ?
“Tôi thèm, thèm bệnh viện với !” Quý Phong Thần đẩy Tần Cảnh nhưng bất lực sức lực mạnh mẽ của Tần Cảnh, giống như gông xiềng, khóa chặt cho thoát .
Tần Cảnh khẽ hừ một tiếng: “Cậu nên giữ sức cho chiều nay . Không cũng .”
“Tần Cảnh, cái đồ khốn tệ bạc lừa dối ! Cậu chính là tội phạm bắt cóc! Cậu còn dám cho đến trường, là đồ học sinh cá biệt thì cũng đừng lôi kéo cả chứ!” Quý Phong Thần bất ngờ gào to, gân cổ kêu, mong ngóng ai gần đó thì tới cứu .
Tần Cảnh cẩn thận chọn chỗ , nên dù Quý Phong Thần gào thét thế nào, cũng thèm bịt miệng .
“Cậu gào rách cổ họng cũng gì , chỗ ai cả.”
Quý Phong Thần kêu gào nửa ngày, quả thực lấy một , chả một âm thanh gì đáp cả, căm tức liếc sang Tần Cảnh mắng một câu: “Đồ khốn.”
“… Quý Phong Thần, vẻ hiểu lầm khá sâu đó.”
“Tôi chẳng oan uổng gì cho , đây là mười năm . Mặc kệ bây giờ che giấu kĩ thế nào thì mười năm cũng lộ bản chất, là một tên đàn ông thối tha đê tiện bội tình bạc nghĩa.”
Trước một câu đồ khốn một câu đê tiện, mắng tới mức gân xanh trán Tần Cảnh giật giật, gằn giọng : “Đủ đó, dừng .”
Quý Phong Thần lạnh: “Cậu gan làm mà gan nhận ? Tôi còn mắng đủ ! Loại đàn ông như thì nên thiến hóa học cho .”
Nói lắm, tới nỗi Tần Cảnh tức hộc m.á.u .
Trong mắt Quý Phong Thần chỉ biến thành đồ tra nam mà còn đòi thiến luôn.
“Tôi thiến thì dùng cái gì?” Gân xanh trán Tần Cảnh đập bịch bịch, nghiến răng hỏi, mỉm vặn vẹo, tức tới mức hận thể c.ắ.n c.h.ế.t mặt.
bạn nhỏ Quý Phong Thần căn bản thèm care tới Tần Cảnh đang tức giận, quyết tâm chọc điên , dõng dạc tuyên bố: “Cần quan tâm dùng cái gì ? Sex toy còn sướng hơn làm nữa, rên còn to hơn nữa kìa!”
“… Đợi đó, sẽ tính sổ với .” Tần Cảnh tức tới mức nghiến răng nghiến lợi, hung hăng vỗ bờ m.ô.n.g tròn trịa của Quý Phong Thần để xả lửa giận trong lòng.