Trúc mã khóc nhè nhà bên - Chương 4
Cập nhật lúc: 2025-03-07 13:34:50
Lượt xem: 159
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
4.Đại học
Sinh nhật 18 tuổi của Trình Cảnh Nguyên rơi vào kỳ nghỉ hè sau kỳ thi đại học.
Nhưng một tuần trước, cậu ấy đã lên đường đi thi đấu ở nơi khác, vẫn chưa kịp quay về.
Trình Cảnh Nguyên gọi điện cho tôi, bảo rằng không về kịp, dặn tôi đừng đợi cậu ấy.
Tôi quăng điện thoại lên sofa, úp mặt vào gối ôm gào thét.
“Con bé kia làm gì mà ầm ĩ vậy? Lớn tướng rồi mà còn lăn lộn trên sofa như con nít thế.”
“Mẹ ơi, Trình Cảnh Nguyên, cậu ấy nói tối nay không về được.”
Tôi trở mình, nằm ngửa trên sofa.
“Người ta còn bận đi thi đấu chứ đâu có rảnh như con? Con xem Trình Cảnh Nguyên đi, có giống con suốt ngày ăn không ngồi rồi không? Con nằm lỳ trong nhà mấy ngày rồi?”
Tôi bĩu môi, hơi không phục.
“Hứ, thì con cũng đâu có việc gì để làm đâu! Với lại, giỏi giang thì sao chứ, giỏi mấy cũng là của con!”
“Con vừa nói cái gì?”
“Dạ không có gì, không có gì! Mẹ ơi, con nhớ ra để quên đồ bên nhà hàng xóm, con sang lấy một lát.”
Tôi bật dậy, xỏ giày, mở cửa sang phòng bên cạnh.
Vừa bật đèn lên, tôi nhào ngay lên sofa nằm vài giây, vươn tay với lấy điều khiển nhưng lại chạm vào một khung ảnh.
Dưới ánh đèn, tôi nhìn thấy bức ảnh bên trong.
Đó là tấm hình chụp chung của chúng tôi vào ngày cậu ấy thi đấu bóng rổ.
Nhìn một hồi, trong đầu tôi chợt tua lại những ký ức từ bé đến giờ. Sinh nhật 18 tuổi của cậu ấy, tôi nhất định phải có mặt bên cạnh mới được.
Nhất thời bốc đồng, tôi thay một bộ đồ đẹp, đặt vé tàu đi thành phố S, vội vã sắp xếp đồ đạc rồi xách túi bắt taxi ra ga tàu.
Khung cảnh bên ngoài lướt qua trong tầm mắt.
Nhà tôi cách thành phố S không xa, khoảng hai tiếng đi tàu thôi.
Lúc tôi đến nơi, bầu trời đã lấp lánh ánh sao.
Nhảy xuống tàu, bước ra khỏi ga, tôi mới nhận ra một vấn đề.
Tôi hoàn toàn không biết Trình Cảnh Nguyên đang ở đâu!
Cậu ấy theo đội thi đấu đến đây, tôi chỉ biết địa điểm là đại học S, còn khách sạn cậu ấy ở thì chẳng hề hay biết.
Không còn cách nào khác, đành phải gọi điện thoại vậy. Vốn định tạo bất ngờ cho cậu ấy cơ mà…
“Alo, surprise! Trình Cảnh Nguyên, đoán xem tớ đang ở đâu nào?”
“…Là sao?”
Gió mùa hè nhẹ nhàng thổi tung váy tôi. Tôi tìm một góc ít gió hơn, trầm giọng nói:
“Đoán đi mà.”
“…Hứa Giai Dao, nếu để tớ biết bây giờ cậu đang đứng ở ga tàu thì cậu c.h.ế.t chắc!”
“Ây da, hôm nay là sinh nhật 18 tuổi của cậu, sao lại nói chuyện ch.ết chóc thế! Tớ đến đây là để tổ chức sinh nhật cho cậu mà.”
Trình Cảnh Nguyên ngay lập tức nắm bắt trọng điểm.
“Cậu thật sự đang ở ga tàu?”
“Cái này không quan trọng…”
“Hứa Giai Dao! Cậu đứng yên ngay đó cho tớ! Không được đi đâu hết! Cậu có biết bây giờ đã tối thế nào không?!”
Tôi lặng lẽ đưa điện thoại ra xa một chút.
Nghe giọng cậu ấy thét ra lửa bên kia, rõ ràng đang rất tức giận.
Tôi thậm chí còn có thể tưởng tượng ra dáng vẻ nhảy dựng lên của cậu ấy lúc này.
Dạ dạ vâng vâng, tôi ngoan ngoãn chờ đợi.
Lúc Trình Cảnh Nguyên đến nơi, tôi đang ngồi xổm bên cạnh bồn hoa, quay lưng lại phía cậu ấy, loay hoay làm gì đó.
“Cậu có thể bớt bướng lại được không? Cậu có biết như thế này rất nguy hiểm không?!”
Nghe thấy giọng cậu ấy, tôi xoay người lại, giơ chiếc bánh kem lên.
“Sinh nhật vui vẻ, Trình Cảnh Nguyên.”
Cậu ấy khựng lại, lời mắng tôi đang định nói bị chặn ngay cổ họng.
Tôi châm nến.
Những ngọn đèn lác đác trong nhà ga đêm khuya còn không sáng bằng ánh nến trên tay tôi.
Chúng tôi ngồi trước một chiếc bánh nhỏ, là chiếc bánh tôi vừa chạy vào một tiệm gần đóng cửa năn nỉ mua được.
Dưới ánh nến, ánh mắt Trình Cảnh Nguyên khẽ d.a.o động.
Cậu ấy nhìn chiếc bánh, rồi lại dừng ánh mắt trên gương mặt tôi.
Lần nữa, tôi lại nhìn thấy bản thân mình trong đôi mắt sáng rực của cậu ấy.
“Mau ước đi! Sắp qua 12 giờ rồi!”
Tôi giục cậu ấy.
Trình Cảnh Nguyên chắp tay trước ngực, nhắm mắt, khe khẽ nói:
“Năm 8 tuổi, sinh nhật Hứa Giai Dao, cậu ấy đứng trước mặt cả nhà, ước rằng tôi thuộc về cậu ấy.”
“Tôi chưa từng nói với cậu ấy rằng, từ rất lâu rồi, điều tôi muốn cũng chỉ có cậu ấy mà thôi.”
“Hôm nay là sinh nhật 18 tuổi của tôi, cậu ấy vượt cả quãng đường dài đến đây để tổ chức sinh nhật cho tôi. Điều ước của tôi là…”
“Cả đời này có thể ở bên cậu ấy.”
Tôi mở to mắt, ánh sáng phản chiếu làm mắt tôi ngập nước.
Trình Cảnh Nguyên thổi tắt nến, bóng tối lập tức bao trùm xung quanh.
Cậu ấy nhận lấy chiếc bánh từ tay tôi, cúi xuống, đặt lên môi tôi một nụ hôn.
Lúc quay về khách sạn trên taxi, tôi trách cậu ấy:
“Người ta nói điều ước sinh nhật không nên nói ra, nếu không sẽ không linh nghiệm đâu.”
Trình Cảnh Nguyên nhếch môi cười, ghé sát tai tôi, thì thầm:
“Nhất định phải nói ra chứ. Chỉ có cậu mới giúp tớ thực hiện được.”
Tôi giả vờ ngốc: “Tớ giúp cậu bằng cách nào?”
Cậu ấy cười nhẹ:
“Dễ mà. Cậu gả cho tớ, chẳng phải điều ước thành hiện thực sao?”
"Câu chuyện của tớ và cậu ấy chỉ đơn giản, đẹp đẽ như vậy thôi."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/truc-ma-khoc-nhe-nha-ben/chuong-4.html.]
Tôi kể đến khô cả cổ, liền cầm lấy lon bia trên bàn uống chút để dịu giọng.
Ba cô bạn cùng phòng của tôi ôm chặt lấy nhau hét lên, khiến những người xung quanh phải ngoái đầu nhìn về phía chúng tôi.
"Các cậu làm gì thế, bình tĩnh lại được không?"
Bạn cùng phòng A điên cuồng lắc cánh tay của bạn cùng phòng B, mặt đầy vẻ mơ màng.
"Mặc kệ tớ đi, ngọt quá đi mất, c.h.ế.t vì đường cũng đáng! Thanh mai trúc mã quả nhiên là quá ngọt mà!"
"Không ngờ Hội trưởng lạnh lùng như Trình Cảnh Nguyên lại có một tuổi thơ đáng khóc thế này! Thật ngưỡng mộ hai cậu, được lớn lên cùng nhau."
"Thật đấy! Tớ luôn mong mình có một thanh mai trúc mã, nhưng tiếc là ước mơ chỉ là mơ ước mà thôi."
Tôi cầm xiên thịt nướng lên ăn, bên ngoài ký túc xá đại học, quán ăn đêm chật kín người, những âm thanh ồn ào cùng tiếng ríu rít của mấy cô bạn hoà vào nhau. Tôi vừa hồi tưởng lại quãng thời gian bên cạnh Trình Cảnh Nguyên, vừa cảm thán thì ra đã nhiều năm như vậy trôi qua rồi.
"Dao Dao, cậu nói bố cậu với bố cậu ấy là kẻ thù, thế ông ấy làm sao chấp nhận chuyện hai cậu bên nhau?"
"Ông ấy không đồng ý đâu. Tết năm ngoái, bọn tớ công khai mối quan hệ trước mặt người lớn hai bên, bố tớ tức giận đến mức cầm chai rượu định đập vào đầu chú Trình, may mà bị chúng tớ ngăn lại kịp thời."
"…"
"Thế bây giờ phải làm sao?"
Tôi cắn một miếng thịt xiên, thờ ơ đáp: "Chú Trình với mẹ tớ thì không có ý kiến gì, thậm chí còn rất vui vẻ là đằng khác, chỉ có bố tớ thôi, tớ vẫn đang thuyết phục ông ấy, sắp rồi."
Bạn cùng phòng C uống một ngụm bia, chợt nhớ ra điều gì đó liền đẩy gọng kính trí thức.
"Cậu nói trên taxi lúc đó, Hội trưởng Trình bảo chỉ cần cậu cưới cậu ta thì nguyện vọng sinh nhật sẽ thành sự thật, mà chúng ta cũng sắp tốt nghiệp rồi, vậy có phải…"
Bạn cùng phòng A và B nhìn nhau một cái, rồi lại phấn khích hét lên lần nữa.
"…"
"Tớ cũng không biết. Nếu cậu ấy cầu hôn tớ, tớ mong nó đơn giản thôi, tốt nhất chỉ có hai chúng tớ."
"Tớ đồng ý! Tớ đồng ý!"
Bạn cùng phòng B nắm c.h.ặ.t t.a.y bạn C mà gật đầu liên tục.
"Cậu đồng ý cái gì, tớ còn chưa nói mà?"
"Chỉ cần nghĩ đến cảnh Hội trưởng Trình nhìn cậu mà hỏi 'Em có bằng lòng lấy anh không?' là tớ đồng ý luôn rồi!"
Tôi trợn trắng mắt, đúng lúc đó điện thoại vang lên, tôi rảnh tay nên nhấc máy ngay.
"Alo?"
"Về ký túc chưa?"
Giọng Trình Cảnh Nguyên truyền qua điện thoại, trong không gian ồn ào này dường như chỉ còn lại giọng nói của cậu ấy.
"Chưa, sắp rồi."
"Ra đây một lát."
"Hả? Ra đâu cơ?"
Trình Cảnh Nguyên điều chỉnh lại:
"Tớ đang ở cổng đông phố ẩm thực, cậu ra đây đi."
"Cậu đến rồi à? Được thôi."
Tôi cúp máy, nói với bạn cùng phòng một tiếng rồi đi dưới ánh mắt hóng hớt của mọi người.
Đối diện phố ẩm thực là một con đường nhỏ yên tĩnh, không có nhiều xe cộ, cũng không có nhiều người qua lại, chỉ có vài chiếc đèn đường hắt ra ánh sáng mờ ảo.
Dưới một cột đèn đường, tôi tìm thấy Trình Cảnh Nguyên.
Cậu ấy dường như đã uống chút rượu, hai má đỏ ửng, đôi mắt to tròn mở lớn, vừa thấy tôi đã chăm chú nhìn không chớp mắt.
"Sao cậu lại đến đây?"
Tôi bước đến, véo nhẹ má cậu ấy, sau đó nắm lấy bàn tay lạnh buốt của Trình Cảnh Nguyên.
"Sao tay lại lạnh thế này? Ngồi đây bao lâu rồi?"
"Không lâu, chỉ là…"
Cậu ấy cúi đầu, giơ tay ra đếm ngón tay một lúc.
Nhìn bộ dạng này, tôi bật cười, đứng dậy định kéo Trình Cảnh Nguyên về trường.
Không ngờ lại bị cậu ấy nắm cổ tay kéo ngược trở lại.
Tôi nhìn vào mắt cậu ấy, không hiểu thế nào.
"Rốt cuộc là sao thế?"
"Dao Dao, tớ… tớ có một câu hỏi muốn hỏi cậu."
"Câu gì? Cậu hỏi đi."
Trình Cảnh Nguyên dường như rất căng thẳng, do dự một lát rồi lấy hết can đảm mở lời.
"Cậu… cậu còn nhớ Tu Chính Minh không?"
Tôi nghĩ một lúc. "À, là bạn cấp hai của chúng ta đúng không? Cậu ấy làm sao?"
"Hôm qua tớ đi thi đấu ở bảo tàng khoa học, tình cờ gặp cậu ấy. Cậu ấy là tuyển thủ của Đại học S, sau trận đấu bọn tớ ăn tối cùng nhau. Cậu ấy nói, năm 18 tuổi cậu ấy đã ước một điều trong ngày sinh nhật, chính là đỗ vào Đại học S, bây giờ đã đạt được rồi."
"Bạn cùng phòng của tớ, tớ cũng hỏi bọn họ rồi. Điều ước sinh nhật 18 tuổi của họ, ai cũng… cũng đã thực hiện được cả."
"Thế rồi tớ chợt nhớ lại… năm tớ 18 tuổi, cũng đến Đại học S thi đấu, cũng trước một chiếc bánh sinh nhật mà ước nguyện, nhưng điều ước của tớ vẫn chưa thành hiện thực."
Tôi bỗng hiểu ra Trình Cảnh Nguyên muốn làm gì, kinh ngạc đến mức đưa tay che miệng.
"Tớ đã nói rồi, nguyện vọng sinh nhật của tớ chỉ có cậu mới thực hiện được, chỉ cần chúng ta kết hôn là nó sẽ thành hiện thực."
"Vậy nên, cậu có sẵn lòng giúp tớ biến điều ước sinh nhật 18 tuổi thành hiện thực không?"
"Cậu có đồng ý lấy tớ không?"
Trình Cảnh Nguyên lấy từ trong túi ra một chiếc hộp nhỏ, lóng ngóng mở ra, để lộ chiếc nhẫn lấp lánh trước mặt tôi.
Khoảnh khắc ấy, tôi quên cả phản ứng, mọi lý trí đều tan biến khi nhìn rõ trên chiếc nhẫn ấy là một viên kim cương hình ngôi sao, giống hệt món quà Trình Cảnh Nguyên tặng tôi vào ngày thi đấu bóng rổ năm ấy. Tôi bật khóc.
Cậu ấy vội vàng đưa tay giúp tôi lau nước mắt, dịu dàng dỗ dành tôi đừng khóc.
Tôi chìa tay ra, để cậu ấy đeo nhẫn cho mình.
"Cậu vẫn chưa trả lời là có đồng ý hay không đâu đấy."
Tôi bật cười, ôm lấy cổ Trình Cảnh Nguyên, vùi mặt vào lồng n.g.ự.c cậu ấy.
"Tớ đồng ý."
Sau đó, giọng nói nghẹn ngào cất lên.
Khi Trình Cảnh Nguyên đeo nhẫn vào tay tôi, bàn tay vẫn còn hơi run rẩy.
Thời gian như ngừng trôi, cuộc gặp gỡ ngọt ngào này, cuối cùng cũng có một cái kết trọn vẹn.