Trúc mã khóc nhè nhà bên - Chương 3

Cập nhật lúc: 2025-03-07 13:33:57
Lượt xem: 171

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/YijXzIwGtZ

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

3.Cao trung

Thời gian chớp mắt trôi nhanh như chó chạy ngoài đồng, chẳng mấy chốc chúng tôi đã lên cấp ba. 

 

Ngày đầu tiên nhập học, tôi hí hửng mặc đồng phục mới, đứng trước gương xoay vòng vòng, không quên khen ngợi tên đáng ghét bên cạnh. 

 

“Chậc chậc, nam sinh cấp ba đúng là đẹp trai nha.” 

 

Cậu ấy khẽ cười, túm lấy cổ áo tôi kéo đi. 

 

“Ê ê ê, cậu làm gì đấy? Tớ còn chưa buộc tóc xong.” 

 

“Đừng chải nữa, tớ không muốn ngày đầu tiên đi học đã đi trễ đâu.” 

 

“Vậy cậu đi trước đi mà.” 

 

“…Cậu cũng không được đi trễ.” 

 

Trình Cảnh Nguyên thực sự đã trưởng thành rồi, không chỉ chiều cao, mà cả suy nghĩ của cậu ấy cũng thay đổi. 

 

Lũ trẻ trong tuổi dậy thì vốn đã lớn rất nhanh, rõ ràng lúc thi chuyển cấp cậu ấy chỉ cao hơn tôi nửa cái đầu, bây giờ chắc cũng phải… ít nhất mét tám lăm. 

 

Lý Phi nói, bây giờ cậu ấy ngày càng giống với nam thần học bá lạnh lùng trong tiểu thuyết. Tôi cũng nhận ra, cậu ấy càng lúc càng ít nói, kể cả với bạn bè, lời nói ra cũng vô cùng ít. 

 

Cũng không còn thích làm nũng với tôi nữa, suốt ngày cứ chê tôi trẻ con. 

 

Hơn nữa, cậu ấy càng ngày càng thích quản tôi. 

 

Haizz, tôi nhớ cậu nhóc mít ướt dễ thương hồi nhỏ quá đi. 

 

Đang mải hoài niệm, đột nhiên có người bên cạnh chọc tôi hai cái. Tôi quay sang nhìn, ra hiệu hỏi có chuyện gì. 

 

“Chào cậu, tớ là Phương Tư Điềm, còn cậu?” 

 

“Tớ là Hứa Giai Dao.” 

 

Phương Tư Điềm mở to mắt, hưng phấn reo lên: “Cậu là Hứa Giai Dao hả? Tớ có nghe về cậu rồi!” 

 

Tôi nổi tiếng vậy sao? Haizz, không trách được, sắc đẹp của tôi đúng là nghiêng thùng đổ nước, nổi tiếng cũng là điều dễ hiểu thôi. 

 

“Cậu là bạn gái của Trình Cảnh Nguyên!” 

 

“…” 

 

Ồ, thì ra không phải do tôi đẹp nên tôi nổi tiếng. 

 

“Này, tớ phỏng vấn cậu chút được không? Cảm giác làm bạn gái của nam thần thế nào?” 

 

Tôi chống cằm, bắt được từ khóa quan trọng. 

 

“Hôm nay mới là ngày đầu tiên khai giảng, cậu ấy đã thành nam thần của trường rồi á?” 

 

“Cậu không biết hả? Trên trang confession của trường lan truyền dữ lắm luôn.” 

 

Phương Tư Điềm lén lút lấy điện thoại từ hộc bàn ra, đưa cho tôi xem. Tôi tùy ý lướt qua, mười bài thì có tám bài nói về Trình Cảnh Nguyên, còn hai bài là… tin nhặt được đồ. 

 

“…” 

 

Tôi lặng lẽ trả lại điện thoại cho cậu ấy. 

 

“Tớ với cậu ấy không yêu sớm, chỉ là thanh mai trúc mã thôi.” 

 

“Wow, vậy chẳng phải cậu ấy từ bé đã thuộc về cậu à? Hai cậu có hôn ước không?” 

 

“À… bố cậu ấy với bố tớ trước đây là tình địch, giờ là kẻ thù, tụi tớ sau này có cưới nhau cũng khó, nói gì đến hôn ước.” 

 

“Đậu xanh rau má, kích thích dzạy sao, kiểu yêu con trai của kẻ thù này tớ thích nha!” 

 

Tôi ôm trán, lần này thực sự không còn gì để nói. 

 

Tôi quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ,  lớp của Trình Cảnh Nguyên ở tòa đối diện, tầng năm. Qua ô cửa, tôi dễ dàng tìm thấy cậu ấy. 

 

Nhớ hồi nhỏ, vào ngày sinh nhật, xung quanh tôi là bố mẹ tôi cùng cả nhà Trình Cảnh Nguyên. 

 

Lúc đó, tôi nhắm mắt lại ước rằng "Tớ thích Trình Cảnh Nguyên là của tớ." 

 

Nhưng vô tình tôi lỡ nói thành tiếng, thế là khi mở mắt, tôi thấy bố mẹ tôi sững sờ, còn chú đẹp trai kia thì cười đầy ẩn ý. 

 

Nhưng lúc đó, trong đầu tôi chỉ có một suy nghĩ: "Lỡ nói ra rồi thì ước nguyện không linh nữa thì sao?" 

 

Lý Phi luôn nói, Trình Cảnh Nguyên là của tôi, mọi người đều nghĩ vậy. Nhưng nếu chính cậu ấy không muốn thì sao? 

 

Cậu ấy càng ngày càng xuất sắc, người thích cậu ấy cũng ngày càng nhiều, xếp một vòng quanh sân vận động được luôn rồi ấy. 

 

Khoảng cách giữa tôi và cậu ấy dường như cũng xa hơn, giống như bây giờ vậy, cậu ấy ở tòa nhà bên kia, là một thiên tài học giỏi lớp chuyên, còn tôi chỉ là một học sinh bình thường mà thôi. 

 

Tôi thở dài. Tôi vốn hay nghĩ nhiều, bây giờ thì đúng là overthingking rồi. 

 

Thế nên, khi Trình Cảnh Nguyên đến tìm tôi sau giờ học, tôi rất nghiêm túc nói với cậu ấy: 

 

“Từ hôm nay trở đi, chúng ta đừng đi chung nữa.” 

 

“?” 

 

“Tại sao? Hứa Giai Dao, cậu lại phát đi.ên gì vậy?” 

 

“Tớ nói nghiêm túc đấy… Chúng ta… đừng thân thiết quá, người khác sẽ hiểu lầm.” 

 

Cậu ấy bật cười. “Hiểu lầm gì? Cậu đừng làm loạn nữa, nhanh lên, tớ buồn ngủ muốn về nhà ngủ đây.” 

 

Tôi nổi giận, đeo cặp lên chạy đi. 

 

“Tớ nghiêm túc nói đấy!” 

 

Chạy chưa được hai bước, tôi đã bị Trình Cảnh Nguyên nắm cổ áo kéo lại. 

 

“Được rồi, Hứa Giai Dao, nghiêm túc một chút. Cậu sợ người ta hiểu lầm cái gì?” 

 

“Cậu… Cậu không đọc confession của trường à? Mọi người đều nói chúng ta là… kiểu đó đó.” 

 

Tôi lấy hết dũng khí để nói, vì tôi nghĩ Trình Cảnh Nguyên sẽ cười tôi. 

 

Nhưng cậu ấy lại nói…

 

“Chẳng lẽ… chúng ta không phải?” 

 

“?” 

 

“Khi nào thì chúng ta phải vậy?” 

 

Trình Cảnh Nguyên cúi xuống, ánh mắt đối diện với tôi. 

 

Nhiều năm trôi qua, đôi mắt cậu ấy vẫn sáng ngời như vậy. Tôi nhìn thấy chính mình phản chiếu trong mắt cậu ấy, chưa kịp phản ứng lại. 

 

“Hứa Giai Dao, cậu hôn tớ bao nhiêu lần rồi, cũng chạm vào tớ không ít, cậu nói xem, chúng ta có phải kiểu quan hệ đó không?” 

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/truc-ma-khoc-nhe-nha-ben/chuong-3.html.]

“Cậu cậu cậu cậu đừng nói linh tinh! Hôn đều là cậu chủ động! Chạm á? Tớ chạm cậu khi nào?” 

 

“Thật sao? Vậy tay cậu đang làm gì đấy?” 

 

Tay? Tôi cúi đầu, nhìn thấy tay mình đang nắm lấy tay Trình Cảnh Nguyên, còn nhẹ nhàng xoa. 

 

“…” 

 

Không thể trách tôi được, mỗi khi căng thẳng tôi đều muốn nắm tay Trình Cảnh Nguyên. Mà cậu ấy lại cứ để tôi nắm, lâu dần thành thói quen. 

 

Trình Cảnh Nguyên cong môi, véo má tôi. 

 

“Cậu phải chịu trách nhiệm với tớ đấy nhé.”

 

Từ sau khi tỏ tình xong, Trình Cảnh Nguyên càng táo bạo hơn trước. 

 

Chỉ cần trong nhà chỉ có hai đứa, cậu ấy liền chui vào lòng tôi, thỉnh thoảng lại hôn tôi một cái. 

 

Tôi đang xem TV, Trình Cảnh Nguyên cứ chồm qua hôn tôi hoài, làm tôi phiền ch.ết đi được. 

 

Lúc cậu ấy định sáp lại nữa, tôi nhanh tay giữ lấy mặt cậu ấy. 

 

Sau đó, với tốc độ nhanh như chớp, tôi hôn chụt lên môi cậu ấy. 

 

Thành công làm cậu ấy đơ người. 

 

Tôi ôm lấy đầu cậu ấy vào lòng, cười hả hê, lâu lắm rồi tôi mới thấy cậu ấy có biểu cảm ngơ ngác này. 

 

Lần này thì ngoan hẳn, không còn hôn lén tôi nữa, chỉ nằm trên sofa ngẩn người. 

 

Tôi vô cùng hài lòng. 

 

“AAAAA Dao Dao, mau nhìn kìa, lớp 1 ra sân rồi!” 

 

Tôi giơ quyển bài tập lên che nắng, nhìn theo hướng ánh mắt của Phương Tư Điềm. 

 

Chỉ một cái liếc mắt, tôi đã thấy Trình Cảnh Nguyên giữa đám đông. 

 

Cậu ấy mặc chiếc áo đỏ đồng phục của đội bóng, được các đồng đội vây quanh tiến vào sân. 

 

Trường tổ chức giải bóng rổ giữa các khối lớp, lớp tôi thì bị loại ngay từ vòng đầu bởi lớp bên cạnh, nhưng lớp của Trình Cảnh Nguyên thì đánh bại hết đối thủ, tiến thẳng vào trận chung kết. 

 

Sân đấu chật kín người, trường còn đặc biệt cho nghỉ tiết cuối để mọi người ra cổ vũ cho trận đấu. 

 

Tôi ngồi giữa đám đông, lấy máy ảnh ra chụp lại ảnh Trình Cảnh Nguyên. 

 

Từ nhỏ đến lớn, cậu ấy luôn tham gia rất nhiều cuộc thi, còn tôi thì thích cầm máy ảnh theo chụp lại từng khoảnh khắc của cậu ấy. 

 

Sau đó, tôi rửa ảnh ra, dán lên tường phòng cậu ấy. 

 

Nhìn cậu ấy qua ống kính, thực sự giống một thiếu niên rực rỡ. 

 

Trình Cảnh Nguyên vốn dĩ đã đẹp trai từ bé, chụp thế nào cũng như đang chụp ảnh tạp chí vậy. 

 

“Này, Dao Dao nước của tớ đâu rồi?” 

 

Lúc nghỉ giữa hiệp, Trình Cảnh Nguyên từ đám đông chen ra, đứng trước mặt tôi. 

 

Tôi lấy khăn lau mồ hôi trên mặt cậu ấy, cậu ấy tựa vào lan can, ngẩng đầu nhìn tôi. 

 

“Nước của cậu này.” 

 

Tôi đưa chai nước cho cậu ấy, định rút tay lại thì bị kéo một cái. 

 

Bị lôi về phía trước, tôi ngẩn người hai giây. 

 

“Bảo bối, đợi tớ thắng trận này, tớ tặng cậu quà nhé.” 

 

“Tại sao cậu thắng mà lại tặng tớ quà?” 

 

Trình Cảnh Nguyên nhếch môi, kiêu ngạo nói: “Vì tớ muốn vậy đấy.” 

 

Đúng như dự đoán trước, lớp của Trình Cảnh Nguyên vô địch, cậu ấy còn được bầu là cầu thủ xuất sắc nhất. 

 

Trên bục trao giải, tôi đứng giữa biển người, ngước lên nhìn cậu ấy. 

 

Cậu ấy lập tức nhìn thấy tôi, ngoắc tay gọi tôi qua. 

 

“Gì đấy?” 

 

Tôi đi đến gần, ngẩng đầu đối diện ánh mắt cậu ấy. 

 

“Nhắm mắt lại trước đi.” 

 

Tôi ngoan ngoãn nhắm mắt, chợt cảm thấy trên cổ có gì đó mát lạnh. 

 

“Xong rồi.” 

 

Cậu ấy đứng thẳng dậy, nhìn tôi. 

 

Tôi cúi xuống, thấy trên cổ mình có thêm một sợi dây chuyền bạc, mặt dây là một ngôi sao lấp lánh. 

 

Trình Cảnh Nguyên chỉ vào tấm huy chương trên cổ cậu ấy, nghiêm túc nói: 

 

“Đây là huy chương cho cậu. Cậu đã đồng hành cùng tớ giành bao nhiêu chiếc cúp rồi. Bây giờ, cậu là nhà vô địch của tớ.” 

 

Tôi sững sờ, sau đó mới nhận ra mình có chút xúc động, đột nhiên muốn ôm cậu ấy. 

 

“Này mọi người, chụp ảnh tập thể nào!” 

 

Bạn cùng lớp của Trình Cảnh Nguyên kéo cậu ấy vào chụp hình chung. 

 

Cậu ấy nhảy khỏi bục trao giải, đứng bên cạnh tôi, bỗng như nghĩ ra điều gì đó. 

 

“Cậu có mang máy ảnh không?” 

 

Tôi gật đầu, đưa máy ảnh cho Trình Cảnh Nguyên. 

 

Cậu ấy cầm máy, nói gì đó với người bạn cùng lớp vừa gọi mình. 

 

“Cậu nói gì thế?” 

 

“Tớ bảo, cậu toàn chụp hình tớ, lâu rồi chúng ta chưa có tấm nào chụp chung cả.” 

 

Cậu ấy không cho tôi kịp phản ứng, liền vòng tay ôm lấy vai tôi, chỉ về phía máy ảnh. 

 

“Nào, ba, hai, một… cười.” 

 

Tách. 

 

Bức ảnh mãi mãi giữ lại khoảnh khắc thanh xuân ấy. 

 

Bây giờ, tấm ảnh đó được Trình Cảnh Nguyên đặt cẩn thận ngay giữa phòng khách. 

 

Tôi nhìn tấm ảnh, nâng mặt cậu ấy lên, hôn một cái.

Loading...