Trúc mã khóc nhè nhà bên - Chương 2
Cập nhật lúc: 2025-03-07 13:32:18
Lượt xem: 197
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
2. Sơ trung
“Hứa Giai Dao, em ra ngoài một chút.”
Trong lớp học ồn ào, tôi đang gục xuống bàn làm bài tập thì giáo viên chủ nhiệm xuất hiện từ cửa trước, cả lớp lập tức im bặt.
“Dạ.”
Tôi đậy nắp bút, đứng lên chỉnh lại quần áo, rồi bước ra ngoài.
Cổ tay bỗng nhiên bị ai đó nắm lấy, tôi quay đầu nhìn Trình Cảnh Nguyên đầy khó hiểu.
“Gì vậy?”
“Dây buộc tóc bị rơi.”
Cậu ấy nhặt dây buộc tóc dưới đất lên, nhẹ nhàng đeo lại vào cổ tay tôi, sau đó bày ra vẻ mặt ngoan ngoãn.
Tôi nhéo má cậu ấy. “Đừng có đắc ý quá.”
“Cô tìm em ạ?”
Tôi đứng bên bàn giáo viên chủ nhiệm. Cô là một phụ nữ đã lớn tuổi, đeo một cặp kính gọng đen, nghiêm nghị nhìn tôi.
“Hứa Giai Dao, dạo này cô thấy em và Trình Cảnh Nguyên rất thân thiết.”
“Nam nữ ở độ tuổi này rất dễ nảy sinh tình cảm với nhau. Cô muốn nhắc nhở em rằng bây giờ là giai đoạn quan trọng, hai em nên tập trung vào việc học.”
“Cô ơi, em và Trình Cảnh Nguyênkhông có gì cả. Chúng em lớn lên cùng nhau, chỉ là bạn bè bình thường thôi ạ.”
Tôi nghiêm túc giải thích, nhưng cô chủ nhiệm rõ ràng không tin.
“Được rồi, đừng lấy những lý do này ra nữa.”
“Nhưng mà…”
“Bây giờ hai em đang ngồi cùng bàn đúng không? Về lớp đổi chỗ đi, em ngồi với Lộ Nhân Nghĩa.”
“Quay về lớp đi, sắp vào tiết rồi.”
Tôi mím môi, gật đầu đáp vâng.
Về lại lớp, tôi gục xuống bàn, chẳng buồn nhúc nhích.
“Sao vậy? Triệu Phượng gọi cậu ra có chuyện gì à?”
Trình Cảnh Nguyên kéo tay áo tôi, ghé sát lại hỏi.
Tôi quay đầu nhìn cậu ấy, giọng buồn rầu.
“Cô ấy nói chúng ta đang yêu nhau.”
“…”
“Cậu đừng để ý đến cô ấy, cậu cũng biết cô ấy hay nghĩ lung tung mà.”
Nhìn khuôn mặt đẹp trai của cậu ấy, tôi thở dài.
“Cậu nói cũng đúng, nhưng mà…”
“Đừng nhưng nhị gì nữa, tiết sau là toán, trả sách toán cho mình đi.”
Tôi rút từ trong đống sách của mình ra một đống sách của cậu ấy, trả hết lại cho cậu ấy.
“?”
“Cậu làm gì vậy?”
Sau khi sắp xếp xong sách vở của mình, tôi đeo cặp lên lưng, cầm lấy bình nước, trịnh trọng thông báo với cậu ấy.
“Trình Cảnh Nguyên, vì cô chủ nhiệm của chúng ta cho rằng chúng ta yêu nhau, nên cô ấy đã tách chúng ta ra. Bây giờ mình sẽ ngồi ở chỗ kia.”
Tôi chỉ vào chỗ bên cạnh Tu Chính Minh, cúi đầu nhìn khuôn mặt sững sờ của cậu ấy, hài lòng gật đầu.
“Mình đi đây, tạm biệt.”
Cổ tay lại bị nắm chặt. Tôi quay đầu nhìn sang, thấy cậu ấy lại bày ra vẻ mặt đáng thương.
Nhưng mà… chuyện này đâu phải tôi quyết định được.
Tôi chỉ có thể xoa đầu cậu ấy, sau đó nhẫn tâm bước đi.
Tu Chính Minh là học sinh giỏi nhất lớp tôi, trong mắt cậu ấy chỉ có việc học. Tôi đổi chỗ ngồi sang bên cạnh cậu ấy, nhưng cậu ấy không hề ngẩng đầu lên nhìn tôi lấy một lần.
Chẳng bao lâu sau, chuông vào lớp vang lên. Giáo viên toán bước vào bắt đầu tiết học. Tôi nghe đến mức buồn ngủ, đầu cứ gật gù.
Một lần nữa sắp gục đầu xuống bàn, tôi cảm thấy trán mình đập vào một thứ gì đó mềm mại, giật mình vội vàng ngẩng đầu lên.
Tu Chính Minh một tay vẫn ghi chép bài, cánh tay còn lại thì duỗi ra đặt lên bàn tôi, cả quá trình không hề liếc nhìn tôi lấy một cái.
“Nghe giảng đi, thầy toán đang nhìn cậu kìa.”
Tôi vội vàng gật đầu, ghé lại xem đang học trang nào, rồi mở sách toán ra theo.
Một tiết học nhanh chóng trôi qua. Có một phần kiến thức tôi vẫn chưa hiểu, liền vỗ nhẹ lên bàn của Tu Chính Minh, đẩy cuốn sổ ghi chép qua.
Cậu ấy chỉ liếc mắt nhìn một cái, rồi nhanh chóng viết vài dòng.
“Lại đây, xa như vậy thì làm sao tôi dạy cậu được?”
“Ồ ồ, tới đây.”
Tôi kéo ghế lại gần cậu ấy hơn một chút.
Cậu ấy giảng bài rất chi tiết, vừa nghe là tôi hiểu ngay.
“Hóa ra là vậy, tôi hiểu rồi, cảm ơn cậu nhé.”
“Không có gì.”
Tôi lấy lại cuốn sổ, còn cậu ấy thì tiếp tục vùi đầu vào bài tập.
“Trình Cảnh Nguyên, cậu có thù với cái bút này à?”
Lộ Nhân Nghĩa nhìn cây bút bi bị bẻ gãy trong tay Trình Cảnh Nguyên, rùng mình một cái.
Nhưng Trình Cảnh Nguyên chẳng thèm để ý đến cậu ta, chỉ siết chặt nắm tay, ánh mắt như muốn xuyên thủng vào bóng lưng của Tu Chính Minh và Hứa Giai Dao phía trước.
“Dao Dao, lát nữa chúng ta cùng đi căng tin nhé?”
“Ừ, được thôi.”
Tôi và Lý Phi dựa vào lan can bên cạnh sân thể dục trò chuyện.
Tiết này là tiết thể dục, thầy giáo bảo chạy một vòng rồi tự do hoạt động.
Các bạn nữ thì tụm lại thành từng nhóm chơi đùa, còn các bạn nam thì tập trung đánh bóng rổ.
“Dao Dao, cậu nhìn đi, trong đám con trai đó, vẫn là Trình Cảnh Nguyên đẹp trai nhất.”
“Đáng tiếc, cậu ấy đã là của cậu rồi.”
“Cậu đừng nói bậy, tớ vừa bị giáo viên chủ nhiệm gọi lên đó.”
Nghe Lý Phi nói, tôi nhìn về phía sân bóng rổ, liếc mắt một cái liền thấy Trình Cảnh Nguyên mặc áo bóng rổ màu đỏ.
Cậu ấy ngửa đầu uống nước, ánh nắng phủ lên người, gương mặt trắng trẻo, một thiếu niên tràn đầy sức sống.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/truc-ma-khoc-nhe-nha-ben/chuong-2.html.]
“Ê, Tu Chính Minh, tiết thể dục rồi, đừng học nữa, ra đánh bóng đi!”
Tôi nhìn sang, thấy Tu Chính Minh đang ngồi một mình trên băng ghế dài, trên đùi vẫn đặt quyển bài tập chưa làm xong từ tiết trước.
“Sao cậu không trả lời… Ê, cậu định làm gì vậy?”
Trình Cảnh Nguyên bước đến trước mặt Tu Chính Minh, bất ngờ giật lấy cuốn bài tập của cậu ấy.
Lúc này Tu Chính Minh mới ngẩng đầu lên, nhìn cậu ấy.
“Cậu làm gì vậy?”
Trình Cảnh Nguyên cười lạnh: “Tu Chính Minh, cậu có dám chơi một trận bóng với tớ không?”
“Tớ không thích bóng rổ.”
Cậu ấy cau mày, đứng dậy định lấy lại bài tập.
Trình Cảnh Nguyên giấu ra sau lưng, định buông lời châm chọc thêm vài câu.
“Trình Cảnh Nguyên! Cậu đang làm gì vậy?”
Nhìn thấy Trình Cảnh Nguyên giật bài tập của Tu Chính Minh, tôi vội vàng chạy về phía sân bóng.
Tôi lấy lại bài tập từ tay Trình Cảnh Nguyên, trả lại cho Tu Chính Minh.
“Cậu không được bắt nạt bạn học.”
Tôi nhíu mày, không hài lòng nhìn Trình Cảnh Nguyên.
Lần này cậu ấy không còn bày ra vẻ mặt đáng thương nữa, mà cắn chặt môi, khuôn mặt đầy giận dữ.
“Cậu đứng về phía cậu ta đúng không, Hứa Giai Dao? Mới ngồi cạnh nhau bao lâu mà cậu đã bênh cậu ta rồi?”
“Chẳng phải chỉ là dạy cậu hai bài toán thôi sao? Tớ cũng có thể dạy cậu mà.”
Nói đến đây, mắt cậu ấy lại đỏ hoe.
Thấy đôi mắt to của cậu ấy sắp không giữ được nước mắt nữa, tôi vội nói:
“Cậu tự suy nghĩ lại đi.”
Rồi kéo Lý Phi rời khỏi đó.
Cậu ấy chắc chắn không muốn rơi nước mắt trước mặt nhiều bạn học như vậy.
Tôi đi rồi, cậu ấy sẽ không khóc nữa.
Nhưng nếu tôi ở lại, cậu ấy sẽ thấy tủi thân.
“Dao Dao, tớ về nhà trước đây, mai gặp nhé.”
“Bye bye.”
Tôi thu dọn xong cặp sách, quay đầu liếc nhìn Trình Cảnh Nguyên đang dựa vào cửa sau.
Cậu ấy cúi đầu nghịch điện thoại chơi game, nghẹn lời không thèm để ý đến tôi.
Tôi đành đeo cặp lên, bước qua trước mặt cậu ấy.
“Đi thôi.”
Cậu ấy lẳng lặng đi theo sau tôi, giữ khoảng cách một mét.
Trước khi vào tiểu học, nhà Trình Cảnh Nguyên chuyển đến sát vách nhà tôi. Ngày chuyển nhà, bố cậu ấy còn cố tình b.ắ.n pháo chúc mừng ngay trước cửa nhà tôi.
Bố tôi nhìn thấy mặt cậu ấy là đã tức không nhẹ, huống chi lại còn phải làm hàng xóm. Ông ấy lắp hẳn một khung bóng rổ trên bức tường giữa hai nhà, ngày nào cũng tập ném bóng.
Kết quả là nhà bên chẳng phản ứng gì, nhưng hàng xóm tầng dưới thì đã lên tiếng phàn nàn trước.
Còn tôi và Trình Cảnh Nguyên lại ngày càng thân thiết hơn.
Bố mẹ cậu ấy thường xuyên không có nhà, có lần tôi ở nhà một mình chán quá liền sang gõ cửa. Phát hiện nhà cậu ấy có rất nhiều đồ ăn vặt và đồ chơi, thế là từ đó tôi mê sang nhà cậu ấy chơi.
Quan trọng nhất là, Trình Cảnh Nguyên sẽ không tranh điều khiển TV với tôi như bố tôi.
Vì là hàng xóm, nên sau khi vào tiểu học, chúng tôi luôn cùng nhau đi học về. Cậu ấy giúp tôi xách cặp, tôi thì mua hai cây kẹo mút ở tiệm tạp hóa đối diện trường, rồi nhét một cây vào miệng cậu ấy.
Nhưng chưa bao giờ như bây giờ, cách nhau hẳn một mét cả.
Trường học cách nhà không xa, tôi còn chưa nghĩ ra nên mở lời thế nào thì đã đến nơi. Ban đầu định vào nhà để cất cặp rồi mới dỗ cậu ấy, nhưng vừa mở cửa, đã nghe thấy tiếng cửa bên cạnh “rầm” một cái đóng lại.
Tôi thở dài, chạy vào phòng lấy chìa khóa dự phòng nhà cậu ấy, rồi mở cửa.
Vừa bước vào đã thấy Trình Cảnh Nguyên co ro trên sofa, bất động, nhìn chằm chằm vào TV ngẩn ngơ.
Tôi bước tới, ngồi xuống cạnh cậu ấy.
Trình Cảnh Nguyên im lặng, chôn mặt vào con ngỗng bông tôi tặng, không chịu lộ mặt ra.
Tôi kéo cậu ấy dậy, mạnh tay xoay mặt cậu ấy qua, rồi dùng hai tay vò má cậu ấy thật mạnh.
Làn da trắng nõn của cậu ấy nhanh chóng bị tôi vò đến đỏ bừng, tôi càng chạm vào, cậu ấy càng tỏ ra ấm ức. Chẳng bao lâu, đôi mắt cậu ấy đã đỏ hoe, bĩu môi nhìn tôi.
“Đồ mít ướt.”
Tôi đưa tay che mắt cậu ấy, cảm nhận hơi ấm từ những giọt nước mắt lăn qua kẽ tay.
Mặc dù hồi nhỏ tôi đã từng nói rằng tôi không thích con trai hay khóc, cậu ấy cũng đã sửa, nhưng không biết vì sao, trước mặt tôi, Trình Cảnh Nguyên luôn dễ tủi thân mà rơi nước mắt.
Và tôi cũng dần dần chấp nhận điều đó.
Có lẽ vì số lần cậu ấy vùi vào lòng tôi mà khóc đã quá nhiều rồi.
Giống như bây giờ, cậu ấy ôm lấy tôi, vùi mặt vào hõm cổ tôi, giọng nói ậm ừ đầy uất ức.
“Là cậu không đúng, tại sao lại bênh vực cậu ta?”
“Vì cậu là người giật tập bài tập của người ta trước mà.”
“Tớ chỉ… chỉ là muốn kéo cậu ta chơi bóng rổ cùng thôi.”
“Cậu bớt giả vờ đi, tâm tư của cậu tớ không nhìn ra chắc? Nói đi, tại sao lại bắt nạt người ta?”
“Chẳng phải vì hôm nay cậu ngồi gần cậu ta quá sao.”
“Làm gì có, chỉ là bạn cùng bàn trao đổi với nhau thôi mà.”
“Tớ cũng có thể dạy cậu những bài đó, cậu có thể hỏi tớ mà.”
Tôi đẩy cậu ấy ra, nghiêm túc nhắc nhở.
“Nhưng chúng ta không còn là bạn cùng bàn nữa, bất tiện lắm.”
Cậu ấy thuận thế tựa đầu vào vai tôi, dùng ngón tay nghịch lọn tóc của tôi.
“Cậu đừng tìm cậu ta, chậm nhất là ngày kia, tớ nhất định sẽ đổi cậu về chỗ cũ.”
Tôi không đả kích cậu ấy, ánh chiều tà hắt qua cửa sổ, tôi ngáp một cái, gối đầu lên cậu ấy, dần dần chìm vào giấc ngủ.
Cảm giác có người bế tôi lên đặt xuống giường, tôi không còn sức mở mắt, cũng không đủ sức đẩy cái đầu đang hôn lên mặt mình ra.
Thôi kệ đi, dù sao cũng không phải người khác.
Cũng không biết Trình Cảnh Nguyên đã dùng cách gì, mà cô chủ nhiệm thực sự đổi tôi về chỗ cũ.
Từ đó, chúng tôi làm bạn cùng bàn đến tận khi tốt nghiệp.