Trúc mã khóc nhè nhà bên - Chương 1
Cập nhật lúc: 2025-03-07 13:31:44
Lượt xem: 212
1. Mẫu giáo
Cô giáo bên cạnh cuống cả lên, vội vàng vươn tay muốn bế cậu ấy dậy.
Vừa chạm vào cánh tay Trình Cảnh Nguyên, cậu ấy lập tức giãy giụa dữ dội, khóc còn dữ hơn lúc nãy nữa.
Trình Cảnh Nguyên vừa lau nước mắt vừa nắm lấy vạt váy của tôi, trông cực kỳ đáng thương.
Nhưng tôi không thèm mắc lừa đâu, tôi ghét nhất là trẻ con hay khóc, ba tôi đã nói, những đứa trẻ hay khóc đều không dũng cảm.
Cậu ấy khóc phiền ơi là phiền, tôi gỡ tay cậu ấy ra rồi định quay lại lớp chơi đồ chơi.
Vừa ngẩng đầu lên lại vô tình chạm phải ánh mắt cầu khẩn của cô giáo.
"..."
Thôi được rồi, đều là vì cô giáo đấy.
Ai bảo tôi là một đứa trẻ ngoan, biết nghe lời cô giáo nhất lớp chứ.
Tôi ngồi xổm xuống, đối diện với Trình Cảnh Nguyên. Cậu ấy thấy tôi ngồi xuống thì dần dần ngừng khóc.
"Dao Dao…"
Trình Cảnh Nguyên gọi tôi khe khẽ.
"Không đau lắm chứ? Cậu có thể tự đứng dậy được không?"
Cậu ấy còn chưa kịp trả lời thì tôi đã tiếp lời luôn:
"Ba tớ từng nói, ngã ở đâu thì phải tự đứng dậy ở đó, chúng ta đều là những đứa trẻ kiên cường, tớ làm được thì cậu cũng làm được, đúng không?"
Đôi mắt cậu ấy to thật, con ngươi đen lay láy, tôi nhìn thấy bóng mình trong mắt Trình Cảnh Nguyên nghiêm túc khuyên nhủ.
Chỉ thấy cậu ấy kiên định gật đầu, sau đó lăn một cái rồi đứng bật dậy.
"Đấy, thế mới đúng chứ."
Tôi nhéo nhéo má Trình Cảnh Nguyên, mềm mềm mịn mịn, sau đó đứng dậy nở một nụ cười tiêu chuẩn với cô giáo.
"Cô ơi, con có thể về lớp chơi đồ chơi chưa ạ?"
Cô giáo gật đầu, tôi vui vẻ chạy ào vào lớp.
Trình Cảnh Nguyên nhất định đòi chơi xếp hình cùng tôi.
Tôi không muốn chơi với cậu ấy, vì vậy tôi cầm đồ chơi rồi kéo Phi Phi sang bàn bên cạnh.
"Nhã Nhã, tại sao chúng ta không chơi cùng Nguyên Nguyên?"
"Vì cậu ấy muốn chơi xe đồ chơi."
"Hả?"
Còn có thể vì cái gì nữa? Chẳng phải là vì Trình Cảnh Nguyên cứ đến gần tôi là sáp lại ôm ôm hôn hôn sao? Tôi cũng cần giữ thể diện chứ!
Tôi là bé ngoan không thể đánh nhau, nhưng chẳng lẽ tôi không được tránh à?
Đến giờ tan học, cô giáo dắt chúng tôi xếp hàng ra cổng trường.
Nam sinh một hàng, nữ sinh một hàng, cô giáo dặn dò chúng tôi phải nắm tay bạn bên cạnh.
Ban đầu người đứng cạnh tôi là Tiểu Béo, nhưng không biết Trình Cảnh Nguyên đã làm gì mà vị trí bên cạnh tôi lại đổi thành cậu ấy.
Còn Tiểu Béo...
Tôi quay đầu lại nhìn thì thấy cậu ấy cúi gằm mặt, ủ rũ đứng cuối hàng, không dám ngẩng đầu lên.
"..."
Chợt cằm tôi bị ai đó nâng lên, tôi liền đối diện với đôi mắt to tròn của Trình Cảnh Nguyên.
"Nhã Nhã, cậu không được nhìn bạn nam khác đâu."
Thấy Trình Cảnh Nguyên lại đỏ mắt, sắp khóc tới nơi, tôi lắc đầu, nắm tay cậu ấy.
"Trình Cảnh Nguyên, tớ ghét nhất con trai mít ướt."
Cậu ấy sững người, giọt nước mắt lưng tròng còn chưa kịp rơi xuống khiến đôi mắt cậu ấy long lanh như chú cún nhỏ nhà hàng xóm vậy.
Cũng khá đáng yêu đấy.
Tôi nắm tay Trình Cảnh Nguyên theo hàng đi ra cổng trường, lập tức nhìn thấy bố tôi đến đón.
"Bố ơi!"
Tôi lập tức buông tay người bên cạnh, chạy thẳng về phía bố. Bố tôi bế bổng tôi lên, tôi ôm cổ bố, làm nũng hỏi bố có làm sườn xào chua ngọt cho tôi không.
"Làm rồi làm rồi, đồ mèo nhỏ tham ăn."
Tôi cười híp mắt, hôn bố một cái.
Bỗng nhiên, lại có người kéo váy tôi.
"?"
Cả bố và tôi đồng thời cúi đầu xuống, thấy Trình Cảnh Nguyên ngửa đầu lên nhìn tôi. Lúc này trong mắt cậu ấy đã không còn nước mắt nữa, vẫn sáng rực như vậy.
"Nhã Nhã, sau này tớ sẽ không khóc nữa, chúng ta có thể chơi cùng nhau không?"
Bố tôi đặt tôi xuống đất, vừa chạm đất, tay tôi đã bị Trình Cảnh Nguyên kéo lấy, cậu ấy còn muốn ghé vào hôn tôi.
"Ấy ấy ấy, nhóc con làm gì đấy!"
Bố tôi trông thấy thì giật mình, lập tức đưa tay che mặt tôi, từ chối nụ hôn của Trình Cảnh Nguyên.
"Trình Cảnh Nguyên, con làm gì thế hả!"
Sau lưng cậu ấy cũng vang lên một giọng nói đầy ngỡ ngàng.
Bố tôi và tôi cùng ngẩng đầu.
Một anh chàng đẹp trai mặc áo khoác gió kéo Trình Cảnh Nguyên lại, gương mặt lộ rõ vẻ giận dữ.
Có vẻ như sắp dạy dỗ cậu ấy một trận.
Nhưng bố tôi lại lên tiếng trước.
"Là cậu?"
“Yo, đây chẳng phải là người quen cũ sao.”
Anh chàng đẹp trai vuốt tóc hai lần, ánh mắt khinh thường nhìn bố tôi.
“Mấy năm không gặp, thân hình xuống cấp đến mức này à? Không sợ Hạng Hân không thích cậu nữa sao?”
Hạng Hân là mẹ tôi.
“Liên quan gì đến cậu? Con trai đã lớn thế này rồi, cậu vẫn còn quan tâm chuyện nhà người khác à?”
Anh chàng đẹp trai hừ lạnh một tiếng, liếc nhìn con trai mình.
Trình Cảnh Nguyên đang nhìn chằm chằm vào tôi, cố gắng vùng vẫy ra khỏi vòng tay của bố cậu ấy.
“…”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/truc-ma-khoc-nhe-nha-ben/chuong-1.html.]
Bố tôi bế tôi lên, trừng mắt với anh chàng đẹp trai kia.
“Hừ, cậu vẫn nên dạy con trai mình cho tốt đi. Còn nhỏ mà đã tùy tiện đòi hôn con gái tôi, là cái thể thống gì vậy hả?”
Nói xong, bố tôi bế tôi đi.
Tôi không quên quay đầu lại vẫy tay chào họ.
“Chào tạm biệt chú ạ.”
Chú ấy cũng vẫy tay chào tôi, sau đó tôi thấy chú ấy túm lấy cổ áo Trình Cảnh Nguyên, kéo thẳng lên xe.
“…”
Tôi dám chắc rằng bố tôi và chú đẹp trai kia có thù với nhau.
Ngồi trên xe, tôi chống cằm nhìn ra ngoài cửa sổ, có chút trầm tư.
Chú ấy là bố của Trình Cảnh Nguyên, mà bố tôi lại có thù với chú ấy. Nhưng bố lại mua đồ chơi cho tôi.
Vậy nên… tôi cũng có thù với Trình Cảnh Nguyên.
Tôi chu môi, mặc dù không muốn chơi với cậu ấy, nhưng Trình Cảnh Nguyên lại chủ động đến giảng hòa…
“Dao Dao, bố nói này, con ở trường mẫu giáo tránh xa cái thằng nhóc đó ra.”
“Bé tí tuổi mà đã ôm hôn con gái người ta rồi.”
Tôi nghiêm túc gật đầu với bố.
Ngày hôm sau đi học, tôi vừa chào tạm biệt mẹ, bước vào lớp học bỗng Trình Cảnh Nguyên đã dán sát lại.
Tôi cảnh giác né ra, kéo giãn khoảng cách với cậu ấy.
“Dao Dao…”
Trình Cảnh Nguyên bám theo, định túm lấy váy tôi. Tay cậu ấy vừa vươn ra đã bị tôi vỗ một cái “bốp” thật mạnh.
Bàn tay mũm mĩm của cậu ấy nhanh chóng đỏ ửng cả lên. Tôi không kìm được lực, có chút lo lắng Trình Cảnh Nguyên sẽ khóc. Tôi chột dạ ngẩng đầu nhìn cậu ấy.
Kết quả, Trình Cảnh Nguyên chỉ ôm tay, mím chặt môi, tỏ ra vô cùng đáng thương mà nhìn tôi. Đôi mắt đỏ hoe nhưng lại không khóc.
“Dao Dao không thích mình khóc.”
Trình Cảnh Nguyên tự dỗ bản thân, có lẽ cũng nhận ra tôi không muốn cậu ấy đi theo nữa. Thế nên tôi tìm một chiếc ghế ngồi xuống, cậu ấy cũng không bám theo nữa.
Không bám theo nữa, nhưng tôi có thể cảm nhận được ánh mắt của Trình Cảnh Nguyên luôn dõi theo mình.
Hoặc phải nói là… cậu ấy đứng từ xa mà dõi theo tôi.
Dù sao thì Trình Cảnh Nguyên không đứng trước mặt tôi, tôi cũng lười quản.
Trình Cảnh Nguyên theo tôi cả ngày.
Lúc ăn sáng, cậu ấy ngồi xa tôi nhất, không nhìn vào bát mà chỉ dán mắt vào tôi.
Lúc lên lớp, tôi ngồi hàng đầu, cậu ấy ngồi cuối lớp. Tôi quay đầu lại liền thấy ánh mắt tội nghiệp của cậu ấy.
Lúc hoạt động ngoài trời, tôi cùng Phi Phi chơi đùa, Trình Cảnh Nguyên không dám tham gia, chỉ đứng xa xa nhìn chúng tôi.
“…”
Tôi có chút bất lực, đây là chuyện gì vậy chứ?
Sau bữa trưa, đến giờ ngủ trưa. Giường của Trình Cảnh Nguyên nằm ngay cạnh tôi.
Cô giáo dỗ chúng tôi ngủ rồi tắt đèn rời đi, phòng học lớn trở nên yên tĩnh, không có một chút âm thanh nào.
Tôi không ngủ, ôm lấy búp bê của mình, thất thần nhìn trần nhà. Tôi biết Trình Cảnh Nguyên cũng không ngủ, vì tôi thấy chăn của cậu ấy run run.
Trình Cảnh Nguyên trốn trong chăn, chắc là đang khóc, nhưng không dám khóc thành tiếng. Cậu ấy chỉ lặng lẽ lấy gối lau nước mắt.
Tôi thở dài, thật không biết phải làm gì với Trình Cảnh Nguyên nữa.
Tôi ngồi dậy, kéo cậu ấy ra khỏi chăn.
Quả nhiên, khuôn mặt nhỏ đã đầy nước mắt, khóc đến nấc lên từng hồi, đôi mắt to đỏ hoe.
Thấy tôi, Trình Cảnh Nguyên sững sờ. Một giọt nước mắt to tròn rơi khỏi mắt, rơi xuống mu bàn tay tôi.
Trên mặt cậu ấy lộ ra vẻ hoảng loạn, căng thẳng muốn giải thích.
Tôi đưa tay bịt miệng Trình Cảnh Nguyên, ra hiệu đừng nói gì cả.
Sau đó, tôi leo xuống giường, chân trần chạy bộp bộp đến tủ đựng cặp của các bạn nhỏ.
Tôi kiễng chân, từ hàng cốc lấy bình nước của cậu ấy, rồi lại chạy về giường.
Tôi nhét bình nước vào tay Trình Cảnh Nguyên.
“Uống đi.”
Trình Cảnh Nguyênngơ ngác cầm lấy, uống vài ngụm.
Haizz, tôi chưa thấy đứa trẻ nào khóc giỏi như cậu ấy, khóc lâu như vậy chắc khát lắm, không uống nước lỡ khóc ngất mất thì sao?
Đợi cậu ấy uống xong, tôi đậy nắp bình nước lại, để sang một bên.
“Nằm xuống.”
Trình Cảnh Nguyên ngoan ngoãn nằm xuống gối. Tôi kéo chăn đắp lên người cậu ấy, rồi đưa tay lau khô nước mắt còn vương trên mặt Trình Cảnh Nguyên.
“Được rồi, ngủ đi.”
Tôi nhẹ nhàng vỗ Trình Cảnh Nguyên qua lớp chăn. Cậu ấy khóc lâu rồi, vốn đã mệt, tôi dỗ một lát là ngủ say.
Nhìn khuôn mặt mũm mĩm của Trình Cảnh Nguyên, tôi khẽ mỉm cười.
Cảm giác… còn thú vị hơn cả búp bê.
Sau này, tôi cũng không từ chối Trình Cảnh Nguyên nữa. Cậu ấy luôn lặng lẽ đi theo sau lưng tôi.
Chỉ là mỗi ngày tan học, bố tôi luôn dùng ánh mắt như muốn gi.ết người nhìn chằm chằm vào bàn tay đang nắm chặt của tôi và Trình Cảnh Nguyên.
Hôm đó, trong giờ ra chơi, tôi chơi mệt rồi, ngồi trên bậc thềm trước cửa lớp học thất thần, Trình Cảnh Nguyênngồi bên cạnh.
Cậu ấy rụt rè ghé sát lại, cẩn thận dựa đầu vào vai tôi.
Tôi cúi đầu nhìn cậu ấy.
“Cậu làm gì vậy?”
Tôi hỏi.
“Dao Dao, cậu sẽ luôn chơi với mình chứ?”
Cậu ấy ngẩng đầu lên, trong mắt phản chiếu bóng dáng của tôi.
Tôi không nói gì, chỉ nhìn vào đôi mắt ấy, có cảm giác như bị cuốn vào trong đó.
Tôi khẽ gật đầu.
Trình Cảnh Nguyên mở to mắt, sau đó nở một nụ cười rực rỡ như ánh mặt trời.