Trúc Mã Có Bạn Gái Rồi, Phải Làm Sao Đây? - Chương 8 - END

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-04-26 04:47:09
Lượt xem: 44

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

bảo: "Anh trai ... , bạn trai đối xử với thật sự quá luôn."

Lại bảo: "Giấu kỹ thật đấy, mà giấu tụi lâu như thế."

Cậu bạn mời ăn bánh kem là kích động nhất: "Vậy thật sự cố ý ? Cậu chỉ vì quá nhớ nên mới ăn thôi ?"

Tôi ngẫm nghĩ một chút thành thật khai báo: "Thực cũng một chút cố ý ạ."

Cậu ngẩn , đuổi theo đòi đ.á.n.h .

Ngày tháng trôi qua, tình cảm của hai chúng ngày một hơn.

Năm học năm hai, chúng cùng dọn ngoài ký túc xá, thuê một căn hộ nhỏ gần trường.

Chu Hoài bảo ở cạnh mỗi ngày thì mới chăm sóc cho .

Sau khi về sống chung, mới phát hiện lảm nhảm đến mức nào.

"Niệm Niệm, dậy thôi em, sắp muộn kìa."

"Niệm Niệm, ăn cơm thôi, đừng dán mắt điện thoại nữa."

"Niệm Niệm, làm xong bài tập ? Đưa xem nào."

"Niệm Niệm, ngủ sớm , đừng thức đêm."

Tôi bảo còn phiền hơn cả nữa, liền nhéo mặt : "Chẳng là vì cho em ."

Tất nhiên, sống chung cũng những cái lợi.

Ví dụ như buổi tối thể cùng xem phim, ví dụ như cuối tuần thể cùng nấu ăn, ví dụ như sáng sớm ngủ dậy điều đầu tiên thấy chính là .

Có một tối, đột nhiên đưa điện thoại cho xem: "Niệm Niệm, em ."

Là tường tỏ tình.

Tên lên bảng, hơn nữa lượng sắp sửa ngang bằng với luôn .

"Điều lên cái gì ạ?" Anh hỏi.

"Nói lên là em yêu thích ạ?"

"Nói lên là giữ em cho thật chặt mới ."

Anh kéo lòng.

"Niệm Niệm, em yêu thích quá, sợ xích em bên cạnh thì em lừa mất."

Tôi chút đắc ý: "Thế thì đối xử với em hơn một chút đấy."

"Anh đối xử với em như còn đủ ?"

"Cũng tàm tạm ạ."

Anh giả vờ giận dữ nhéo mặt , lấp đầy đôi môi .

 

19

Kỳ nghỉ hè năm học năm ba, bảo mời Chu Hoài ăn cơm.

Tôi bảo chẳng ngày nào cũng ăn cùng ?

Bà bảo kiểu ăn đó, mà là một bữa chính thức, với phận là bạn trai của con.

Tôi lo lắng, hỏi Chu Hoài .

Anh bảo đương nhiên là chứ, nhạc mẫu đại nhân mời cơm, thể .

Tối hôm đó, làm một bàn đầy thức ăn. Bố cũng mặt, còn đặc biệt mua một chai rượu ngon.

Trên bàn ăn khí chút ngượng ngùng, đều nên gì.

Cuối cùng vẫn là lên tiếng , hỏi Chu Hoài dự định gì.

Chu Hoài : "Sau khi nghiệp con đây làm việc, con tìm đơn vị thực tập ạ. Đợi Niệm Niệm nghiệp xong, chúng con sẽ kết hôn."

Bố ngẩn : "Kết hôn ?"

"Vâng ạ." Chu Hoài , "Con chờ đợi ngày từ lâu ."

Mẹ , , hốc mắt đỏ.

: "Được, , hai đứa cứ tự bàn bạc với ."

Tối hôm đó ăn cơm xong, Chu Hoài đưa về nhà.

Trên đường nắm tay , đột nhiên : "Niệm Niệm, là nghiêm túc đấy."

"Chuyện gì ạ?"

"Kết hôn. Anh kết hôn với em."

Tôi , ánh trăng đôi mắt sáng.

"Có sớm quá ạ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/truc-ma-co-ban-gai-roi-phai-lam-sao-day/chuong-8-end.html.]

"Không sớm . Anh chỉ hận thể cưới em ngay bây giờ thôi."

Tôi : "Thế thì đợi thêm chút nữa , đợi em nghiệp ."

"Được." Anh cúi đầu hôn nhẹ lên trán , "Anh đợi em."

 

20

Ngày nghiệp đại học, thời tiết .

Chu Hoài đến tham dự lễ nghiệp của .

Anh mặc áo sơ mi trắng, trong đám đông vẫn thể nhận ngay lập tức.

Bố cũng đến, chú Chu dì Chu cũng đến.

Hai gia đình cùng , nhận bằng nghiệp từ tay hiệu trưởng.

Lúc chụp ảnh, Chu Hoài đột nhiên : "Chờ một chút."

Anh lấy từ trong túi một chiếc hộp, quỳ một chân xuống mặt .

Xung quanh bỗng chốc yên tĩnh hẳn , đó bùng nổ những tiếng reo hò kinh ngạc.

"Niệm Niệm," Anh mở hộp , bên trong là một chiếc nhẫn, "Em đồng ý lấy ?"

Tôi chiếc nhẫn đó, , bỗng nhiên nhớ nhiều năm về , nắm tay "chúng về nhà thôi".

Lúc đó vẫn rằng, cái nắm tay là cả một đời.

Xung quanh trêu chọc: "Đồng ý ! Đồng ý !"

Nhìn biểu cảm căng thẳng của , bật .

"Thôi ."

Anh lồng chiếc nhẫn tay , dậy ôm chầm lấy .

Xung quanh là một tràng vỗ tay reo hò, đang vỗ tay, đang chụp ảnh.

Mẹ bên cạnh lau nước mắt, bố và chú Chu thì đang .

Điền Tư Tề giơ điện thoại livestream, hét lên với : "Lục Niệm, cả mạng xã hội đang xem hai phát cẩu lương kìa!" Tôi vùi mặt n.g.ự.c Chu Hoài, ngẩng lên.

Sau đó chúng cùng nước ngoài đăng ký kết hôn.

Trong một nhà thờ nhỏ, ánh nắng xuyên qua những ô cửa kính màu chiếu , vị mục sư dùng tiếng Anh lời thề nguyện, chúng cùng "Con đồng ý".

Tối hôm đó, Chu Hoài hỏi : "Niệm Niệm, em hối hận ?" "Hối hận chuyện gì ạ?"

"Hối hận vì thích ."

Tôi ngẫm nghĩ một chút : "Không hối hận ạ."

Anh , ôm lòng.

 

21

"Sau đó thì ?"

"Sau đó ... thì chính là như bây giờ đây."

Tôi đặt điện thoại xuống, ngẩng đầu ngoài cửa sổ. Ánh hoàng hôn nhuộm cả căn phòng thành một màu cam ấm áp.

Trong bếp truyền đến tiếng thái rau. Chu Hoài đang đeo tạp dề nấu cơm, thấy chuyện liền ngoảnh một cái.

"Lại đang kể chuyện của chúng cho ?"

"Vâng ạ."

Anh mỉm , tiếp tục thái rau.

Điện thoại rung lên.

Điền Tư Tề gửi tin nhắn: Sao , tớ đăng câu chuyện theo đúng yêu cầu của đấy. Lần hài lòng ?

Tôi trả lời: Cũng tạm.

Cậu nhắn ngay lập tức: Hai thể đừng ngày nào cũng ngược đãi "cẩu độc " như thế ?

Tôi bóng lưng Chu Hoài trong bếp, khẽ mỉm .

Ngược đãi ? Chúng rõ ràng là đang phát kẹo ngọt mà.

Trong bếp truyền đến giọng của Chu Hoài: "Niệm Niệm, ăn cơm thôi em."

"Em đến đây."

Tôi đặt điện thoại xuống, dậy. Ánh hoàng hôn buông , thật ấm áp.

Giống như .

 

(Toàn văn )

Loading...