"Niệm Niệm tỏ tình với con ?" Giọng cao lên.
"Vâng. lúc đó con từ chối. Con sợ ảnh hưởng đến việc học của em , sợ gia đình phản đối, sợ nhiều thứ."
Chu Hoài khựng một chút: "Sau đó Niệm Niệm vì dị ứng mà nhập viện, con mới nghĩ thông suốt, gì quan trọng bằng em cả."
Im lặng.
"Chú, dì, con hai khó chấp nhận. con thật sự thích Niệm Niệm, coi em như em trai, mà là cái thích cùng em hết cuộc đời ."
"Con sẽ đối xử với em , sẽ chăm sóc em cả đời, để bất cứ ai bắt nạt em ."
Lại là im lặng.
Sau đó thấy bố thở dài một tiếng: "Chu Hoài, con về . Để chúng tự suy nghĩ ."
"Vâng ạ, thưa chú."
Chu Hoài dậy, đến cửa phòng , khẽ gõ cửa một cái.
"Niệm Niệm, về đây. Đừng sợ."
Tôi mở cửa .
Anh định xoa đầu , nhưng tay đưa một nửa rụt về.
"Không ." Anh .
Rồi .
Tôi đóng cửa , tựa lưng cửa bệt xuống đất, nước mắt ngừng rơi.
Tối hôm đó bố đến gõ cửa phòng .
Tôi trằn trọc giường, họ đang nghĩ gì, ngày mai sẽ xảy chuyện gì.
Lúc rạng sáng, nhận tin nhắn WeChat của Chu Hoài: Đừng sợ, đây.
Nhìn những chữ đó, bỗng nhiên thấy an lòng hẳn.
17
Ngày hôm , bảo bố của Kiều Tuyết đến.
Tôi trốn trong phòng, thấy bên ngoài tiếng chuyện, nhưng rõ gì.
Lát cửa mở, bảo chú Kiều gặp .
Tôi theo ngoài.
Trong phòng khách một đàn ông trung niên đang , tay chống gậy, ống quần bên trái trống rỗng.
Chú thấy liền mỉm : "Cháu là Niệm Niệm ? Thằng nhóc Chu Hoài tinh mắt đấy."
Tôi gì, chỉ thể gật đầu.
Chú Kiều : "Chuyện của con gái chú, chú cả . Dưa hái xanh ngọt, chú với ông Chu từ lâu . Năm xưa chú cứu ông là chú tự nguyện, từng nghĩ đến việc bắt ông báo đáp gì cả. Kết quả ông cứ nhất quyết ghép hai đứa trẻ với , mới làm loạn lên thế ."
Chú thở dài: "Cái con bé Tiểu Tuyết nhà chú, từ nhỏ chú chiều hư nên chút tùy hứng. con bé cũng nghĩ thông suốt , cưỡng cầu . Hôm qua nó trường ."
Mẹ : "Anh Kiều, chuyện là do nhà em đúng..."
"Đừng thế."
Chú Kiều xua tay.
"Chuyện của bọn trẻ cứ để bọn trẻ tự quyết định. Làm cha làm như chúng lo nghĩ nhiều thế làm gì?"
Chú dậy : "Niệm Niệm, hãy đối xử với Chu Hoài. Thằng nhóc đó thật lòng thích cháu đấy."
Tôi dốc sức gật đầu.
Sau khi chú Kiều , bố sang nhà họ Chu. Không cho cùng.
Tôi ở nhà một , yên. Cứ vài phút xem điện thoại một , chỉ sợ bỏ lỡ tin tức gì đó.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/truc-ma-co-ban-gai-roi-phai-lam-sao-day/chuong-7.html.]
Mãi đến chiều họ mới về.
Lúc , mắt bà đỏ hoe. Tôi hoảng, xảy chuyện gì.
Bà xuống cạnh , im lặng lâu mới mở lời: "Niệm Niệm, xin ."
Tôi ngẩn .
"Từ nhỏ đến lớn, và bố con luôn bận rộn ở bên ngoài, thời gian chăm sóc con. Con lớn lên bên cạnh Chu Hoài, còn thiết với nó hơn cả với bố . Là bố , là bố nợ con."
Giọng bà nghẹn ngào.
"Nếu con thích là ai khác, lẽ sẽ phản đối. là Chu Hoài... Nó là đứa trẻ , chúng đều rõ."
Bố bên cạnh hút thuốc, hết điếu đến điếu khác.
Cuối cùng ông dụi thuốc, : "Chuyện của trẻ các con, chúng quản nữa. một điều, con học cho t.ử tế, để ảnh hưởng đến việc học hành."
Tôi họ với vẻ thể tin nổi.
"Bố ... đồng ý ạ?"
Mẹ gật đầu, .
Bà ôm lấy , bảo Niệm Niệm, nữa, ở nhà với con.
Được bà ôm lòng, cảm xúc trong lẫn lộn khó tả.
Có vui mừng, áy náy, cũng những cảm xúc phức tạp tên.
Sau mới , hôm đó ở nhà họ Chu, Chu Hoài thú nhận mặt bố hai nhà rằng chính là nảy sinh ý đồ bất chính với .
Anh cam kết sẽ yêu thương, che chở cho cả đời, nếu làm thì tùy ý xử lý.
Chú Chu lúc đầu giận, nhưng dì Chu một câu.
"Con trai thích ai, chính nó là rõ nhất. Chúng cứ nhất quyết ép nó lấy Tiểu Tuyết, liệu nó hạnh phúc ?"
Chú Chu im lặng.
Sau đó Chu Hoài nhiều, bảo từ nhỏ bảo vệ , bảo tình cảm dành cho là sự bốc đồng nhất thời, bảo đời chỉ nhận định thôi.
Chú Chu cuối cùng thở dài một tiếng: "Tùy hai đứa bay ."
18
Tôi và Chu Hoài chính thức bắt đầu hẹn hò.
Không những màn oanh liệt như tưởng tượng, cũng quá nhiều tình tiết kịch tính.
Mọi chuyện diễn tự nhiên, bắt đầu ngày nào cũng đến tìm , chúng cùng ăn, cùng tự học, cùng dạo phố.
Anh nắm tay trong khuôn viên trường, vô cùng đường hoàng.
Có , cũng chẳng quan tâm.
"Anh sợ bàn tán ?" Tôi hỏi .
"Bàn tán cái gì?"
"Bàn tán chúng ... thế ."
Anh : "Nói thì cứ thôi, dù chúng cũng làm gì sai."
Chuyện chúng yêu nhanh chóng lan truyền khắp trường.
Sự kết hợp giữa nam thần của trường và tân sinh viên yêu thích nhất khiến nhiều ngã ngửa, cũng khiến ít phát cuồng vì "đẩy thuyền".
Trên tường tỏ tình ngày nào cũng đăng bài, bảo ngọt quá, bảo hiểu nổi, bảo từ lâu .
Các bạn cùng phòng khi chuyện thì phản ứng mỗi một kiểu.
Có bảo: "Tớ ngay mà! Hai cái ánh mắt nó thấy sai sai !"