Tôi còn chưa kịp nói, Hàn Thạc đã bước tới, nắm lấy cổ áo anh ta, lạnh lùng nói:
“Chúng tôi kết hôn đàng hoàng, đường đường chính chính. Cái miệng anh nên sạch sẽ một chút.”
“Ngược lại là hai người — không cưới mà sinh con. Sinh rồi còn không nuôi nổi, giờ quay sang định lừa Thu Bình nuôi giúp à?”
“Anh thật sự nghĩ rằng chuyện này không đến tai lãnh đạo ở thành phố sao? Thật sự nghĩ chẳng ai biết anh tính toán gì à?”
Nói rồi, Hàn Thạc một tay tống cổ hai vợ chồng họ ra khỏi sân.
Nhưng vợ chồng Thẩm Kiến Quốc đâu dễ gì chịu dừng lại.
Hôm đó, tôi cùng Hàn Thạc ra đồng làm việc, trong lòng cứ thấy bất an.
Chưa đến chiều, mẹ của Trụ Tử ở nhà bên đã chạy sang tìm tôi, báo tin:
“Mẹ cô bị gãy chân rồi!”
Truyện được dịch và đăng tải bởi Diệp Gia Gia
Là Ngô Mạn Lệ làm!
Tôi lập tức kéo Hàn Thạc chạy một mạch về nhà.
Vừa bước vào sân, tôi đã thấy dưới đất còn sót lại mấy vụn lương thực.
Mẹ tôi ngồi trên ghế, nước mắt ràn rụa. Bà nghẹn ngào kể:
“Ngô Mạn Lệ lén vào nhà trộm đồ, bị mẹ bắt quả tang. Mẹ chỉ định khuyên vài câu… ai ngờ cô ta sợ bị vạch mặt, liền cầm ghế đập thẳng vào chân mẹ.”
Người già thì xương yếu, bị đánh một phát liền gãy chân.
Tôi lập tức bảo Hàn Thạc đi gọi công an.
Công an đến xác minh tình hình, sau đó dẫn chúng tôi tới bắt người.
Ngô Mạn Lệ vừa thấy công an đã khóc lóc vùng vằng, không chịu phối hợp.
Còn Thiên Tứ thì vác luôn cục đá ném vào người tôi, miệng chửi om sòm:
“Đồ mẹ kế độc ác! Đồ đàn bà xấu xa! Bà dám bắt mẹ tôi đi, lớn lên tôi sẽ g.i.ế.c bà!”
Một đứa bé gần bốn tuổi, miệng toàn những lời độc địa.
Giống hệt như kiếp trước — lúc nó đuổi tôi ra khỏi nhà cũng như vậy.
Nó còn quay sang công an, lớn giọng hét:
“Bắt bà ta đi! Cha mẹ cháu bảo bà ta là đồ ác độc, bà ta đáng chết!”
Công an thấy nó chỉ là một đứa bé, cũng khó mà xử lý mạnh tay.
Họ quay sang tôi và Hàn Thạc để thương lượng cách xử lý.
Nhưng mẹ tôi thực sự bị gãy chân, người trong làng đều là nhân chứng.
Tôi không thể vì vài giọt nước mắt của Thiên Tứ mà tha cho những kẻ gây ra chuyện này.
Lòng tốt chỉ nên dành cho người xứng đáng.
Với kẻ độc ác, không có gì gọi là nhân từ!
Lúc đó, Hàn Thạc lạnh lùng lên tiếng với Thiên Tứ:
“Nếu cháu còn làm loạn, công an sẽ bắt cả cháu lẫn mẹ cháu vào trại!”
Thằng bé khi nãy còn gào khóc bênh mẹ, nghe vậy lập tức vừa lau nước mắt vừa chui tọt vào nhà.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/trong-sinh-ve-nhung-nam-50-ga-cho-doi-truong-va-mat-tra-nam/chuong-8.html.]
Đấy, đối với mẹ ruột mà còn ích kỷ như vậy...
Ngô Mạn Lệ bị kết án vì cố ý gây thương tích và phải ngồi tù.
Hôm tuyên án, tôi và Hàn Thạc đều có mặt tại tòa.
Cô ta trừng trừng nhìn tôi đầy căm hận, nghiến răng nói:
“Triệu Thu Bình, tôi nói cho cô biết, Thẩm Kiến Quốc yêu tôi! Chờ anh ấy về lại thành phố, nhất định sẽ nghĩ cách giúp tôi giảm án! Đến lúc đó, cô cứ chờ mà xem! Tôi sẽ khiến cô đẹp mặt!”
“Con nhà quê như cô, chờ mà bị tôi với Thẩm Kiến Quốc giẫm nát dưới chân đi!”
Tôi và Hàn Thạc chỉ lạnh nhạt liếc cô ta một cái, chẳng buồn đáp lời.
Mặc kệ cô ta đứng đó phát điên một mình.
Còn Thẩm Kiến Quốc?
Từ đầu đến cuối buổi xét xử, anh ta không hề xuất hiện.
Người khác nói là anh ta bị bệnh.
Nhưng tôi biết rõ – chuyện này thật sự không đơn giản như vậy.
Thẩm Kiến Quốc xưa nay ích kỷ, chỉ biết đến bản thân.
Anh ta thích Ngô Mạn Lệ, chẳng qua là vì cô ta xinh đẹp, ăn mặc sành điệu, lại có chút tài sản ở thành phố.
Giờ Ngô Mạn Lệ đã phạm tội, tương lai bị hủy, không còn cơ hội quay về thành phố nữa…
Thẩm Kiến Quốc làm sao còn muốn trói mình trên cái cây đang mục nát ấy?
Và lúc này đây, nước cờ thứ ba mà tôi sắp đặt cho Thẩm Kiến Quốc…cuối cùng cũng đã bắt đầu vận hành.
Sau ba năm hạn hán, Hàn Thạc cuối cùng cũng nhận được lệnh điều động trở lại thành phố.
Là vợ anh, tôi đương nhiên sẽ cùng anh trở về.
Chỉ là… trong lòng tôi vẫn lấn cấn vì cha mẹ mình.
Kiếp trước, họ đã mất sớm trong nạn đói.
Tôi chẳng kịp báo hiếu gì, cả đời mang theo tiếc nuối.
Kiếp này, khi có cơ hội, tôi chỉ muốn bù đắp cho họ phần nào.
Điều khiến tôi không ngờ là — Hàn Thạc đã thuyết phục được gia đình mình, làm giấy bảo lãnh đưa cả cha mẹ tôi cùng vào thành phố.
Ngày chuẩn bị rời làng, người dân trong thôn kéo ra tiễn đông nghịt.
Đám thanh niên trí thức nhìn tôi với ánh mắt đầy ngưỡng mộ, thậm chí là ghen tị.
Trước khi lên xe, Thẩm Kiến Quốc ôm Thiên Tứ chặn trước mặt tôi.
Nhìn vào mắt anh ta, tôi biết rõ anh ta định nói gì, bèn quay đầu lại, dặn Hàn Thạc vài câu.
Dưới tán cây long não nơi đầu làng, đôi mắt Thẩm Kiến Quốc ngấn lệ:
“Thu Bình, hãy đưa anh và Thiên Tứ đi cùng với! Chúng ta không thể tiếp tục sống ở cái làng này nữa đâu!”
Tôi bật cười.
Tôi và anh ta đã ly hôn từ lâu, chẳng còn chút ràng buộc nào.
Tôi không nợ anh ta bất kỳ điều gì.