Trọng Sinh Về Những Năm 50: Gả Cho Đội Trưởng, Vả Mặt Tra Nam - Chương 6

Cập nhật lúc: 2025-04-03 08:20:18
Lượt xem: 1,651

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/zeYfgHVqjJ

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Dưới ánh mặt trời, làn da rám nắng của anh ánh lên như một bức tranh sơn dầu, khí chất rắn rỏi như một anh hùng trong tạp chí.

Anh dừng lại trước mặt tôi.

Nói thẳng:

“Triệu Thu Bình, em gả cho anh đi. Ngày mai chúng ta cùng đi nộp đơn đăng ký kết hôn nhé!”

Chỉ một câu, đã khiến Thẩm Kiến Quốc cứng đờ, nụ cười tắt ngúm.

Cha mẹ tôi và mấy người trong công xã nhìn nhau một lát, rồi quay sang mừng rỡ.

Dù Hàn Thạc bị liệt, nhưng dù sao cũng là đội trưởng đội sản xuất, làng phân cho anh ấy nhiều đồ lắm. Cha mẹ anh lại sống ở thành phố, vừa có địa vị, vừa hiền hậu dễ chịu.

Trong mắt cha mẹ tôi, gả cho một người như vậy là không lo c.h.ế.t đói.

Người nông dân mà, ước mong đơn giản lắm: không bị đói, thế là hạnh phúc rồi.

“Em đồng ý.”

Tôi gật đầu. Mọi người lập tức ùa tới chúc mừng, cha mẹ tôi còn vui vẻ bảo Tết năm nay nhất định phải làm vài mâm mời làng xóm.

Nhìn thấy vẻ mặt xám ngoét của Thẩm Kiến Quốc và Ngô Mạn Lệ, lòng tôi vui như trẩy hội.

Âm thầm lên kế hoạch bao lâu, cuối cùng cũng có thể chính danh gả cho người đàn ông tôi chọn lại.

Đó mới là điều tốt lành thật sự!

Hôm sau, tôi và Hàn Thạc đã hẹn nhau để cùng đi nộp đơn.

Lúc tôi chuẩn bị xong xuôi, Thẩm Kiến Quốc lại xuất hiện.

Không ở nhà nuôi con, mà lại chạy đến tìm tôi gây chuyện?

Tôi không thèm đôi co, đi thẳng vào chuồng heo, múc một xô phân tươi rồi hất thẳng vào người Thẩm Kiến Quốc.

Anh ta nổi điên chửi ầm lên:

“Triệu Thu Bình, cô đúng là đồ đàn bà chanh chua!”

“Tôi có lòng tốt đến khuyên cô, bảo cô đừng có sống với thằng què Hàn Thạc!”

“Nếu cô có đầu óc một chút, thì đã nghe lời mà hủy hôn rồi!”

“Không thì sau này, cả đời cô phải hầu hạ hắn ta, bưng bô đổ nước tiểu đó!”

Tôi mới cưới, chẳng muốn phí thời gian nghe chó sủa, liền quay người đóng sầm cổng lại.

Rồi vào nhà, ngồi xuống giúp Hàn Thạc xoa bóp chân.

Anh hỏi: “Bước tiếp theo, chúng ta làm gì?”

Tôi nhướn mày.

Sinh con, rồi tìm cơ hội trở lại thành phố!

Chớp mắt đã bước vào thời kỳ ba năm thiên tai.

Giống hệt như kiếp trước, hạn hán kéo dài khiến mùa màng thất bát.

Nhiều nơi dân chúng không đủ ăn, đói đến mức phải gặm vỏ cây cầm hơi.

Tôi và Hàn Thạc từng nghĩ đến việc báo trước cho mọi người, nhưng “trọng sinh” là chuyện quá khó tin.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/trong-sinh-ve-nhung-nam-50-ga-cho-doi-truong-va-mat-tra-nam/chuong-6.html.]

Nói ra, chưa chắc ai tin, không khéo còn bị coi là tâm thần.

Chúng tôi cũng chỉ là người thường, không thể cứu cả thiên hạ.

Những gì chúng tôi có thể làm, là bảo vệ những người bên cạnh mình.

Năm đầu đại hạn, nhờ kế hoạch từ trước của Hàn Thạc, trong làng xây sẵn một bể trữ nước khổng lồ.

Mọi người tận dụng mùa lũ để tích trữ nước sông, rồi lọc lại để dùng dần.

Thực hiện được chu trình tái sử dụng nước.

Sang năm thứ hai, lượng nước còn lại không nhiều, nhưng dân làng rất đoàn kết, ai cũng tiết kiệm tối đa. Không ai phải c.h.ế.t đói.

Năm thứ ba, một số người bắt đầu cảm thấy khó chịu, lương thực và nước ngày càng cạn kiệt. Nhưng cũng chưa đến mức tuyệt vọng.

Chỉ trừ gia đình Thẩm Kiến Quốc và Ngô Mạn Lệ.

Họ không chịu cùng mọi người tích trữ từ đầu, suốt ngày chỉ mơ mộng được về thành phố.

Kết quả là, ngay năm đầu tiên hạn hán xảy ra, thư ký Đinh – chỗ dựa duy nhất của họ – đã gặp chuyện rồi chết.

Hy vọng duy nhất của họ cũng tan thành mây khói.

Giờ quay lại xin dân làng giúp, ai còn muốn chìa tay ra giúp đỡ đây?

Thẩm Kiến Quốc đói đến không chịu nổi, dày mặt dẫn cả gia đình kéo tới nhà tôi xin ăn.

“Triệu Thu Bình, dù gì chúng ta cũng từng là vợ chồng!”

Truyện được dịch và đăng tải bởi Diệp Gia Gia

“Cô cho tôi ít phiếu lương thực, chia nửa số lương khô nhà cô ra, không thì cả nhà tôi c.h.ế.t đói mất!”

Nghe đến câu đó, lửa giận trong lòng tôi lập tức bùng lên:

“Lúc chưa ly hôn, anh có phải còn vay tiền với lấy phiếu của tôi không?”

Sắc mặt Thẩm Kiến Quốc cứng đờ:

“Có... nhưng bây giờ tôi đâu còn gì trong tay, đợi khi nào có rồi tôi sẽ trả cho cô.”

Nghe thế, tôi xoay người vào nhà, lấy giấy bút ra, dúi vào tay anh ta:

“Được thôi, vậy hai người viết cho tôi cái giấy vay nợ đi. Ký tên cả hai!”

Thẩm Kiến Quốc cứng họng chưa kịp nói gì thì Ngô Mạn Lệ đã khó chịu chen vào:

“Thu Bình, cô làm vậy là có ý gì? Không tin chúng tôi sao?”

“Dù gì cô với Kiến Quốc cũng từng là vợ chồng, làm vậy có phải quá khách sáo không?”

Vừa nói vừa khóc sụt sùi, giả vờ tỏ vẻ bị tôi bắt nạt.

Tôi cũng chẳng buồn nể mặt, xoay người vào nhà lấy thêm cái cốc tráng men, đưa cho cô ta:

“Nhà cô cũng chẳng còn nước đâu nhỉ? Mau cầm lấy đi, hứng đầy nước mắt rồi cho Thẩm Kiến Quốc nếm thử xem mặn nhạt thế nào.”

Ngô Mạn Lệ trừng mắt tức tối: “Triệu Thu Bình, cô thật quá đáng!”

Tôi cười nhạt:

“Thế này mà gọi là quá đáng à? Lúc hai người vay tiền, lấy phiếu của tôi, sao không nghĩ là đang bắt nạt tôi?”

“Thẩm Kiến Quốc, Ngô Mạn Lệ, hôm nay nếu hai người không viết giấy vay nợ, ngày mai tôi sẽ kiện thẳng lên công xã. Xem xem còn ai cho hai người cơ hội quay lại thành phố không!”

Loading...