Trọng Sinh Về Năm 1976, Tôi Nhất Định Phải Thay Đổi Số Phận - Chương 4

Cập nhật lúc: 2025-03-29 17:44:16
Lượt xem: 4,999

Tôi không nhận, nhưng dì kiên quyết nói:

 

“Bây giờ mà còn có người kiên trì đọc sách, thật sự hiếm lắm.”

 

“Nhưng dì luôn tin, đọc sách là chuyện xứng đáng để theo đuổi.”

 

“Dì mong cháu đừng từ bỏ việc học. Có tiền, cháu mới có thể đi xa mà không bị ràng buộc.”

 

Thế là, nhặt ve chai, đọc sách, ôn thi — cuộc sống của tôi dần đi vào ổn định.

 

Nhưng… Lý Tú Phân lại không chịu buông tha cho tôi.

 

Hôm đó, vừa chuẩn bị ăn cơm tối, Lý Tú Phân liền thừa lúc ba mẹ tôi còn đang trong bếp, xông thẳng tới và hất đổ đĩa thức ăn tôi đang cầm trên tay.

 

“Em gái à! Không thích thì em cứ nói, sao lại phí phạm đồ ăn như thế!”

 

“Em có biết chỗ thịt này phải dùng bao nhiêu phiếu thịt mới đổi được không?”

 

Tôi lạnh lùng nhìn cô ta diễn kịch.

 

Cô ta làm ở quán ăn quốc doanh, không biết đã vơ vét được bao nhiêu của ngon vật lạ!

 

Kiếp trước, mãi vài năm sau tôi mới biết —

 

Cô ta còn lén lút bòn rút phần thịt, tích trữ phiếu thịt và phiếu lương thực để bán chui kiếm lời.

 

Với loại người thế này, cô ta có tư cách gì để dạy dỗ tôi?

 

Tôi còn chưa kịp đáp trả, thì ba tôi đã quát ầm lên trước.

 

“Con mụ già đó dạy mày kiểu gì vậy hả? Còn kén cá chọn canh à?”

 

“Trước giờ mày từng được ăn bữa cơm nào ngon thế này chưa? Đúng là bị mụ già đó chiều hư rồi!”

 

Mẹ tôi từ trong bếp đi ra, cũng chẳng buông tha:

 

“Mày cố tình hất đổ đĩa thức ăn phải không? Rõ ràng là không vừa lòng chuyện trong nhà! Đúng là đồ vong ân bội nghĩa, nuôi không nổi mày rồi!”

 

Nghe tới đó, tôi thật sự bật cười vì tức.

 

“Tôi tất nhiên chưa từng ăn ngon thế này, vì lúc còn ở với ngoại, lương thực trong nhà đều bị các người vét sạch rồi!”

 

“Vong ân bội nghĩa? Các người nuôi tôi được mấy ngày? Người nuôi tôi lớn là bà ngoại, không phải mấy kẻ giả nhân giả nghĩa như các người!”

 

Đã không thể yên ổn sống chung, vậy thì khỏi cần giả bộ nữa.

 

Tôi dứt khoát đứng bật dậy, cầm bát cơm đầy trước mặt Lý Tú Phân, dằn mạnh xuống đất.

 

Choang!

 

Cái bát vỡ tan.

 

Cơm văng tung tóe, vài miếng thịt được cô ta giấu kỹ dưới đáy bát cũng lăn lóc trên sàn nhà.

 

Tôi nhìn mớ hỗn độn dưới đất, khẽ bật cười lạnh lẽo.

 

“Lý Tú Phân, chị nói tôi làm rơi đồ ăn à? Vậy để tôi làm rơi thật cho chị xem.”

 

“Tôi đã nói rồi, đừng chọc vào tôi. Bằng không, tôi sẽ khiến chị không sống yên được đâu!”

 

Lý Tú Phân tức đến nghẹn họng, mặt mày vừa uất ức vừa tủi.

 

Truyện được dịch và đăng tải bởi Diệp Gia Gia

Cô ta lập tức quay sang nhìn ba mẹ tôi, làm bộ đáng thương:

 

“Chú… thím…”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/trong-sinh-ve-nam-1976-toi-nhat-dinh-phai-thay-doi-so-phan/chuong-4.html.]

Ba tôi thấy vậy, liền giơ tay lên định tát tôi.

 

Nhưng tôi không lùi mà còn tiến lên, ánh mắt dữ dội, sẵn sàng liều đến cùng.

 

“Ông cứ đánh đi! Chỉ cần ông dám đánh tôi một cái, tôi sẽ lập tức chạy thẳng đến đơn vị của ông.”

 

“Tố cáo ông đã bỏ rơi con ruột suốt hơn mười năm, lại còn giả vờ làm người tốt để lừa gạt lãnh đạo!”

 

“Ông cứ đợi đấy… đợi ngày ông thân bại danh liệt!”

 

Tay ba tôi vẫn giơ cao, nhưng bị câu nói ấy chặn cứng giữa không trung.

 

Nét mặt ông ta tái mét, trắng đỏ lẫn lộn.

 

Một lúc lâu sau mới nghiến răng, thu tay về, trừng mắt nhìn tôi đầy hằn học.

 

Cuối cùng, ông không đánh tôi, mà vung tay hất tung đống bát đũa trên bàn.

 

“Được, mày giỏi lắm! Nhưng nếu mày dám ra ngoài bô bô cái miệng…”

 

Ông nghĩ hồi lâu, cũng chẳng nghĩ ra được câu đe dọa nào đủ nặng, chỉ buột miệng nói một câu:

 

“Nếu ai có hỏi, mày cứ nói mình là con của họ hàng xa!”

 

Vẫn y như kiếp trước.

 

Cái thân phận bị chối bỏ đó.

 

Nhưng lần này, tôi không thấy tủi thân nữa, mà thậm chí còn thấy nhẹ nhõm, có phần chờ mong.

 

“Được thôi. Miễn các người không gây sự, tôi chẳng ngại phối hợp.”

 

Nghe như thể tôi đây chẳng hề muốn làm con họ vậy.

 

Tạm thời cứ để yên như thế.

 

Chỉ cần không ai cản trở tôi thi đại học, thì chuyện khác tôi tạm thời không tính toán.

 

Ba tôi bị câu trả lời gọn lỏn đó của tôi làm nghẹn họng, chỉ biết lườm tôi một cái rồi quay người bỏ vào phòng.

 

Mẹ tôi cũng trừng mắt nhìn tôi, hậm hực quay đầu chạy theo ông ta.

 

Thấy chỗ dựa đã bỏ đi hết, Lý Tú Phân cũng có phần chột dạ, ngập ngừng một lát rồi kiếm cớ ra khỏi nhà.

 

Còn tôi thì—

 

Tâm trạng tốt lên hẳn.

 

Tôi thong thả trở vào phòng, tìm một chiếc máy cassette cũ kỹ giấu trong góc, ấn nút tạm dừng.

 

Sau đó, vui vẻ ra múc một bát cơm, vừa ăn vừa thưởng thức cả mâm đồ ăn trước mặt, tâm trạng cực kỳ sảng khoái.

 

Ở thời điểm này, máy cassette là thứ hiếm thấy vô cùng.

 

Chỗ thu ve chai của dì Lan phải mất rất lâu mới thu được một cái hỏng và mấy linh kiện lặt vặt.

 

Dì tìm đến một người bạn cũ, mất bao công sức mới sửa được.

 

Biết tôi cần, dì không hề do dự mà cho tôi mượn ngay.

 

Lúc nãy, khi bưng đồ ăn ra, tôi đã nhận ra ánh mắt Lý Tú Phân có gì đó là lạ, liền thừa cơ mở máy ghi âm.

 

Không ngờ… lại thật sự có giá trị.

 

Tôi cẩn thận lấy cuộn băng ra, dùng băng dính dán kín giấu dưới gầm giường.

 

Bây giờ chưa phải lúc.

Loading...