Trọng Sinh Về Năm 1976, Tôi Nhất Định Phải Thay Đổi Số Phận - Chương 2

Cập nhật lúc: 2025-03-29 17:43:32
Lượt xem: 5,185

Bộ đồ đó đến nay đã ba năm, mặc lên người đã chật chội không vừa.

 

Nhưng mẹ tôi lại chẳng thấy gì sai cả.

 

Tôi cười lạnh:

 

“Vậy còn chị họ? Lý Tú Phân không phải ở chung với mọi người à?”

 

Trên mặt mẹ thoáng qua một tia hoảng hốt.

 

“Nó…nó đương nhiên cũng đi làm rồi!”

 

Tôi khẽ gật đầu, cười nhạt, không nói gì thêm.

 

Tôi thừa biết vì sao bà ta lại lộ vẻ hốt hoảng.

 

Ba của Lý Tú Phân mất khi cô ấy còn nhỏ, do bị ngã trong lúc làm ruộng.

 

Không lâu sau, mẹ cô ấy cũng bỏ theo người đàn ông khác.

 

Từ đó, Tú Phân trở thành đứa trẻ không ai nuôi dưỡng.

 

Mà khi ấy, đơn vị của ba tôi đang xét danh hiệu “tiên tiến”.

 

Đạt được danh hiệu này sẽ được ưu tiên chia nhà ở.

 

Chức vị của ba tôi không đủ cao, thâm niên cũng không đạt, đáng lẽ chẳng đủ tiêu chuẩn được xét.

 

Vì vậy, ông quyết định đón Lý Tú Phân về nuôi.

 

Sau đó còn ra sức tuyên truyền ở đơn vị, kể rằng cháu gái mình mồ côi, đáng thương đến mức ông dù có phải ăn uống tằn tiện vẫn nhất định nuôi bằng được.

 

Thế là ba tôi bỗng trở thành “tấm gương đạo đức” trong mắt cả đơn vị.

 

Danh hiệu tiên tiến, suất phân nhà — tất cả đều được ưu tiên sắp xếp.

 

Thậm chí ông còn lọt vào mắt xanh của lãnh đạo cấp trên, đẩy người khác ra để giành lấy suất được bồi dưỡng làm nòng cốt.

 

Ai cũng nói: “Ba cô ấy tốt thật, xứng đáng được như thế.”

 

Nhưng chẳng ai biết, ông còn có một đứa con gái ruột bị bỏ mặc ở quê.

 

Sự xuất hiện của tôi vốn đã khiến họ mất mặt.

 

Nhưng điều khiến họ lo hơn—là sợ tôi giành mất công việc ở quán ăn quốc doanh mà mẹ tôi định chuyển cho Tú Phân.

 

Một công việc ăn chắc mặc bền, ai mà không muốn chứ.

 

Kiếp trước, ngay khi tôi vừa về đến nhà, mẹ đã không biết bao lần cảnh cáo tôi:

 

“Lý Mai, tao nói cho mày biết! Suất làm đó tao đã để lại cho Tú Phân rồi, đừng có mơ mà phá rối!”

 

“Tú Phân là người có bằng cấp cấp hai, có công việc tốt thì mới gả được cho người tốt!”

 

“Nó khác mày – thứ nhà quê như mày thì hiểu gì!”

 

Kiếp trước, tôi không hiểu.

 

Chỉ muốn cố hòa nhập, cố sống yên ổn trong căn nhà này, nên cái gì cũng nhịn, cái gì cũng im.

 

Tôi không muốn tranh giành, chỉ mong được tự lập sớm ngày nào hay ngày đó.

 

Nhưng Lý Tú Phân không buông tha cho tôi.

 

Cô ta tìm mọi cách chèn ép, bắt nạt, cuối cùng còn vu oan giá họa khiến tôi gần như không thể sống tiếp được nữa.

 

Nghĩ đến chuyện kiếp trước, tôi siết chặt vạt áo mình.

 

Đời này… tôi sẽ không nhịn thêm nữa!

 

Sau khi đã quyết tâm, tôi thẳng thừng cắt ngang màn mắng nhiếc của mẹ.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/trong-sinh-ve-nam-1976-toi-nhat-dinh-phai-thay-doi-so-phan/chuong-2.html.]

“Con ngủ ở đâu?”

 

Mẹ tôi nhíu mày, chỉ vào bộ ghế salon trong phòng khách được ghép từ mấy cái ghế đẩu cứng ngắc.

 

“Ngủ ở đây.”

 

Tôi liếc nhìn chỗ mà kiếp trước mình từng ngủ suốt ba năm, khẽ cười, rồi xách hành lý đi thẳng vào phòng của Lý Tú Phân.

 

“Không phải còn một phòng trống đây sao?”

 

Mẹ tôi giận tím mặt: “Đó là phòng của chị họ mày!”

 

Tôi nhướng mày: “Vậy càng tiện.”

 

“Dù sao chị ấy cũng đi làm suốt cả ngày mà.”

 

“Chỉ về ngủ buổi tối thôi đúng không?”

 

“Chị ấy có hơi mập, nhưng không sao. Con gầy, không chê.”

 

Mặt mẹ tôi tái đi vì tức, giơ tay chỉ thẳng vào tôi nhưng lại nghẹn họng, không nghĩ ra được lời nào để mắng.

 

Tôi hoàn toàn lờ bà ta, thong thả chuyển từng món đồ vào phòng.

 

Chẳng mấy chốc, phòng của Lý Tú Phân đã được chất đầy những hành lý lớn nhỏ của tôi.

 

Quần áo thì chẳng có bao nhiêu, phần nhiều là sách.

 

Giờ thì chẳng có ai biết sách quý giá đến mức nào.

 

Nhưng đến năm sau—

 

Mọi thứ… sẽ khác.

 

Tôi vừa dọn dẹp được một lúc thì ba tôi cùng Lý Tú Phân trở về.

Truyện được dịch và đăng tải bởi Diệp Gia Gia

 

Cô ta đảo mắt quanh phòng khách một lượt, còn tôi thì thấy mẹ len lén chỉ tay về phía phòng ngủ.

 

Ngay lập tức, Lý Tú Phân hấp tấp chạy vào.

 

Tôi xoay người, bình thản nhìn theo bóng cô ta bước vào phòng.

 

Cô ta nhìn lướt qua căn phòng đã đầy hành lý của tôi.

 

Ánh mắt thoáng qua một tia chán ghét, nhưng rất nhanh đã bị cô ta che giấu.

 

Nếu không phải tôi đã sống lại một đời, chắc chắn sẽ chẳng nhận ra.

 

Lý Tú Phân giả vờ ngạc nhiên:

 

“Ôi chao, Tiểu Mai, sao em lại lên trấn thế này?”

 

Tôi nhìn cô ta bằng ánh mắt lạnh lùng.

 

“Sao, ba mẹ tôi không nói gì với chị à? Còn giả vờ làm gì?”

 

Lý Tú Phân làm bộ bối rối, lùi mấy bước, vừa khéo đụng vào mẹ tôi đang đi tới.

 

Mẹ tôi lập tức đỡ lấy cô ta, rồi quay sang trừng mắt với tôi, giọng đầy giận dữ:

 

“Con nói chuyện với chị họ kiểu gì thế hả?”

 

“Quả nhiên là đồ không được dạy dỗ, hoang dã!”

 

Tôi nhìn thẳng vào bà ta, giọng đều đều nhưng lạnh đến buốt người:

 

“Phải, tôi không được dạy dỗ, vì các người chưa từng nuôi tôi ngày nào.”

 

“Vậy nói nghe xem nhé—nếu tôi ra đường hét to một câu rằng, ba mẹ ruột bỏ rơi con gái mười mấy năm trời, thì hàng xóm láng giềng sẽ nói gì nhỉ?”

 

Chỉ vì một câu dọa ấy, mẹ tôi lập tức im bặt, không dám nói thêm gì nữa.

 

Loading...