[Trọng Sinh] Trưởng Quan Quyền Thế Lạnh Lùng Bỗng Trở Nên Ngọt Ngào - Chương 79
Cập nhật lúc: 2026-03-24 00:50:58
Lượt xem: 56
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Không do "ngày nghĩ gì đêm mơ nấy" mà đêm nay Trình T.ử An ngủ yên giấc.
Cậu cứ cảm giác ai đó đang gọi tên bên tai, chất giọng trầm thấp khàn khàn như rượu ủ lâu năm, rót tai khiến lòng say đắm.
Và sự khàn khàn mang theo sự kìm nén của một dường như quen thuộc.
Trong mơ, bản hình như hiểu, hình như chẳng hiểu gì cả.
Khi tỉnh thì trời sáng.
Ý thức dần về, đôi mắt đen láy khôi phục vẻ trong trẻo thường ngày.
Chỉ là đến vài giây , sự trong trẻo biến thành kinh ngạc tột độ.
Đồng t.ử co rút mạnh, bật dậy cái "rụp", tay luồn trong chăn kiểm tra, biểu cảm mặt vỡ tan tành.
Cậu đương nhiên chuyện bình thường đối với đàn ông, nhưng thực tế là bản hiếm khi gặp tình huống .
Lại nghĩ đến những suy nghĩ vớ vẩn tối qua cùng cảm giác mơ hồ trong giấc mộng, Trình T.ử An chỉ đào hố chôn ngay lập tức.
Ngẩn một lúc, Trình T.ử An nhanh chóng dậy lấy quần áo sạch lao phòng tắm.
Tiếng nước vang lên, tấm gương nhanh chóng nước phủ kín, trở nên mờ ảo.
Omega với khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng là do hổ do nước nóng xông lên, nhanh chóng tắm rửa sạch sẽ, đó giặt luôn cả chiếc quần.
nhà họ Trình là gia đình thế nào chứ, cần chủ nhân tự tay giặt giũ quần áo.
Giặt một nửa Trình T.ử An mới nhớ hành động của chẳng khác nào "lạy ông ở bụi ".
Cậu vội vàng tìm máy sấy tóc, bật chế độ gió nóng mạnh nhất để sấy khô quần.
Cũng may là dậy sớm, đợi đến khi sờ thấy quần khô thì đồng hồ điểm bảy giờ rưỡi.
Đầy chột , gấp qua loa chiếc quần ngủ và quần lót sấy khô, nhét chung góc sâu nhất của tủ quần áo.
Trình T.ử An thở phào nhẹ nhõm, lúc mới bắt đầu trang phục cần mặc hôm nay.
Đi đến giá treo quần áo dạng trưng bày, đó treo hai bộ âu phục, một bộ màu đen, một bộ màu xám bạc.
Là do Trần Mân chuẩn , bà đặc biệt đặt may từ nhà thiết kế danh tiếng của tinh tế.
Mặc Lê cũng , bọn họ đặt may đồ đôi.
Trình T.ử An lấy bộ màu đen xuống, cởi đồ ngủ mặc áo sơ mi .
Những ngón tay thon dài trắng muốt cài từng chiếc cúc từ lên .
Khi cài đến xương quai xanh, tay khựng .
Đầu ngón tay khều sợi dây chuyền bạc cổ, kéo một miếng ngọc bội nhỏ khắc chữ "Mặc".
Đầu ngón tay vuốt ve, do đeo sát nên miếng ngọc bội mang theo ấm, xúc cảm mịn màng như mỡ đông.
Ánh mắt chạm chữ "Mặc" ở giữa, suy nghĩ một lát, cuối cùng vẫn tháo xuống.
Cài nốt cúc áo cùng, đeo nơ cổ, đó mặc áo gile và áo khoác ngoài đồng bộ.
Đợi đến khi thứ xong xuôi, Trình T.ử An trong gương, một khoảnh khắc cảm thấy như đang mơ.
Liệu lát nữa tỉnh , cô độc bên cạnh Mặc Lê tắt thở ?
Hai tay bất giác nắm chặt, khớp xương trắng bệch, lòng bàn tay đau nhói.
Cảm giác đau đớn khiến yên tâm hơn một chút.
Chỉ là nơi lồng n.g.ự.c vẫn còn sót chút đau đớn âm ỉ.
Cậu dám tưởng tượng, nếu thực sự chỉ là một giấc mơ thì khi tỉnh , đối mặt với việc mất Mặc Lê như thế nào.
"Cốc cốc cốc!"
Cửa phòng vang lên tiếng gõ.
Trình T.ử An hít sâu một , cố gắng xua cảm giác ươt át do những cảm xúc tiêu cực mang .
Đợi đến khi trong gương còn điểm gì bất thường, mới mở cửa.
Cánh cửa mở , ngay lập tức cảm xúc bi thương đều dọa cho bay biến sạch.
Một con nhện khổng lồ bất ngờ nhảy bổ tầm mắt , kèm theo tiếng hô đầy sức sống "Tèn ten ~ Tôi đến đây, T.ử An!" vang lên bên tai.
Tuy nhiên điều mang chút an ủi nào cho .
Người thiết ai chẳng sợ nhất là cái thứ xí .
cái tên ngốc cứ luôn nghĩ cách giúp chữa trị nỗi sợ hãi đó.
"Lãnh! Ca! Nghĩ cho kỹ ! Vứt nó ! Hoặc là vứt ! (`′) /"
Trình T.ử An lùi một bước lớn, theo bản năng thả tinh thần thể của . Lúc đang cần một sinh vật dễ thương để rửa mắt.
"Được . (′`)"
Bất đắc dĩ nhét con nhện lớn thùng lò xo, vặn chặt nắp đưa cho phục vụ dẫn đường bên cạnh, mới bước phòng.
Trong đám cưới, Omega thường mời 3 đến 5 bạn làm phù rể hoặc phù dâu.
Lãnh Ca là bạn thiết nhất và cũng là bạn duy nhất của Trình T.ử An.
Sau khi hôn lễ ấn định, Trình T.ử An báo ngay cho , thanh niên tóc đỏ từng làm phù rể bao giờ phấn khích suốt một thời gian dài.
Thế nên hôm nay mới sáng sớm tinh mơ mò đến đây.
"6 giờ rưỡi đến á?"
Nghe Lãnh Ca thao thao bất tuyệt kể về giờ giấc, Trình T.ử An chớp mắt, là thực sự cảm động.
Cũng như Lãnh Ca ghét nhện, cũng rõ thói ham ngủ của Lãnh Ca.
Chưa kể tên mấy ngày nay cứ vùi đầu trong phòng thí nghiệm thâu đêm suốt sáng, ngủ một giấc ngon lành nào.
Hơi ấm dâng lên trong lồng ngực, Trình T.ử An khẽ nhếch khóe môi.
"Cùng ăn sáng nhé? Không thích món bánh sữa bươm bướm do đầu bếp nhà tớ làm ?"
"Hì hì, ăn . Dì Trần thấy đến là bảo nhà bếp chuẩn ngay, ngon lắm."
Nói còn chỉ chỉ bụng.
"Nhìn xem, tròn vo ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/trong-sinh-truong-quan-quyen-the-lanh-lung-bong-tro-nen-ngot-ngao/chuong-79.html.]
Nhìn cái bụng thực chẳng thấy tròn chỗ nào, Trình T.ử An:
Cho nên đến sớm chỉ vì cái thôi hả?
Trả sự cảm động cho đây!
Buổi sáng ồn ào náo nhiệt, Trần Mân con trai út hoạt bát hơn hẳn ngày thường mà che miệng trộm.
Người nhà họ Trần cũng đến sớm, hôm nay Trần Cẩn Từ cũng ăn diện chỉn chu.
Trong hôn lễ hôm nay, Trần Cẩn Từ cũng làm phù rể.
Vốn dĩ vì tuổi còn nhỏ nên Trình T.ử An định chọn y, nhưng sự việc mấy hôm , cảm thấy cần để cho vài kẻ điều nhận rõ mối quan hệ giữa nhà họ Trần và nhà họ Trình.
Đừng tưởng nhà họ Trình theo phe trung lập thì thể làm gì thì làm.
Lãnh Ca sáng hôm qua mới khỏi phòng thí nghiệm nên rõ mấy chuyện , ở lầu Trình T.ử An giải thích ngắn gọn mới nắm trọng điểm.
Phù rể là đỡ rượu.
Lãnh Ca vỗ n.g.ự.c cam đoan nhất định sẽ bảo vệ em Trần Cẩn Từ , dáng đại ca lắm.
Chỉ là vóc dáng 1m75 cạnh Trần Cẩn Từ cao 1m85, thêm khuôn mặt búng sữa, kiểu gì cũng thấy đáng tin cậy chút nào.
Khiến nhịn mà bật .
Sau thực tế cũng chứng minh đúng là "hàng fake", đáng tin thật, nhưng đó là chuyện về .
Giờ đón dâu ấn định lúc mười giờ, 9 giờ rưỡi Trình T.ử An Trần Mân lải nhải giục về phòng.
Cùng lên lầu còn Lãnh Ca và Trần Cẩn Từ.
Căn phòng trang hoàng trong lúc Trình T.ử An và xuống lầu.
Màu đỏ thắm tượng trưng cho hỷ sự bao phủ khắp căn phòng. Chăn ga gối đệm thì cần , ngay cả t.h.ả.m trải sàn cũng bằng loại hoa văn tượng trưng cho cầm sắt hòa minh, sớm sinh quý tử, màu nền cũng là đỏ rực.
Khi thời gian trôi qua từng phút từng giây, Trình T.ử An chỉ cảm thấy tim đập ngày càng nhanh.
Những ngón tay thon dài trắng muốt đan xoắn xuýt, tần suất đồng hồ cũng tăng lên. Những hành động lọt mắt hai cùng khiến họ kinh ngạc thôi.
Đặc biệt là Lãnh Ca.
Là trúc mã cùng lớn lên, bao giờ thấy Trình T.ử An căng thẳng ?
hiện tại, con tựa như trích tiên mắt bắt đầu kiểm soát biểu cảm mặt. Rõ ràng sự căng thẳng quá độ khiến chẳng còn tâm trí mà che giấu cảm xúc thật của .
Thích Alpha đến mức ?
Nghĩ nên cũng hỏi thẳng luôn.
Không chỉ tò mò mà Trần Cẩn Từ cũng .
Trong ấn tượng của , T.ử An đối với việc đều dửng dưng, bao giờ thấy hồn xiêu phách lạc, lòng đầy hoảng loạn như bây giờ ?
Nghe câu hỏi của Lãnh Ca, Trình T.ử An sững sờ.
Mím môi, gì nhưng ráng đỏ ửng lên mặt cho hai câu trả lời.
Dưới lầu nhà họ Trình, Mặc Lê đến cửa đúng giờ.
Đi cùng là Lâm Vũ Hãn - từng cứu, và phó quan của .
Sau khi cung kính chào hỏi một lượt, nhận cái gật đầu của Trình Thước, Mặc Lê mới dẫn hai phù rể của lên lầu.
Trình T.ử Dật và Trình T.ử Hàm cùng theo , xem em trai sẽ làm khó Mặc Lê thế nào.
Cùng mang tâm thế xem kịch vui với họ còn mấy đứa trẻ họ hàng thiết khác.
Tiếc là họ thất vọng , màn làm khó nào cả.
Gần như ngay khi Alpha gõ cửa thì cửa mở toang.
Trình T.ử Hàm bám sát phía thất vọng bĩu môi.
Cô ngay mà, cái mới quen vài ngày mà lúc say rượu cũng quên nhắc Mặc Lê ngủ chung giường như Trình T.ử An thì nỡ làm khó Mặc Lê chứ?
Cửa trong, Lãnh Ca - cũng ham vui kém, sáng sớm dậy tra cứu một đống trò chơi chỉnh định bụng trổ tài - giờ đang mếu máo, chút tủi .
"Sao mới mấy ngày mà thích đến mức ?"
Tiếng lầm bầm nhỏ xíu thu hút ánh của Trần Cẩn Từ bên cạnh.
Quay đầu , trai Alpha trẻ bóng lưng thẳng tắp nhưng cứng ngắc của đang về phía Mặc Lê, vẻ mặt đầy suy tư.
Trình T.ử An việc thể hiện tình cảm với Mặc Lê gây ảnh hưởng gì đến hai phù rể "ế bền vững" .
Lúc trong mắt chỉ Alpha đang mỉm mặt.
Ngước khuôn mặt nhỏ nhắn lên, đôi mắt cong cong đáp một nụ , tiếng tim đập như đ.á.n.h trống bên tai, thấy giọng : "Anh đến ?"
Giọng nhẹ nhàng mang theo niềm vui sướng rõ rệt, thẳng thắn bộc lộ sự mong chờ lâu của chủ nhân.
Chú kỳ lân con hôm nay cũng thả ngoài.
Cảm nhận sự e thẹn của chủ nhân cùng nhịp tim đang đập cực nhanh, chú kỳ lân con nhảy từ vai Trình T.ử An sang vai Mặc Lê.
Nó cọ cọ má Mặc Lê.
Nó cẩn thận tránh chiếc mặt nạ mặt Alpha, chỉ cọ phần nửa khuôn mặt.
Khi Mặc Lê giơ tay vuốt đầu nó, nó còn dùng đuôi quét nhẹ lên mu bàn tay .
Hành động của tinh thần thể thường đại diện cho ý nguyện chân thực nhất của chủ nhân.
Sự thiết của kỳ lân con đối với Mặc Lê nghi ngờ gì chính là lời thông báo rộng rãi: Trình T.ử An thích Mặc Lê, hai mật.
Người hiểu rõ điều còn Mặc Lê.
Tâm trạng vốn chút căng thẳng vì thái độ của Omega mà tan biến ít.
Sự dịu dàng cưng chiều trong đôi mắt màu xanh băng bao trùm lấy đối diện.
"Ừ, đến đón em đây."
Ánh mắt Trình T.ử An dừng chiếc mặt nạ của Mặc Lê một giây vờ như vô tình dời .
Cậu mặc kệ kỳ lân con ỷ vai Mặc Lê, ý trong đôi mắt hoa đào lan tỏa từ đáy mắt, khiến dung nhan diễm lệ càng thêm sinh động.
Lúc , giọng dính dính ngọt ngọt như bánh nếp vang lên, ý tứ trong lời khiến hít hà một .
"Mặc Lê, em xem sư t.ử trắng lớn, ?"