Để dỗ tôi cùng đi Bắc Thành, hôm lên xe anh ta còn mua cho tôi hai xiên kẹo hồ lô.
Bảo tôi ăn một xiên trên xe, đến Bắc Thành rồi thì ăn xiên còn lại.
Nhưng mà chuyến tàu từ huyện nhà lên Bắc Thành phải mất tới hai ngày trời. Lúc đến được chỗ Lục Quân thuê trọ thì lớp đường trên que kẹo hồ lô đã chảy hết cả rồi.
Lần đầu đi xa như vậy, tôi không kìm được mà bật khóc. Anh ta luống cuống tay chân, cuối cùng chạy ra ngoài phố mua một vốc đường trắng, bỏ vào cái nồi lớn khuấy thành nước đường cho tôi.
Rồi lại cố nhúng que kẹo vào đó. Nhưng vì là mùa hè nên thành ra lợn lành chữa thành lợn què.
Thế nhưng nhìn cái dáng vẻ tất bật của anh ta, tôi vẫn cố ăn hết que kẹo hồ lô ấy.
Tối đến, chúng tôi ngủ trong căn phòng trọ chỉ rộng năm mét vuông. Anh ta ôm tôi và nói.
“Khổ thân em quá, lặn lội đường xa đến đây lại phải chịu khổ cùng anh.”
Chuyện này tôi đã ghi nhớ cả đời. Nếu không biết anh ta tiết kiệm, sống túng thiếu như vậy là vì phải chu cấp cho Liễu Trúc, tôi thật sự đã tưởng rằng anh ta chỉ không chạm vào tôi chứ không phải là không yêu tôi.
Giờ nhìn lại, chỉ thấy lòng dạ khó chịu.
Tôi đang định quay đầu bỏ đi thì nghe thấy giọng nói quen thuộc phía sau.
Xin chào. Tớ là Đồng Đồng. Đừng ăn cắp bản edit này đi đâu nhé!!!!
“Anh Quân, người ta muốn ăn kẹo hồ lô~”
Liễu Trúc khoác tay Lục Quân, e thẹn nói.
“Tiểu Trúc, cái này... tiền anh mang theo không đủ rồi. Hay là em tự bỏ tiền ra mua đi, lần sau… lần sau anh mua cho.”
Tôi chẳng muốn bận tâm, vừa định nhấc chân rời đi.
“Chị Xuân Mai, chị cũng đến mua kẹo hồ lô ạ?”
Liễu Trúc gọi tôi dừng lại.
Khoảnh khắc tôi quay đầu lại nhìn thấy Lục Quân, tay anh ta theo phản xạ đã gạt tay Liễu Trúc ra.
Rồi có chút bối rối và chột dạ nhìn tôi.
“Xuân Mai, anh đang định đi tìm em đây. Thật trùng hợp lại gặp em ở đây. Anh với Tiểu... à không, với Liễu Trúc tình cờ gặp nhau trên phố, nên mới đi cùng...”
“Tôi còn có việc, hai người trùng hợp hay không thì liên quan gì đến tôi.”
“Đừng đi mà chị Xuân Mai. Em vẫn luôn muốn tìm cơ hội nói với chị là em và anh Quân thật sự không có gì cả. Chúng em chỉ là bạn bè bình thường thôi. Nếu để chị hiểu lầm rồi trách anh Quân thì em đáng c.h.ế.t lắm. Nhưng chúng em thật sự không có gì, chỉ là anh Quân thấy em không nơi nương tựa nên đôi khi không yên tâm về em... thế nên mới...”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/trong-sinh-toi-xe-giay-bao-trung-tuyen-cua-hon-phu/chuong-9.html.]
Lời của ả đúng là miệng chó không nhả được ngà voi. Giờ phút này, tôi thật sự ước mình không hiểu tiếng chó sủa.
“Cô không cần giải thích đâu. Mọi người vẫn luôn hiểu lầm mà. Người quen biết hai người hay người không quen biết cũng đều hiểu lầm cả thôi. Không cần thiết phải giải thích. Tôi và Lục Quân thật sự không còn bất cứ quan hệ gì nữa.”
“Xuân Mai, anh...” Lục Quân không biết nên mở lời thế nào.
“Sau này đừng đến tìm tôi và bố mẹ tôi nữa. Chuyện quan trọng nhất của anh bây giờ là mau chóng kiếm tiền trả lại số tiền nhà tôi cho anh vay ăn học đi. Còn nữa, cả đời này anh cũng đừng mong tôi sẽ quay đầu lại!”
Lần đầu tiên bị tôi nói như vậy, mặt Lục Quân hết tái lại đỏ.
Lòng tự trọng của anh ta bị tổn thương, nhất là khi nhắc đến chuyện tiền nong và học phí.
Chuẩn bị rời đi, tôi lại quay đầu nói móc Liễu Trúc vài câu.
“Còn việc cấp bách của cô bây giờ là làm sao kiếm được tiền mua kẹo hồ lô ấy.”
Mặc kệ sắc mặt hai người khó coi đến mức nào, tôi cứ thế rời đi. Ở gần loại người này thêm một giây nào tôi cũng thấy xui xẻo.
8.
Ngày lên đường đi Bắc Thành, tôi cố ý mua cho mình hai xiên kẹo hồ lô.
Ngồi trên tàu, tôi ăn hết sạch trong một hơi.
Kiếp trước, cả đời tôi bị Lục Quân chế giễu là đồ nhà quê thất học, nói tôi đến tiếng Anh cũng nói không sõi, mỗi lần cãi nhau đều dùng vài câu tiếng Anh để chửi tôi.
Tôi đã phải chịu thiệt thòi vì thiếu hiểu biết.
Đời này, cuộc sống thuộc về tôi chỉ mới bắt đầu. Cuối cùng tôi cũng có thể đường đường chính chính sống cuộc đời mà mình đã mơ ước cả kiếp trước.
9.
Bốn năm học đại học ở Bắc Thành, để tiết kiệm tiền tàu xe, tôi đã không về nhà suốt hai năm liền.
Hầu như kỳ nghỉ nào tôi cũng tìm việc làm thêm gần trường, ban đầu chỉ là chép sách và sắp xếp tài liệu cho người ta.
Dần dần, tôi lại có hứng thú với việc viết lách, thử viết ra những câu chuyện trong lòng mình.