Nghĩ đến đây tôi có chút buồn cười, sao hắn có thể nói ra những lời bắt tôi phải hiểu cho hắn như vậy?
Bất hạnh của Liễu Trúc là do tôi gây ra sao?
"Không hiểu được, cũng không muốn hiểu, lần này tôi nói thật đó Lục Quân, tôi đã nói với bố mẹ chuyện hủy hôn rồi, họ đều đồng ý rồi, sau này anh có thể đường đường chính chính đi bảo vệ sự trong sạch cho cô bạn bình thường của anh mà chẳng phải lo nghĩ gì đâu."
"Cái gì? Em đòi hủy hôn? Không thể nào, em đang lừa anh đúng không, sao em có thể vì mấy chuyện nhỏ nhặt này mà dễ dàng đòi hủy hôn như vậy."
"Đúng vậy, trước đây tôi sẽ không làm thế, vì mắt tôi trước đây bị mỡ heo che mờ, nhưng bây giờ tôi đã nghĩ thông suốt rồi, nếu anh không thích tôi tại sao cứ phải dây dưa với tôi làm gì? Anh chỉ mong được ở bên cạnh cô em gái Liễu của anh, vậy thì chúng ta hãy giải thoát cho nhau đi."
Thấy tôi không giống nói đùa, hắn hoàn toàn hoảng sợ, lao tới ôm chặt lấy túi quần áo của tôi.
"Anh không có ý đó Xuân Mai, anh và Tiểu Trúc thật sự không có gì cả, không phải em nói kẹo hồ lô ở phố Đông ngon nhất sao, lát nữa anh đi mua cùng em, anh không đồng ý..."
Xem kìa, đến lúc này rồi mà vẫn luôn miệng Tiểu Trúc, mấy chục năm qua gọi tôi là Xuân Mai còn ít, hễ có chuyện là gọi tôi là Vương Xuân Mai, tôi cũng chưa từng nghe hắn gọi tôi là Tiểu Mai bao giờ.
Đang nói chuyện thì ngoài cửa lại vọng đến một giọng nữ quen thuộc.
Xin chào. Tớ là Đồng Đồng. Đừng ăn cắp bản edit này đi đâu nhé!!!!
Liễu Trúc coi căn nhà này như nhà mình, không hề khách sáo, cửa cũng không gõ mà đi thẳng vào.
Cách bao nhiêu năm tôi mới gặp lại dáng vẻ trẻ trung của Liễu Trúc, cô ta vẫn trắng trẻo xinh xắn như vậy, thân hình gầy gò càng khiến cô ta trông mỏng manh đáng thương.
Quần áo cô ta xộc xệch, mấy cúc áo trên còn bị bung ra, tóc tai cũng rối bù, như vừa bị ai giày vò, chân còn run lẩy bẩy.
Nhìn thấy Lục Quân, cô ta mặc kệ tôi còn ở đó, lao thẳng vào lòng hắn.
Lục Quân nhìn sắc mặt tôi, vội vàng đẩy cô ta ra, nhưng động tác lại rất nhẹ nhàng, sợ làm đau cô ta.
Không muốn đẩy ra thì nói thẳng, không cần phải giả nhân giả nghĩa trước mặt tôi.
Nếu không nhìn thấy thật sự chỉ muốn cười, người không biết còn tưởng hai người họ sớm đã là vợ chồng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/trong-sinh-toi-xe-giay-bao-trung-tuyen-cua-hon-phu/chuong-4.html.]
"Em làm sao thế này."
Liễu Trúc thấy tôi không có biểu cảm gì, bắt đầu diễn kịch, giả vờ vô tình lao vào lòng Lục Quân, sau đó bị tôi dọa sợ lại tỏ ra rất áy náy.
"Xuân Mai chị đừng nghĩ nhiều nhé, em vội quá nên mới thế này."
"Anh Lục Quân, cái ông hàng xóm cạnh nhà em ấy, ông ta say rượu, sáng sớm đã vào phòng em giở trò với em, nếu không phải em chạy nhanh, thì... thì bây giờ đã... hu hu hu em biết, em không nên đến tìm anh, nhưng ở cái trấn này em chỉ quen biết mình anh thôi."
Thú thật, đối với một người phụ nữ xảy ra chuyện như vậy tôi cũng đồng cảm, nhưng nếu không phải kiếp trước về già phát hiện ra cô ta cố tình đi trêu chọc người khác để đổi lấy sự thương hại và giúp đỡ của Lục Quân, thì tôi cũng thật sự nghĩ mình đã làm quá đáng.
Nghe xong lời kể của Liễu Trúc, Lục Quân rõ ràng đã xót xa, ánh mắt đó chỉ hận không thể lao qua đánh cho gã đàn ông kia một trận.
Ánh mắt đó, tôi và hắn ở bên nhau bao nhiêu năm cũng chưa từng nhận được, bây giờ dù có nhìn lại lần nữa, tôi vẫn thấy mấy chục năm hy sinh của mình thật không đáng.
Lục Quân vừa giây trước còn nói muốn đưa tôi đi mua kẹo hồ lô, giờ phút này lại do dự.
Rồi quay đầu lại nhìn tôi với ánh mắt có phần cầu khẩn.
"Chuyện này... em cũng biết Tiểu Trúc ở đây không có người thân nào khác, Xuân Mai, anh đi một lát rồi về ngay, chỉ một lát thôi, Tiểu Trúc cô ấy cần anh, anh hứa hôm nay nhất định sẽ đưa em đi mua kẹo hồ lô."
Nói xong liền bị Liễu Trúc kéo đi mất, giống như vô số lần trước đây đã bỏ rơi tôi.
Chỉ vì một câu "cô ấy cần tôi" mà anh ta có thể tùy tiện bỏ rơi tôi, vậy mấy chục năm tôi cần anh ta thì tính sao?
Khoảnh khắc bước ra khỏi cửa, Liễu Trúc quay đầu lại cười đắc ý với tôi, ánh mắt đó như muốn nói, thấy chưa, người đàn ông này chỉ cần tôi nói vài câu là sẽ đi theo tôi, còn cô thì sao?
Tôi cũng chẳng thèm để tâm.
Trong lòng tôi thầm nghĩ, đi đi, lúc về đến chỗ đặt chân anh cũng chẳng còn đâu! Cũng đừng mơ tìm được cái gọi là giấy báo nhập học nữa.