Trọng Sinh Ta Trả Thù Cả Nhà Người Chồng Bạo Ngược - 16

Cập nhật lúc: 2025-03-29 14:10:50
Lượt xem: 28

"Mời mọi người xem qua, phòng bếp nằm bên phải cửa ra vào, phía trước là phòng khách. Bên trái phòng khách là phòng ngủ chính, bên phải là phòng ngủ phụ nhỏ. Thiết kế căn hộ này rất hợp lý, diện tích tuy nhỏ nhưng hai phòng tách biệt trái phải, đảm bảo sự riêng tư và không gian cá nhân!"

Nhân viên bán hàng nhiệt tình giới thiệu với khách xem nhà.

Đoàn người đi tham quan mẫu tản ra khắp nơi, người thì sờ tường, kẻ lại ngắm cửa sổ.

"Cái phòng nhỏ này chật quá, cửa sổ cũng bé tí. Vừa tối vừa chật!", một bà cụ chép miệng chê.

"Đồng chí ơi, phòng này rộng bao nhiêu mét vuông?"

"Thưa bà, phòng ngủ phụ rộng 6,88 mét vuông ạ."

"Bé thế này thì ai ở nổi? Làm phòng đọc sách còn tạm được."

Nhân viên bán hàng biết căn 52m² khó bán, liền quay sang giới thiệu với một cặp vợ chồng trẻ:

"Nhà đông người có lẽ không hợp, nhưng rất lý tưởng cho cặp vợ chồng trẻ. Phòng ngủ phụ tuy nhỏ nhưng phòng chính tới 12,6m². Khi có con có thể cải tạo thành phòng trẻ em, kê giường nhỏ..."

Tô An ngắm căn hộ hai phòng, thầm lắc đầu.

Gọi là hai phòng ngủ nhưng phòng phụ chỉ đủ kê chiếc giường 1m2, tủ quần áo còn chẳng nhét vừa. Giá lại không rẻ.

Nếu ở đây với anh trai, phòng nhỏ đó nên nhường cho anh hay mình?

Hai cặp vợ chồng khác và một mẹ con tỏ ra không hài lòng, vội đòi xem căn 72m².

Nhân viên bán hàng thái độ khá tốt, nghe yêu cầu liền dẫn mọi người sang xem.

Quả nhiên căn 72m² rộng rãi hơn hẳn, cả hai phòng đều thoáng, bếp cũng đủ cho hai người xoay xở.

Tô An thích lắm, nhưng tính nhẩm thấy giá hơn 7.000 đồng, nhiệt huyết trong lòng vụt tắt.

Nhà đẹp quá... mà mình không có tiền...

Chả trách thời này, đa số vẫn trông chờ nhà nước phân phối. Mình cũng muốn được nhà nước cấp nhà quá!

Không mua nổi, thật không mua nổi.

Hay là... đuổi hết nhà họ Triệu đi, chiếm luôn nhà họ?

Tô An lắc đầu phủ nhận ý nghĩ đó. Nhà họ Triệu là tài sản tập thể của xưởng thép.

Trong khi những người khác hào hứng bàn nên đặt TV chỗ nào, bày sofa ra sao, Tô An đứng im lặng.

Một cặp vợ chồng quyết định mua căn 72m² ngay, theo nhân viên xuống tầng để đàm phán. Bốn gia đình còn lại được dẫn đi xem căn 88m² ba phòng.

Căn hộ ba phòng khiến ai nấy trầm trồ. Diện tích thực tế đúng như công bố, không như sau này thường bị "ăn bớt".

Phiêu Vũ Miên Miên

"Mời xem căn hộ kinh điển của Long Tường Phủ! Thiết kế thông thoáng, hai ban công trước sau đều được tặng kèm!"

Cặp vợ chồng lớn tuổi mắt sáng lên: "Hai ban công này không tính vào 88m² à?"

Nhân viên gật đầu: "Đúng vậy! Tổng diện tích ban công gần 6m² đều được tặng miễn phí. Mua căn này tiết kiệm gần 600 đồng đấy!"

Người vợ nói với chồng: "Ông Trương ơi, em thích căn này! Thêm được một phòng, hai ban công lại đầy nắng, trồng hoa tuyệt lắm!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/trong-sinh-ta-tra-thu-ca-nha-nguoi-chong-bao-nguoc/16.html.]

Tô An đứng trên ban công ngắm phố xá, cũng thấy căn hộ đẹp.

Sau này nhà xây thêm không những không được tặng diện tích, mà còn bị "ăn" thêm phần diện tích công cộng. Căn 88m² đợt sau chỉ bằng căn 72m² bây giờ.

Tính rồi, cứ để dành tiền trước, hoặc lo tách hộ khẩu đã. Khi có tiền sẽ tính chuyện Long Tường Phủ sau.

Giờ chưa với tới nổi.

Đúng lúc đó, cặp vợ chồng lớn tuổi cũng ra ban công.

Người vợ hào hứng: "Ông Trương, ba phòng này, chúng ta một phòng, con cả một phòng, còn một phòng để con gái. Khi con gái lấy chồng thì cho cháu nội ở."

Ông lão thoáng vui rồi lại sầm mặt: "Hồng Mai, chúng ta chỉ có hơn hai ngàn thôi. Căn này giá hơn chín ngàn gần vạn đồng đấy."

"Dù được chính phủ hỗ trợ 1/3, đơn vị hỗ trợ 1/3, vẫn phải bỏ ra hơn ba ngàn. Lấy đâu ra nhiều tiền thế?"

"Thiếu những một ngàn mấy, vay mượn cũng chẳng đủ!"

Lý Hồng Mai nghe chồng nói vậy, nỗi phấn khích nguội lạnh. Ánh mắt bịn rịn nhìn căn hộ.

"Phải đấy... Tiền chỉ đủ mua căn 72m². Con gái ta sẽ phải ngủ phòng khách. Lương tháng nào cũng giao hết cho ta, mà chẳng mua nổi cái giường."

"Sau này nhà đất chắc càng đắt, đổi nhà khó lắm. Khi có cháu nội cháu ngoại..."

Ông Trương nhìn vợ buồn bã, đề xuất: "Hay... ta bán cái sân cũ đi?"

"Dù sao sau này cũng không về đó ở nữa."

Lý Hồng Mai nhíu mày: "Giờ tìm người mua sao kịp? Người ta nói bán một căn là mất một căn đó. Đừng để 88m² không mua được, 72m² cũng hết, mất cả chì lẫn chài!"

Tô An mắt sáng rực. Đúng là "sông cạn cá nhảy"!

Nàng vội bước tới: "Chú thím ơi, xin phép hỏi thím họ gì ạ?"

"À, tôi họ Lý, đây là chồng tôi họ Trương!"

Tô An nắm tay bà Lý nhiệt tình: "Thím Lý ơi, cháu chào thím! Chú Trương ơi, cháu chào chú! Cháu họ Tô, gọi cháu là Tiểu Tô được rồi."

"Vừa nãy nghe thím nói có căn nhà cũ muốn bán, ở đâu vậy ạ?"

Vợ chồng họ Lý nhìn nhau, mắt sáng lên.

"Cô bé... à Tiểu Tô, cháu muốn mua nhà cũ à?"

Tô An thở dài, làm bộ do dự: "Cháu chỉ muốn xem trước, không vội đâu."

"Không giấu gì chú thím, cháu không có chỉ tiêu mua nhà của đơn vị, phải tự bỏ tiền túi ra mua. Tiền cháu có ít lắm, căn 52m² còn chẳng đủ, nên cũng tính đi xem nhà cũ bên ngoài."

"Nhưng cháu không vội, gặp nhà ưng ý mới mua!"

Bà Lý nhiệt tình giới thiệu: "Nhà tôi ở phố Phúc Khánh, quê gốc thôn Phúc Khánh. Căn nhà do ba tôi xây để lại, bảo dưỡng rất tốt, đi chợ lại tiện. Cháu có hứng thứ thì giờ này tôi dẫn đi xem luôn!"

Tô An giật mình khi nghe "Phố Phúc Khánh".

Phố Phúc Khánh đời sau nổi tiếng giàu có?

Loading...