Trọng Sinh Nuôi Zombie Ngốc - Chương 7

Cập nhật lúc: 2026-03-05 07:43:04
Lượt xem: 73

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Thay vì im một chỗ như lệnh, thiếu niên lạch cạch kéo theo sợi xích sắt loanh quanh, bới móc trong đống sách vở hỗn độn. thứ nó chọn là sách triết học quân sự, mà là những cuốn hình ảnh màu sắc sặc sỡ — một cuốn sách ảnh về các loài động vật và một cuốn truyện tranh thiếu nhi cũ nát.

 

Tiếng của Lôi Chấn đột ngột vang lên, trầm thấp và mang theo chút mỉa mai trêu chọc: "Sao chọn mấy cuốn hình thế ? 'Đồ Thông Minh' thèm sách triết học nữa ?"

 

Thiếu niên giật , ngẩng đầu lên , đôi mắt đờ đẫn biểu lộ cảm xúc gì. Lôi Chấn chậm rãi dậy, bước gần, phịch xuống cách nó một đoạn. Ánh mắt trang sách nó đang mở — hình một con mèo tam thể lông xù.

 

"Đó là con mèo. Nó kêu 'meo meo'," Lôi Chấn giảng giải, giọng điệu như đang chuyện với một đứa trẻ thực thụ. "Nó cũng giống mày đấy... đều thích dùng móng vuốt, nhưng nó thì ăn sách."

 

Hắn vươn tay , chỉ hình một con ch.ó săn ở trang bên cạnh, tiếp tục bài học: "Còn đây là con chó. Nó giữ nhà, lời chủ. Giống mày hiện tại đấy. Đang giữ nhà cho tao ngủ."

 

Thiếu niên nghiêng đầu, đôi mắt đỏ nhạt chớp chớp, miệng khẽ mấp máy hai chữ: "Ngon... ?"

 

Lôi Chấn khựng , bật thành tiếng. Cái logic về đồ ăn của tên nhóc đúng là thể cứu vãn nổi. Hắn cái dáng vẻ gầy gò, lọt thỏm trong bộ quần áo cũ của thiếu niên, trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác phức tạp. Hắn lôi từ trong túi một khối màu nâu đen bọc giấy bạc cẩn thận — thứ socola xa xỉ phẩm mà tích trữ kỹ.

 

Hắn bẻ một nửa, chìa về phía thiếu niên, giọng cộc lốc: "Nè. Ăn cái . Cái mới gọi là 'ngon' thực sự. Đừng nhai giấy nữa, bẩn mồm."

 

Thiếu niên tò mò nhận lấy. Nó đưa miếng socola lên mũi ngửi ngửi, c.ắ.n thử một miếng. Vị đắng chát ban đầu khiến khuôn mặt nó nhăn nhúm , nhưng ngay đó, một cảm giác ngọt ngào béo ngậy kỳ lạ từ từ tan đầu lưỡi. Đôi mắt nó sáng lên một chút.

 

Ăn xong, thiếu niên cảm thấy trong miệng khang khác. Nó sang , nhíu mày, đột ngột há miệng, nhe hàm răng trắng ởn mặt để khoe chiến tích.

 

"A... dính..."

 

Hành động nhe răng bất ngờ của nó giống hệt tư thế chuẩn tấn công của xác sống. Lôi Chấn giật nảy . Phản xạ sinh tồn trui rèn qua hai kiếp khiến lùi phắt , tay đặt ngay lên chuôi d.a.o găm, mặt mũi căng thẳng tột độ. Hắn suýt chút nữa là rút d.a.o c.h.é.m xuống.

 

khi kỹ ...

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/trong-sinh-nuoi-zombie-ngoc/chuong-7.html.]

Trên hàm răng của "Vua Zombie" khét tiếng, những vệt socola màu nâu đen dính lem nhem, trông chẳng chút nào đe dọa, mà giống hệt một đứa trẻ ăn vụng bắt quả tang.

 

Lôi Chấn buông tay khỏi cán dao, thở hắt một . Bờ vai run bần bật vì cố nhịn . Hắn đưa tay che mặt, gằn giọng mắng để che sự bối rối: "Mày... mày nhe răng như thế là nguy hiểm hả? Tao suýt chút nữa là tiễn mày về trời đấy!"

 

Dù miệng quát nạt, nhưng xích gần. Hắn lôi từ trong túi một chiếc khăn tay cũ nhưng sạch sẽ, thô bạo túm lấy cằm thiếu niên, ép nó há miệng rộng hơn.

 

"Đứng im! Nhìn cái hàm răng của mày kìa, đen thui như c.ắ.n bùn về ."

 

Hắn dùng khăn tay, cẩn thận và tỉ mỉ quệt từng vệt socola dính răng và khóe môi nó. Khoảng cách gần đến mức Lôi Chấn thể cảm nhận rõ thở nóng hổi của phả lên làn da lạnh buốt của thiếu niên. Mùi thơm của sinh mệnh mãnh liệt cuộn trào, đối lập với cái lạnh lẽo của t.ử vong. Đang lau dở, tay bỗng khựng . Hắn chằm chằm hai nốt ruồi nhỏ đuôi mắt trái của nó, yết hầu bất giác trượt lên trượt xuống. Trái tim bỗng mất một nhịp.

 

Hắn vội vàng thu tay về, mặt chỗ khác, hắng giọng thật to để che giấu sự bối rối: "Xong đấy! Từ giờ cấm nhe răng với tao kiểu đó nữa. Nghe rõ ?"

 

Nói xong, về góc tường, trùm chăn kín mít như đang chạy trốn.

 

Thiếu niên bận tâm đến sự kỳ quặc của . Nó tiếp tục công việc nghiên cứu của . Lần , nó lôi một cuốn tạp chí cũ. Bên trong hình những con với làn da hồng hào, quần áo đẽ. Nó lật đến một trang hình một cặp đôi nam nữ đang ôm thắm thiết một gốc cây.

 

Từ góc phòng, giọng của Lôi Chấn vang lên, mang theo chút chua chát và trải đời đầy cay đắng:

"Cái gọi là 'Tình yêu'. Là khi hai con hứa hẹn sẽ bên mãi mãi... Dính chặt lấy như keo dán sắt . chỉ cần một con zombie như mày xuất hiện, họ sẽ lập tức đẩy đối phương làm mồi cho mày để chạy trốn thôi."

 

Thiếu niên ngơ ngác. Tình yêu? Dính chặt ? Nó hai trong hình đang vòng tay ôm . Rồi nó ngẩng đầu lên, Lôi Chấn đang khoanh tay cao ngạo bên cạnh. Nó chớp mắt, đưa một thắc mắc vĩ đại nhất kể từ lúc thức tỉnh: "Ôm?... là yêu ?"

 

Lôi Chấn suýt nữa sặc nước bọt. Hắn lắp bắp, lảng tránh ánh mắt của nó: "Hả? Không hẳn... À thì, đại loại thế. cứ ôm là yêu nhé! Đôi khi chỉ là để trấn an, hoặc... phiền phức lắm, đồ Thông Minh như mày hiểu !"

 

Thiếu niên thích chê là hiểu. Nó là thông minh cơ mà. Nếu ôm là yêu, nó cũng cảm giác đó.

 

Nó vươn tay , chỉ n.g.ự.c Lôi Chấn, chỉ , chậm rãi đưa một yêu cầu táo bạo: "Muốn... ôm... thử... Được ?"

Loading...