05
“Một trăm đồng nhiều quá.”
Một câu nói của bố tôi lập tức khiến mẹ Lý nghẹn họng.
Tôi cứ tưởng bà ta sẽ tiếp tục làm loạn.
Nhưng không biết nghĩ gì, bà ta bỗng đảo mắt, rồi bất ngờ cười nũng nịu:
“Thôi được, nể mặt anh, chỉ cần bồi thường một đồng là được!”
Từ một trăm đồng giảm xuống còn một đồng.
Sự chênh lệch như trời với đất khiến mọi người xung quanh đều sửng sốt.
Sau khi nhận tiền, mẹ Lý uốn éo rời đi.
Những người đứng xem cũng dần tản ra.
Bố tôi đặt hành lý xuống, bỗng nói có việc phải ra ngoài một lát.
Mẹ gật đầu, nhìn ông bước đi, sau đó lặng lẽ dắt tôi theo sau.
Tôi chẳng hiểu mẹ đang nghĩ gì.
Cho đến khi bố bỗng dưng dừng lại, tôi mới phát hiện—việc quan trọng mà ông nói hóa ra là... lén lút tìm gặp mẹ của Lý Lệ Lệ!
Thậm chí, còn ôm bà ta!
Tôi hít vào một hơi lạnh, lo lắng nhìn mẹ.
Không ngờ, mẹ lại chẳng có chút tức giận nào, chỉ lạnh nhạt như thể đã biết trước điều này.
Tôi hoảng hốt kéo nhẹ tay áo mẹ.
Bà đột nhiên cúi đầu cười, sau đó ôm tôi, rẽ sang một con hẻm nhỏ khác.
Nhà họ Lý có một bức tường dựa vào con hẻm này.
Nơi bố tôi và mẹ Lý gặp nhau là góc khuất bên phải của con hẻm—một chỗ vắng vẻ, bình thường hiếm ai lui tới.
Mẹ nhặt một viên đá, nhắm thẳng vào cửa sổ nhà họ Lý mà ném.
“Rầm!”
Âm thanh khiến bố của Lý Lệ Lệ, người đang ngủ bên trong, lập tức giật mình tỉnh dậy...
“Ai đang quậy phá đó!”
Bố của Lý Lệ Lệ lao ra khỏi nhà.
Mẹ lập tức dắt tôi chạy đi.
Chẳng bao lâu sau, từ trong con hẻm vang lên tiếng cãi vã, đánh đập và cả tiếng khóc lóc.
Mẹ tôi trở về nhà, vừa nhấp một ngụm trà thì cửa bị gõ mạnh.
Bố tôi, Trương Minh, mặt mũi bầm dập, cả người bị trói chặt, bị bố của Lý Lệ Lệ đá ngã trước mặt mẹ tôi.
Mẹ của Lý Lệ Lệ khóc đỏ mắt, vừa đến đã quỳ xuống trước mẹ tôi.
“Xin lỗi, tất cả là lỗi của tôi! Nếu không phải tại tôi, A Minh cũng sẽ không ngoại tình. Nhưng tôi và anh ấy thật lòng yêu nhau, chị cho chúng tôi một cơ hội đi!”
Bà ta không thèm che giấu nữa, cứ thế mà bám riết lấy bố tôi.
Một câu nói này, lập tức chọc giận dân làng.
Mọi người nhặt đá lên, ném thẳng vào bà ta.
Bố tôi thấy bà ta bị thương, liền lao tới dùng cơ thể che chở cho bà ta.
Hai người ôm nhau, khóc lóc thảm thiết, trông chẳng khác gì một đôi tình nhân bị kẻ ác ép phải chia cắt.
Mẹ tôi, dân làng, và cả bố của Lý Lệ Lệ—ngược lại, lại trở thành những “kẻ ác” trong câu chuyện này.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/trong-sinh-nam-1998/3.html.]
Chuyện này nhanh chóng trở thành một vụ ầm ĩ trong làng.
Bố của Lý Lệ Lệ hoàn toàn thất vọng, lập tức ly hôn với mẹ cô ta, thậm chí còn bỏ mặc cả con gái mình.
Mẹ tôi cũng ly hôn với bố tôi.
Vì bố tôi là người có lỗi, nên toàn bộ nhà cửa đều thuộc về mẹ tôi.
Tôi cũng chính thức đổi tên, từ Trương Nữu Nữu thành Lưu Tiểu Ái.
Sau đó, bố tôi, Trương Minh, và mẹ của Lý Lệ Lệ đến với nhau.
Dưới sự xúi giục của bà ta, Trương Minh sớm đi Thâm Quyến làm ăn và kiếm được một khoản tiền không nhỏ.
Ông ấy xây một căn nhà mới, to và đẹp hơn hẳn.
Nhà họ còn lắp đặt chiếc TV thứ hai trong làng.
Chiếc đầu tiên là của nhà trưởng thôn.
Ở trường, Lý Lệ Lệ ngày nào cũng mặc váy xinh đẹp, vô cùng nổi bật.
Dù phụ huynh trong làng đều dặn con mình tránh xa cô ta.
Nhưng ngày nào đi học, cô ta cũng mang theo những viên kẹo ngon và đẹp mắt.
Lũ trẻ con không thể cưỡng lại sức hấp dẫn của đồ ngọt, nên một lần nữa, cô ta lại trở thành người được yêu thích nhất trường.
Còn nhà tôi thì lặng lẽ phất lên trong âm thầm.
Mẹ tôi đã bắt đầu khởi nghiệp và kiếm được khoản tiền đầu tiên.
Bà rút một nửa số tiền đó để mua nhà, mua đất.
Bề ngoài, ai cũng nghĩ mẹ tôi chỉ là một người phụ nữ bị chồng bỏ.
Nhưng chỉ có hai mẹ con tôi biết—bà đã trở thành một đại gia thực thụ!
Hôm đó sau giờ tan học, Lý Lệ Lệ dẫn theo một nhóm nữ sinh, chặn đường tôi.
Cô ta tiến lại gần, cười đầy đắc ý, ghé sát tai tôi thì thầm:
“Đừng trách bố cậu không cần hai mẹ con cậu. Mẹ tớ đã trùng sinh, biết tiên đoán. Mẹ cậu chỉ là một mụ đàn bà nhà quê, lấy gì mà so với bà ấy?”
Tôi sửng sốt.
Mẹ cô ta... cũng trùng sinh sao?!
Khoan đã!
Chẳng trách hôm đó mẹ tôi có biểu cảm kỳ lạ như vậy!
Chẳng lẽ... mẹ tôi đã sớm đoán ra chuyện này?
Vậy nên, lúc trước mẹ cố ý đẩy mẹ Lý và bố tôi đến với nhau sao?!
Trong lòng tôi dâng lên một cảm giác phức tạp, nhất thời không biết phải phản ứng thế nào.
Lý Lệ Lệ thấy tôi im lặng, mặt liền sầm xuống.
Cô ta luôn được mọi người vây quanh nịnh nọt, chưa từng có ai dám phớt lờ cô ta như thế này.
“Tớ đang nói chuyện với cậu, cậu không nghe thấy sao? Câm rồi à? Chẳng trách bố cậu chọn tớ mà không chọn cậu. Cậu đúng là y như mẹ cậu, đi đâu cũng chẳng ai thích!”
Phi!
Mẹ tôi có nhà cửa đầy rẫy, tiền chất thành đống.
Nhất Phiến Băng Tâm
Cần gì phải đi lấy lòng ai chứ?
Tôi trừng mắt nhìn cô ta.
Lý Lệ Lệ tưởng tôi không phục, liền cười khẩy đầy đắc ý:
“Nếu bây giờ cậu quỳ xuống cầu xin tớ, tâm trạng tớ vui vẻ, có khi tớ sẽ bảo bố tớ tìm cho mẹ cậu một công việc tử tế hơn.”