03
Dạo gần đây, bạn thân tôi, Lý Lệ Lệ, hay tết tóc theo nhiều kiểu mới lạ mà tôi chưa từng thấy.
Tôi hỏi cô ta, thì cô ta bảo là do mẹ cô ta tết giúp.
Tôi rất ngưỡng mộ.
Các bạn trong lớp cũng rất ghen tị.
Chẳng mấy chốc, cô ta trở thành người được yêu thích nhất lớp.
Khi mẹ tôi biết chuyện này, bà trầm ngâm suy nghĩ, như thể nhớ ra điều gì đó.
Sắc mặt mẹ tối sầm lại.
Tôi không dám hỏi nhiều.
Nhưng mẹ không cấm tôi qua lại với Lý Lệ Lệ, mà ngược lại, còn mời cô ta đến nhà chơi.
“Nữu Nữu, nhà cậu rộng thật đấy!”
Lý Lệ Lệ mang đôi giày trắng, đeo cặp sách nhỏ, ánh mắt đầy ngưỡng mộ nhìn tôi:
“Tớ thật ghen tị vì cậu có một người bố siêng năng như vậy.”
“Bố tớ lười lắm, mà cũng vô dụng nữa! Nhà tớ thì nhỏ, trời mưa là dột tứ tung. Bố tớ suốt ngày chỉ biết làm ruộng, chẳng biết làm gì khác. Tớ ghét bố tớ lắm!”
Nghe vậy, tôi cau mày.
Tôi nhớ rõ ràng, bố cô ta rất siêng năng, mấy mẫu ruộng trong nhà đều do một tay ông ấy làm lụng.
Người lười biếng phải là mẹ cô ta mới đúng!
Tôi còn nhớ, có lần trời mưa lớn.
Mẹ cô ta mải mê đánh mạt chược, đến mức Lý Lệ Lệ bị sốt cũng không ai quan tâm.
Thóc phơi ngoài sân cũng bị mưa làm ướt hết.
Lúc bố Lý về nhà, ông vừa tức giận vừa lo lắng, nhưng không trách mắng vợ mà chỉ vội vàng bế con gái đến trạm y tế.
Khi đó, mẹ tôi còn cảm thán rằng, bố Lý thật sự rất vất vả...
Nhưng một người bố thương yêu Lý Lệ Lệ đến vậy, tại sao lại bị cô ta ghét bỏ như thế?
Lý Lệ Lệ không nhận ra sự nghi ngờ trong mắt tôi.
Cô ta mở nắp hũ đường nhà tôi, thò tay vào bốc một nắm rồi cho ngay vào miệng.
“Ngọt quá, ngon quá!
“Nữu Nữu, tớ ghen tị với cậu quá đi!”
Tôi hoảng hốt ngăn cô ta lại:
“Cậu đừng ăn nữa! Mẹ tớ sắp về rồi! Nếu bị mẹ phát hiện, tớ tiêu đời mất!”
“Cậu sợ gì chứ? Mẹ cậu thương cậu như vậy, chắc chắn sẽ không đánh cậu đâu! Tớ chỉ ăn một miếng thôi, một miếng là được!”
Nói là một miếng, nhưng cô ta vẫn giữ chặt lấy hũ đường, liên tục bốc từng nắm ăn.
Tôi cuống lên.
Tôi cũng đưa tay giữ lấy hũ đường.
Nhất Phiến Băng Tâm
Cô ta không chịu buông.
Giằng co qua lại.
“Choang!”
Hũ đường rơi xuống đất.
Đường trắng ngọt lịm vương vãi khắp sàn.
Tôi sợ đến mức bật khóc.
Đúng lúc này, cửa nhà bật mở.
Mẹ tôi đã về.
Bà đứng trước cửa, nhìn chằm chằm vào chúng tôi.
Không kịp suy nghĩ, Lý Lệ Lệ lập tức chỉ tay về phía tôi:
“Dì ơi, là Nữu Nữu làm đổ hũ đường! Dì đừng trách cậu ấy, cậu ấy thật sự không cố ý đâu!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/trong-sinh-nam-1998/2.html.]
“Cháu có thể làm chứng!”
04
Tôi sững sờ.
Sao cô ta có thể nói như vậy?
Rõ ràng là cả hai cùng làm rơi hũ đường mà!
Tôi hoảng hốt:
“Mẹ, không phải như vậy đâu!”
“Nữu Nữu, cậu đừng vội! Tớ biết cậu cũng buồn lắm, nhưng không sao đâu, tớ sẽ giúp cậu giải thích rõ ràng.”
Lý Lệ Lệ nắm lấy tay tôi, lén nhéo một cái.
Đau đến mức nước mắt tôi rưng rưng.
“Dì chắc chắn sẽ không trách cậu ấy đâu, đúng không dì?”
Cô ta cười tươi nhìn mẹ tôi.
Mẹ tôi bỗng nhiên nở một nụ cười:
“Đương nhiên rồi, sao mẹ lại trách con gái mình được?”
“Chỉ là một ít đường thôi mà! Con thích làm gì thì làm, dù có đem đi cho lợn ăn, mẹ cũng vui vẻ!”
Nghe vậy, nụ cười trên mặt Lý Lệ Lệ lập tức biến mất.
Cô ta dường như nhớ lại điều gì đó khó chịu, sắc mặt càng lúc càng tệ.
Mẹ tôi bước lên trước, nắm lấy tay cô ta rồi bóp mạnh, kéo tôi ra khỏi tay cô ta.
“Á!”
Lý Lệ Lệ hét lên, nhìn mu bàn tay bị bầm tím, lập tức bật khóc.
Mẹ tôi nhanh tay giành thế chủ động:
“Ôi chao, dì lỡ tay mạnh quá! Nhưng Lệ Lệ biết dì không cố ý mà, con có thể làm chứng cho dì nhé!
“Con ngoan ngoãn, dịu dàng, lại rộng lượng thế này, chắc chắn sẽ không trách dì, đúng không nào?”
Lý Lệ Lệ dù sao cũng chỉ là một đứa trẻ, học được mấy chiêu giả vờ ngây thơ từ mẹ mình nhưng lại không biết làm sao để đối phó với kiểu này.
Nín nhịn không nổi, cô ta tức tưởi chạy về nhà khóc lóc.
Mẹ tôi nhìn theo, hừ lạnh:
“Kiếp trước hại Nữu Nữu ngã gãy chân, bây giờ lại muốn giở trò vu oan tiếp? Con nhỏ đó nghĩ tôi ngu ngốc đến mức mắc bẫy lần nữa à?”
Tôi nhìn mẹ.
Bà cười tít mắt, nhéo nhẹ má tôi:
“Nữu Nữu, đợi đi, lát nữa mẹ cho con xem một vở kịch hay!”
Kịch hay?
Tôi vẫn còn ngơ ngác.
Nhưng chẳng bao lâu sau, tôi đã hiểu mẹ nói gì.
Mẹ của Lý Lệ Lệ, dắt theo con gái, hùng hổ đến nhà tôi.
Vừa mở miệng, bà ta đã chửi om sòm:
“Chị lớn từng này tuổi rồi mà còn đi bắt nạt trẻ con, có chút đạo đức nào không đấy? Đền tiền! Mau đền tiền cho tôi!”
Mẹ tôi không nói gì, chỉ đỏ mắt, trông như sắp khóc.
Thấy vậy, mẹ Lý càng vênh váo hơn.
“Con gái tôi bị thương ở tay! Tay của con gái là quan trọng nhất! Thôi được, tôi không làm khó chị, chị chỉ cần bồi thường một trăm đồng, tôi sẽ coi như chưa có chuyện gì xảy ra!”
Bên ngoài, rất đông người trong làng đã kéo đến xem náo nhiệt.
Mẹ tôi bỗng bật khóc, nhào tới ôm lấy bố tôi—người vừa vặn mới đi làm về:
“Anh ơi, phải làm sao đây?”
“Em gây họa rồi!”
Bố tôi nhìn mẹ Lý, thấy bà ta đắc ý như vậy, sắc mặt lập tức thay đổi...