Nhờ nhân thủ dồi dào, phân bố kín kẽ, từng bước đều tính , kiếp chuyện tiến triển trôi chảy hơn nhiều, còn những sai lệch ngoài ý khiến cục diện chệch hướng như nữa.
Dung Khê dựa thuật dịch dung, đổi phận nhiều , từng bước thâm nhập Huyền Âm Cốc, trộn giữa t.ử mà lộ sơ hở, cuối cùng tiếp cận thánh địa, âm thầm động tay U Linh Tỏa Hồn Châu.
Chỉ trong một đêm, khí tức trong cốc rối loạn, công pháp phản phệ, t.ử dám tùy tiện vận công, buộc phong sơn bế quan, tạm thời rút khỏi tranh đấu bên ngoài, giữ kín bộ biến động.
Những tông môn còn , Tạ Lục Uyên cũng trực tiếp đối đầu, mà sai gây sự, đoạt bảo, hoặc khiêu khích bên ngoài, khiến họ phân tán cao thủ xử lý, thể lực tham dự đại hội.
Đến khi đại hội võ lâm khai mạc, phần lớn cao thủ đều kéo nơi khác, chỉ còn một nhân vật trọng yếu, cùng những phe cánh liên hệ với thái tử, vẫn vững, dễ động .
Từ cục diện qua, việc Tạ Lục Uyên đoạt chức minh chủ võ lâm cũng là ngoài khả năng.
Đại hội võ lâm năm đó tổ chức tại Thiên Trì Phong, một dãy núi cao quanh năm mây phủ, lưng chừng là quảng trường đá tự nhiên rộng lớn, đủ để dung nạp hàng ngàn , phía đài luận kiếm dựng từ thời minh chủ đời .
Từ chân núi bắt đầu náo nhiệt, cờ phướn treo kín lối , giang hồ từ khắp nơi đổ về, kẻ cưỡi ngựa, bộ, đoàn đông đúc cũng kẻ độc hành, tiếng xen lẫn tiếng binh khí va chạm vang lên dứt.
Càng lên cao, khí càng rõ ràng, trẻ tụ thành từng nhóm, ánh mắt sáng rực, ngừng bàn luận kiếm pháp các tông môn, tranh cãi đến đỏ mặt, ai cũng tin sẽ ngày bước lên đỉnh cao.
Ngược , những trung niên hoặc cao thủ chân chính phần lớn một , bước chân nhanh chậm, khí tức nội liễm, qua bình thường nhưng càng càng thể đoán sâu cạn.
Có kẻ giữa dòng mà như tách biệt , ánh mắt lạnh nhạt, chỉ lướt qua một cái khiến kẻ khác dám lâu, khí thế vô hình khiến khí náo nhiệt cũng tự động hạ xuống vài phần.
Lên đến lưng chừng núi, đường còn dễ , ngựa gửi bên , bắt đầu leo bộ theo bậc đá quanh co, mồ hôi dần thấm ướt y phục, nhưng ai tỏ mệt mỏi, ngược càng thêm hưng phấn.
Tạ Lục Uyên và Cố Trường An cũng hòa dòng đó, bên ngoài, một tay luôn nắm chặt cổ tay y, thỉnh thoảng kéo nhẹ một chút, như sợ khác va , ánh mắt rời khỏi y dù chỉ một khắc.
Đi một đoạn, lấy khăn lau mồ hôi cho y, động tác tự nhiên đến thuần thục, đó đưa nước, đưa bánh, giọng thấp xuống, chỉ đủ để hai thấy.
Người xung quanh chỉ cần qua một cái cũng đủ hiểu, ánh mắt thứ thể giấu, rõ ràng đến mức gần như thẳng lên mặt rằng hai quan hệ đơn giản.
Cố Trường An gì, chỉ để mặc làm, quá hưởng ứng nhưng cũng từ chối. Nhìn qua như kiểu Tạ Lục Uyên đơn phương y, theo đuổi bao lâu mới y miễn cưỡng chấp nhận.
Phía , ba theo cảnh đó đến mức quen luôn , nhưng vẫn nhịn mà thấp giọng lẩm bẩm, ánh mắt đầy bất mãn xen lẫn bất lực.
Dung Khê mở miệng, lời bóng gió.
“Ta thật, leo núi nãy giờ, các ngươi đói , no đấy.”
Lạc Vô Ảnh thở dài một tiếng, lắc đầu liên tục.
“No cái gì mà no, đói đến run , ngươi chắc là no cơm chó.”
Phía , ba theo vốn còn đang lẩm bẩm, Kình Sơn bỗng dừng bước, liếc hai kẻ một cái, giọng trầm mà chắc, tưởng là kẻ trầm nhất trong nhóm, nhưng .
“Các ngươi thì hiểu gì nhân tình thế thái.”
Hắn nhếch môi, tiếp, hề hạ giọng.
“Ta mà đạo lữ như Cố công tử…”
“… đội y lên đầu luôn, chứ chả đùa.”
Lời dứt…
Phía , Tạ Lục Uyên đột nhiên dừng bước.
Hắn đầu .
Ánh mắt lạnh lẽo quét thẳng về phía ba .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/trong-sinh-lam-cho-lam-sao-de-yeu-duong-voi-chu-nhan-day/chuong-52-hai-nguoi-trong-that-xung-doi.html.]
“Ngươi nhắc xem.”
Giọng lớn.
đủ khiến sống lưng lạnh toát.
Ba phía gần như đồng thời cứng đờ.
Một giây , ai hẹn ai, lập tức tản , mỗi một hướng, lẩn dòng đông đúc, tốc độ nhanh đến mức như từng xuất hiện.
Lên tới đỉnh núi, khung cảnh khác, chỉ giang hồ nhân sĩ, mà còn lẫn đủ loại đến tìm cơ hội, từ kẻ buôn bán nhỏ đến săn tin tức, khiến cả quảng trường trở nên náo nhiệt như một phiên chợ lớn.
Hai bên đường bày kín quầy hàng, chỗ bán đồ ăn nóng hổi, khói bốc nghi ngút, chỗ bày đủ loại vật phẩm kỳ lạ, từ binh khí nhỏ, phù chú, đến những món trang sức mang ý nghĩa cát tường.
Người qua kẻ chen chúc, tiếng rao hàng xen lẫn tiếng , tạo nên một bầu khí náo nhiệt hỗn tạp, khác với vẻ uy nghiêm thường thấy của giang hồ đại hội.
Tạ Lục Uyên và Cố Trường An bước khu chú ý, một tiểu thiếu niên mặt mày sáng sủa nhanh nhẹn tiến , tươi chào mời, ánh mắt linh hoạt đảo qua hai .
“Hai vị công tử, trong nhà phu nhân ?”
“Ta vài món quà nhỏ, mang về tặng chắc chắn sẽ khiến phu nhân vui lòng—”
Hắn còn kịp hết câu.
Tạ Lục Uyên lạnh nhạt phất tay.
“Không cần.”
Giọng nặng, nhưng đủ khiến thiếu niên khựng , vội vàng lui tìm khách khác, dám dây dưa thêm nửa khắc.
Đi mấy bước, khác chen tới, là một kẻ trung niên, ánh mắt tinh quái, khôn khéo hơn nhiều, lời mở đầu cũng khác hẳn.
“Hai vị công t.ử cạnh , quả thật hiếm thấy.”
“Nhìn qua cảm thấy xứng đôi nha.”
Câu còn dứt.
Tạ Lục Uyên dừng .
Ánh mắt rơi xuống quầy hàng, tiện tay cầm lên một chiếc thúc quan đơn giản, chất liệu tính là quý, nhưng kiểu dáng thanh nhã, phù hợp với khí chất nọ.
“Bao nhiêu.”
Người bán còn kịp phản ứng, ném xuống một thỏi bạc, chờ thối , trực tiếp cầm lấy thúc quan, sang Cố Trường An.
Cố Trường An liếc qua một cái.
“Ngươi mua hớ .”
Giọng y bình thản, ý trách móc, chỉ là nhận xét đơn thuần.
Tạ Lục Uyên đáp, chỉ bước gần hơn, giơ tay lên, giúp y chỉnh tóc, cài thúc quan lên, đầu ngón tay vô tình chạm qua vành tai.
Hắn một lát, ánh mắt khá hài lòng, khẽ .
“Hắn chúng đôi.”
“Ta thưởng.”