Ý thức rời khỏi xác, Tạ Lục Uyên cảm nhận một sự tĩnh lặng kỳ lạ, như thể bộ đau đớn, dằn vặt và hỗn loạn của nhân gian đều cắt đứt trong khoảnh khắc . Không còn tiếng gió, còn cảm giác rơi, thậm chí ngay cả ý niệm về thời gian cũng trở nên mơ hồ, kéo dài thành một trống vô tận điểm kết.
Phía , t.h.i t.h.ể của vắt đá, m.á.u lan thành một vệt tối sẫm, dần dần bóng đêm nuốt chửng. Đó đáng lẽ là một cảnh tượng khiến hoảng loạn, nhưng chỉ lướt qua, ánh mắt lạnh nhạt, như thể đang một thứ liên quan đến .
So với nó, thứ đang dâng lên trong lúc còn đáng chú ý hơn.
Một cảm giác quen thuộc, nhưng lãng quên quá lâu.
Giống như… thứ gì đó đang tỉnh .
Ban đầu chỉ là một tia mỏng, yếu, len lỏi qua từng tầng ý thức, đột ngột bùng lên, kéo theo vô ký ức thuộc về kiếp , tràn như thủy triều vỡ đê.
Tạ Lục Uyên khẽ khựng .
Hắn nhắm mắt, để trốn tránh, mà là để tiếp nhận.
Những mảnh ký ức rời rạc dần dần ghép , từ hỗn loạn trở nên rõ ràng, từ xa lạ trở nên quen thuộc, như thể vốn dĩ tồn tại trong , chỉ là phong ấn quá lâu, đến giờ mới giải khai.
Hắn thấy những điện phủ u ám ánh mặt trời, những dòng Hoàng tuyền chảy qua ngừng nghỉ, những linh hồn qua , cúi đầu, im lặng, dám phát bất kỳ âm thanh nào. Hắn thấy chính , còn là một con , mà ở vị trí cao hơn, vô quỷ thần cúi hành lễ.
Không Tạ Lục Uyên.
Mà là Lục điện hạ của Minh giới.
Một ý niệm chậm rãi hiện lên, rõ ràng đến mức thể phủ nhận.
Kiếp … chỉ là một lịch kiếp.
Một tự nguyện bước nhân gian, tự nguyện trói buộc trong phận phàm nhân, để trải qua sinh, lão, bệnh, tử, và cả những thứ vốn dĩ nên tồn tại trong một vị quỷ thần, chính là tình cảm.
Tạ Lục Uyên mở mắt.
Trong đáy mắt , sự lạnh lẽo quen thuộc trở , nhưng phía lớp băng thêm một tầng gì đó khó gọi tên, như thể tỉnh dậy một giấc mộng quá dài, mà trong giấc mộng , đ.á.n.h mất một thứ thể lấy .
Hắn khẽ . Nụ nhạt, nhưng mang theo một chút tự giễu.
“Ra là …”
Giọng thốt tan khí, âm vang, cũng hồi đáp.
ngay đó, gian phía khẽ rung lên.
Âm khí tụ , dày đặc hơn, lạnh hơn, từ trong bóng tối, hai ảnh dần dần hiện , một đen một trắng, đối lập mà quen thuộc đến mức cần rõ cũng là ai.
Hắc Vô Thường bên trái, như hòa bóng tối, ánh mắt lạnh lẽo gợn sóng. Bạch Vô Thường bên , áo trắng phấp phới, khóe môi mang theo một nụ như như , nhưng ánh mắt hề nhẹ nhàng như vẻ ngoài.
Hai xuất hiện đồng thời khom .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/trong-sinh-lam-cho-lam-sao-de-yeu-duong-voi-chu-nhan-day/chuong-2-ta-muon-duoi-theo-y-de-noi-loi-xin-loi-2.html.]
“Lục điện hạ.”
Giọng lớn, nhưng vang lên trong gian tĩnh lặng rõ ràng đến mức thể bỏ qua.
Tạ Lục Uyên đầu họ.
Ánh mắt lướt qua hai một lượt, kinh ngạc, cũng xa lạ, chỉ là một sự bình tĩnh gần như trở thành bản năng.
Rất lâu … mới gặp .
“Vẫn là các ngươi đến đón .”
Hắn , giọng điệu cao thấp, giống như chỉ đang nhắc một chuyện hiển nhiên.
Bạch Vô Thường khẽ , ánh mắt thoáng liếc qua t.h.i t.h.ể phía , về phía , trong giọng mang theo một chút trêu chọc khó giấu: “Điện hạ lịch kiếp… động tĩnh nhỏ.”
Hắc Vô Thường nhiều, chỉ nghiêng đầu, như thể xác nhận trạng thái của , lạnh giọng lên tiếng: “Đã xong , theo chúng trở về.”
Lời đơn giản, dứt khoát, chỗ cho do dự.
Giống như đây vốn dĩ là kết cục định sẵn.
Tạ Lục Uyên im lặng trong một thoáng.
Ánh mắt còn hai nữa, mà chậm rãi dời xuống phía , nơi t.h.i t.h.ể , xa hơn, về phía sâu trong bóng tối, nơi dòng Hoàng tuyền mơ hồ hiện như một vệt sáng lạnh.
Hắn nhớ rõ định làm gì.
Ý niệm kịp thành hình cái c.h.ế.t cắt ngang, nhưng cảm giác vội vã, cảm giác sợ kịp… vẫn còn nguyên vẹn, như một mũi kim nhỏ cắm sâu trong lòng, rút .
Tạ Lục Uyên khẽ động ngón tay, như nắm lấy thứ gì đó trượt khỏi tay, nhanh thu , ánh mắt cũng theo đó trở nên bình tĩnh như cũ. Hắn đầu về phía hai ảnh quen thuộc phía , vẻ mặt khôi phục dáng vẻ lạnh nhạt, cao cao tại thượng của lục điện hạ Minh giới, như thể tất cả những d.a.o động từng tồn tại.
“Không.”
Chỉ một chữ, cao thấp, nhưng đủ rõ ràng.
Bạch Vô Thường nhướng mày, ý nơi khóe môi nhạt vài phần, còn Hắc Vô Thường thì ánh mắt trầm xuống, khí tức quanh lạnh hơn một chút.
“Điện hạ,” Bạch Vô Thường chậm rãi lên tiếng, giọng vẫn giữ vẻ thong dong thường ngày, nhưng còn tùy ý như , “lịch kiếp kết thúc, những chuyện trong nhân gian… nên buông .”
Buông.
Hai chữ nhẹ như .
Tạ Lục Uyên bật .
Nếu thật sự buông , ở đây, cũng cần nghịch thiên mà nhảy xuống nữa.