Trọng Sinh Đọc Tâm Chồng Hờ - Chương 26
Cập nhật lúc: 2024-11-26 10:13:45
Lượt xem: 43
Thẩm Yến Từ nhếch miệng cười, ánh mắt sâu lắng nhìn tôi, trang trọng gật đầu.
Mắt anh hơi đỏ, giọng nói đầy kiềm chế và áp lực.
Anh nói: "Nam Nam, em có lẽ không thể tưởng tượng được cảm xúc của anh lúc đó.”
"Ở nhà họ Thẩm, tình cảm được coi là thứ vô dụng nhất.”
"Không có tình thân, không có niềm tin, không thể yếu lòng, cũng không thể lộ ra bất kỳ sơ hở nào, nếu không sẽ chết.”
"Anh chị của anh hầu hết đều vì tranh giành quyền lực mà c.h.ế.t trong sự tàn sát lẫn nhau.
"Dù anh không muốn chấp nhận cách sống đó nhưng bao năm qua anh gần như vẫn phải thoả hiệp.”
"Nhưng chính vào lúc đó em cho anh biết rằng sự phản kháng của anh ngày xưa không phải là vô nghĩa.”
"Nam Nam, em biết không.”
"Khoảnh khắc đó anh cảm thấy như mình đã được cứu rỗi."
Nụ cười của anh trở nên thật rạng rỡ.
Nhưng tôi không còn kìm nén nổi nữa, nước mắt lã chã rơi, tôi ôm lấy anh rồi hôn.
Cuối cùng tôi cũng hiểu được vì sao anh lại kiềm chế cảm xúc của mình đến vậy.
Vì sao những biểu hiện đơn giản lại trở nên khó khăn đến thế với anh.
Và cũng hiểu vì sao anh lại làm đến mức này.
Dù biết rõ việc điều tra sâu hơn về những gì Sở Mục Lâm đã làm sẽ vô cùng nguy hiểm, anh vẫn không hề do dự.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/trong-sinh-doc-tam-chong-ho/chuong-26.html.]
Không chỉ vì tôi.
Có lẽ trong lòng anh luôn tồn tại lòng thiện lương và sự tôn trọng nguyên sơ nhất đối với sự sống từ khi còn là đứa trẻ.
Tôi đẩy anh ra, khóc nức nở đến nghẹt thở.
Anh nhẹ nhàng hôn đi những giọt nước mắt trên má tôi.
Anh dịu dàng nói bên tai tôi: "Nam Nam, hôm nay anh có thể vẫn đứng ở đây là nhờ em đã cứu anh.”
"Nhưng anh cũng biết rất rõ, tình cảm của anh đối với em từ lâu đã không chỉ là sự biết ơn.”
"Dù nhìn từ góc độ nào anh cũng nên giúp em, và anh cũng có lý do để bảo vệ sự an toàn của em."
Anh đặt trán mình lên trán tôi, khẽ nói: "Nam Nam, anh không muốn trải qua cảm giác bất lực đó nữa."
Tôi tựa vào n.g.ự.c Thẩm Yến Từ, một lúc lâu sau mới bình tĩnh lại.
Trong lòng Thẩm Yến Từ, có lẽ anh vẫn luôn ôm ấp suy nghĩ rằng phải trả ơn tôi.
Dù việc tôi cứu con ch.ó con đó chỉ là hành động vô tình.
Nhưng anh lại tự mình gánh lấy trách nhiệm trả món "ân tình" đó.
Ân tình và tình yêu.
Hai loại cảm xúc phức tạp và nặng nề nhất trên đời này.
Thẩm Yến Từ đồng thời mang trên vai cả hai, vì thế anh luôn đặt tôi ở vị trí cao trong lòng mình.
Cuối cùng tôi cũng hiểu ra tất cả.