Trọng Sinh Để Yêu Em Thêm Lần Nữa - Chương 91: Gặp Gỡ Âu Ngải Lạc
Cập nhật lúc: 2026-03-09 13:37:11
Lượt xem: 194
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Cao Chí Bác mấy ngày gặp chú bảo vệ, hôm nay đột nhiên thấy chú chút kinh ngạc. Kinh ngạc vì sự xuất hiện của chú bảo vệ, mà là trạng thái của chú.
Sắc mặt chú bảo vệ lắm, dường như lâu nghỉ ngơi. Dưới mắt quầng thâm đậm.
“Chú Âu, ạ?”
Chú bảo vệ lấy một điếu t.h.u.ố.c hút: “Không gì, em trai cưng của đang đợi kìa, còn qua đó ?”
“Nhà chú chuyện gì ạ?”
Chú bảo vệ lắc đầu: “Đừng lo, gì .”
Nếu chú bảo vệ , Cao Chí Bác cũng tiện hỏi tiếp: “Nếu thật sự chuyện gì chú cứ với cháu, cháu giúp nhất định sẽ giúp.”
Chú bảo vệ ha hả một tiếng: “Được ! Mau .”
Cao Chí Bác “ừm” một tiếng, dắt Hạ Dư Huy .
Chú bảo vệ bóng lưng hai họ, rít một t.h.u.ố.c thật mạnh, vứt mẩu t.h.u.ố.c lá trong tay, dụi đôi mắt mệt mỏi, trong đầu là hình ảnh khuôn mặt tái nhợt của Âu Ngải Lạc.
Ngày hôm , Cao Chí Bác vẫn thấy chú bảo vệ, nhíu mày, hỏi dò giáo viên mới chú bảo vệ hình như xin nghỉ, lý do cụ thể thì hình như họ đều .
Cao Chí Bác nhíu mày, vẫn cảm tình với chú bảo vệ, bất kể là vì bản chú, vì chuyện của chú và Quý Nhạc, luôn cảm giác đồng cảm, vì kiếp , cũng như . Người yêu màng mà c.h.ế.t vì , cho nên Cao Chí Bác một ảo giác rằng và chú bảo vệ là cùng một loại .
Mấy ngày , Cao Chí Bác một nữa thấy chú bảo vệ, trông chú còn tiều tụy hơn .
Cao Chí Bác hỏi thẳng: “Chú Âu, nhà chuyện gì , chú cho cháu .”
Chú bảo vệ Cao Chí Bác, bất lực thở dài: “Lạc Lạc nó bệnh, tiền phẫu thuật cần hai mươi vạn, kiếp kiếm nhiều tiền như . Mấy ngày nay tìm hết các chiến hữu cũ, vay cũng chỉ năm vạn, làm mà đủ. Mẹ nó! Lúc còn ở bên , tình nghĩa em nặng hơn tất cả, bây giờ thật sự chuyện, chẳng mấy chịu giúp!”
Cao Chí Bác cũng đoán phần nào, hỏi: “Còn thiếu bao nhiêu ạ?”
“Mười ba vạn thì , nếu thật sự , sẽ bán nhà.”
“Vậy hai ở ?”
“Thuê nhà chứ , lẽ c.h.ế.t cóng ngoài đường.”
Cao Chí Bác im lặng một lúc lâu, mới : “Ngày mai chú làm ?”
“Có, mấy ngày nay tình hình của Lạc Lạc hơn một chút, cần lúc nào cũng ở bên cạnh.”
“Vậy , cháu về đây.”
“Ừ, .”
Cao Chí Bác đưa Hạ Dư Huy về nhà, máy tính tính toán tiền tiết kiệm thể dùng của , thu nhập mấy năm nay tuy nhiều, nhưng cũng mấy vạn.
so với mười mấy vạn chú Âu cần, vẫn còn thiếu.
Hắn lấy tiền sinh hoạt và tiền tiêu vặt Cao má má cho mỗi tháng, gom cũng năm nghìn.
Hạ Dư Huy bên cạnh Cao Chí Bác gom tiền, lên tiếng: “Anh, định gom tiền cho chú Âu ?”
Cao Chí Bác “ừm” một tiếng, ôm Hạ Dư Huy qua đùi : “Chú Âu… chú cũng dễ dàng gì, cũng , giúp chú .”
—
Hạ Dư Huy “ồ” một tiếng, nhảy xuống khỏi đùi Cao Chí Bác, chạy ngoài.
Một lát , cầm hai cuốn sổ tiết kiệm về : “Anh, đây là tiền tiêu vặt ba cho em, em dùng đến, cho hết, còn nữa, cái là… tiền lì xì để dành cho em mỗi năm, em chỉ bấy nhiêu thôi.”
Cao Chí Bác hai cuốn sổ trong tay Hạ Dư Huy, ôm lòng: “Anh sẽ nghĩ cách, cần dùng tiền của em . Hơn nữa, nếu dùng hết tiền của em, lỡ chuyện gì khẩn cấp, chúng tìm ai xin tiền?”
Hạ Dư Huy nghiêng đầu Cao Chí Bác: “Vậy định làm thế nào? Anh đủ tiền.”
Cao Chí Bác hôn lên mũi Hạ Dư Huy một cái: “Anh cách, là Superman mà.”
Hạ Dư Huy bật , đột nhiên tò mò về chú bảo vệ. Trước đây cũng quan hệ giữa Cao Chí Bác và chú bảo vệ tệ, nhưng chỉ là họ quen vì chú bảo vệ giúp . về con chú bảo vệ, gì cả, thấy Cao Chí Bác vẻ thuộc, đột nhiên cảm thấy tò mò.
“Anh, với chú Âu lắm ?”
“Ừm? Sao thế?”
“Vậy chân của chú , tại như ?”
Cao Chí Bác chằm chằm Hạ Dư Huy, lên tiếng.
Hạ Dư Huy nghi hoặc : “Anh?”
Cao Chí Bác “ừm” một tiếng, Hạ Dư Huy khẽ : “Chú Âu đây là một đặc công, vì một làm nhiệm vụ, mới mất một chân.”
Hạ Dư Huy kinh ngạc mở to mắt: “Chú Âu đây là đặc công? Là loại lợi hại TV ạ?”
Cao Chí Bác vẻ mặt kinh ngạc của Hạ Dư Huy, thành tiếng: “Ha ha, đúng , giống ?”
Hạ Dư Huy nghiêng đầu nhớ dáng vẻ của chú bảo vệ, lắc đầu: “Không giống.”
Cao Chí Bác ôm nhẹ nhàng đung đưa: “Đó là vì chú giấu hết sự sắc bén của , thường căn bản thấy .” “Chú lợi hại ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/trong-sinh-de-yeu-em-them-lan-nua/chuong-91-gap-go-au-ngai-lac.html.]
“Ừm… chắc là .”
“Vậy tại chú làm bảo vệ ở trường ạ?”
Lời của Hạ Dư Huy dứt, hình đang đung đưa của Cao Chí Bác cũng dừng .
Hạ Dư Huy chằm chằm khuôn mặt chút u buồn của Cao Chí Bác, hiểu tại : “Anh?”
Cao Chí Bác vuốt ve khuôn mặt Hạ Dư Huy, khẽ : “Bởi vì trong nhiệm vụ đó, chú chỉ mất một chân, mà còn… một quan trọng.”
Nói xong, bắt đầu kể cặn kẽ quá khứ của chú bảo vệ cho Hạ Dư Huy .
Hạ Dư Huy chăm chú lắng , một tiếng ngắt lời Cao Chí Bác. Cho đến khi giọng của Cao Chí Bác dừng .
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
“Cho nên, bảo bối em hiểu tại chú Âu ở trường Nhất Trung chứ?”
Hạ Dư Huy cúi đầu, chút buồn bã: “Là để canh giữ yêu và những kỷ niệm của họ ?”
Cao Chí Bác “ừm” một tiếng.
Hạ Dư Huy vẫn cúi đầu, giọng buồn bã gọi: “Anh…”
“Ừm?”
“Anh xem… chúng giống họ ?”
Cao Chí Bác ngẩn , nâng đầu Hạ Dư Huy lên, thẳng mắt : “Không, chúng là chúng , họ là họ. Chúng vĩnh viễn thể trở thành họ.”
Hạ Dư Huy chằm chằm Cao Chí Bác, một lúc lâu , mới “ừm” một tiếng: “Anh… em thăm con trai của chú Âu.” Cậu xem chút giống Quý Nhạc đó.
Cao Chí Bác đáp: “Ngày mai tan học chúng cùng chú Âu , ?”
Hạ Dư Huy “ừm” một tiếng: “Vậy chúng cần mua gì ?”
“Mua đại một ít , chú Âu để ý những thứ .”
Ngày hôm tan học, Cao Chí Bác liền đưa Hạ Dư Huy đến thẳng phòng bảo vệ.
Chú bảo vệ thấy Cao Chí Bác liền hỏi: “Sao thế?”
Cao Chí Bác dắt Hạ Dư Huy : “Cùng chú thăm Lạc Lạc.”
Chú bảo vệ : “Được, đợi tan làm.”
Sau khi chú bảo vệ tan làm, ba tiên đến quán ăn ăn một chút, mới đến bệnh viện.
Cao Chí Bác mua một thùng sữa, chú bảo vệ cũng ngăn cản, càng tiếp xúc với Cao Chí Bác lâu, ông càng coi là một đứa trẻ. Tâm cơ mưu kế còn sâu hơn một lớn. Trầm trí tuệ, bảo ông làm coi là một đứa trẻ ?
Cao Chí Bác và Hạ Dư Huy cũng là đầu tiên gặp Âu Ngải Lạc, bé trạc tuổi Hạ Dư Huy, xem sức khỏe cũng lắm. Nằm giường, sắc mặt chút tái nhợt. Trông cũng ưa . Có chút mũm mĩm, mắt to, long lanh, cảm giác giống như một con thỏ nhỏ, lúc bạn, trong mắt mang theo một tia sợ hãi.
khi thấy chú bảo vệ đến liền lập tức rộ lên, một đôi lúm đồng tiền nhỏ, còn một cặp răng khểnh nhỏ, Cao Chí Bác cuối cùng cũng hiểu tại chú bảo vệ thể thấy bóng dáng của Quý Nhạc đứa trẻ . Bởi vì dáng vẻ khi bé , giống hệt như Quý Nhạc mà chú bảo vệ kể cho .
Chú bảo vệ tới xoa đầu bé: “Ba đưa hai đến thăm con.”
Cao Chí Bác dắt Hạ Dư Huy tới, với Âu Ngải Lạc.
Âu Ngải Lạc lẽ nhát , trốn trong lòng chú bảo vệ rụt rè họ.
Chú bảo vệ vỗ đầu bé: “Đây là Chí Bác, đây là em Huy Huy.”
Âu Ngải Lạc khẽ gọi một tiếng, vẫn trốn trong lòng chú bảo vệ. Rõ ràng là trạc tuổi Cao Chí Bác và Hạ Dư Huy, nhưng cảm giác như một đứa trẻ nhỏ hơn họ nhiều.
Chú bảo vệ bất lực, Cao Chí Bác : “Đứa trẻ từ nhỏ nhát , nhưng tiếp xúc với nó vài là quen thôi.”
Cao Chí Bác , vỗ lưng Hạ Dư Huy : “Dương Dương chơi với Lạc Lạc , chuyện với chú Âu.”
Hạ Dư Huy “ồ” một tiếng, bước lên phía Âu Ngải Lạc, chút cảm tình với lớn hơn chín tháng . Có lẽ cũng là đồng bệnh tương liên, cảm thấy, trong giọng của Âu Ngải Lạc , thứ gì đó giống .
Một thứ, gọi là sợ hãi mất .
Chú bảo vệ Cao Chí Bác, chuyện gì với .
Cao Chí Bác đến khu nghỉ ngơi ngoài phòng bệnh, chú bảo vệ, cũng vòng vo, trực tiếp lấy sổ tiết kiệm và tiền mặt trong cặp : “Chú Âu, mười ba vạn cháu sợ là gom đủ, nhưng cháu gọi điện cho ba cháu , ông chút quan hệ với viện trưởng ở trung tâm thành phố, ông sẽ gọi điện nhờ ông giúp. Bảy vạn rưỡi chú cầm lấy.”
Chú bảo vệ chằm chằm sổ tiết kiệm và tiền mặt mặt lên tiếng, lấy một điếu t.h.u.ố.c châm, hút hai mới : “Cậu Cao, lấy tiền ở ?”
Cao Chí Bác cũng giấu giếm: “Là tiền cháu tự kiếm, tiền chính đáng.”
Chú bảo vệ chằm chằm Cao Chí Bác một lúc lâu, mới “ừm” một tiếng: “Số tiền nhận, lát nữa cho một giấy nợ, bệnh của Lạc Lạc bác sĩ càng phẫu thuật sớm càng . Tôi tìm ai để vay tiền nữa. Bán nhà cũng là đến bước đường cùng mới làm , nhưng nếu sẵn lòng cho ân tình , xin nhận.”
Cao Chí Bác : “Vâng, giấu gì chú Âu, cháu định năm sẽ bắt đầu khởi nghiệp, đến lúc đó nếu cần đến chú Âu, mong chú Âu giúp đỡ nhiều hơn.”
Chú bảo vệ vỗ vai Cao Chí Bác: “Được! Đến lúc đó cần chú Âu, cứ việc đến với chú Âu là .”
“Đó là chắc chắn .”
Hai thêm một vài chuyện quan trọng, mới phòng bệnh.
Hạ Dư Huy và Âu Ngải Lạc thiết hơn một chút, lúc phòng bệnh còn thấy Âu Ngải Lạc vẻ mặt e thẹn Hạ Dư Huy .
Cao Chí Bác chú bảo vệ đang một bên Âu Ngải Lạc gì, đại khái thể tưởng tượng , trong lòng chú bảo vệ, rốt cuộc là dáng vẻ gì.