Trọng Sinh Để Yêu Em Thêm Lần Nữa - Chương 63: Mua Một Căn Nhà

Cập nhật lúc: 2026-03-09 13:35:50
Lượt xem: 239

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Hạ Dư Huy và và và cơm trong bát.

Cao Chí Bác vỗ nhẹ lên đầu : “Ăn chậm thôi.”

Hạ Dư Huy ngẩng đầu lên, trong miệng nhét đầy cơm, đôi mắt to đen sáng, hai má phồng lên, miệng vẫn đang nhai nhồm nhoàm. Thấy , Cao Chí Bác nhịn mà bật . Trông thật giống con chuột hamster từng thấy, cũng y như thế , đáng yêu vô cùng.

“Anh, gì dợ.”

Cao Chí Bác ho nhẹ một tiếng: “Ăn xong cơm hẵng .”

Hạ Dư Huy tiếp tục nhai nhồm nhoàm cơm trong miệng, cắm cúi ăn cho nhanh.

Chẳng mấy chốc Hạ Dư Huy ăn xong, lau miệng sạch sẽ hớn hở : “Anh, chúng thôi.”

Cao Chí Bác “ừ” một tiếng, thanh toán xong liền dắt Hạ Dư Huy .

Căn phòng thuê trong một khu nhà tập thể cũ kỹ. Vừa cổng chính là một sân bóng rổ nhỏ, ngoài khu vui chơi công cộng , bốn phía đều là nhà ở.

Căn phòng Cao Chí Bác thuê ngay ở tòa nhà bên tay trái cổng . Cầu thang tầng một tối tăm, cả tòa nhà là phòng đơn rộng mười mấy mét vuông, một tầng đến hơn hai mươi hộ. Nhà bếp, nhà vệ sinh đều là khu công cộng.

Phòng thuê ở tầng ba, phòng 15. Khi Cao Chí Bác dắt Hạ Dư Huy đến cửa, ít ngoái họ.

Cao Chí Bác chỉ mỉm , chủ động bắt chuyện.

Mở cửa phòng, Cao Chí Bác “rầm” một tiếng đóng cửa .

Hạ Dư Huy ở cửa căn phòng còn nhỏ hơn cả phòng ngủ của , vui vẻ chạy khắp phòng sờ đông mó tây.

Đối diện cửa là một bệ cửa sổ, cũng là nơi duy nhất trong phòng ánh nắng, đủ để soi sáng căn phòng mười mấy mét vuông . Đồ đạc trong phòng nhiều, một chiếc ti vi mười mấy inch, một tủ lạnh mini, một cái quạt máy, một cái bàn, một cái giường. Cao Chí Bác đưa thêm cho chủ nhà một trăm tệ để ông bộ ga giường mới. Vì , khi Hạ Dư Huy vui vẻ giường nhảy tưng tưng, Cao Chí Bác cũng ngăn cản.

Hạ Dư Huy lăn lộn giường, vui sướng la lên: “Anh, , mau lên , thoải mái quá.”

Cao Chí Bác mỉm , ga giường dù là mới nhưng trông chất lượng lắm, sờ cũng mềm mại. Hạ Dư Huy đó với vẻ mặt vô cùng thỏa mãn.

Cao Chí Bác đóng cửa sổ, chỉ để một khe hở cho thoáng khí, bật quạt cho nó qua để xua bớt nóng trong phòng. Xong xuôi mới cởi giày lên giường.

Chiếc giường lớn, rộng chỉ một mét hai, nhưng đủ cho hai đứa trẻ .

Hạ Dư Huy xoay một cái, lăn thẳng lòng Cao Chí Bác, đôi mắt phấn khích : “Anh, tan học chúng đều đến đây ạ?”

Cao Chí Bác ôm chặt hơn, hôn lên gò má ửng hồng của : “Ừ, tạm thời ở đây. Anh đưa chìa khóa cho em, em tan học thì cứ đến đây, cần đợi ở cổng trường. Dưới lầu quán ăn, ăn gì thì cứ gọi , tan học sẽ qua thẳng đó.”

Hạ Dư Huy vui vẻ gật đầu lia lịa, khúc khích ngừng.

Cao Chí Bác vỗ vỗ m.ô.n.g : “Đừng quậy nữa, hơn một giờ , mau ngủ .”

Hạ Dư Huy “ ” gật đầu, nhưng vẫn còn phấn khích lắm.

Cao Chí Bác ôm chặt hơn một chút, cho động đậy lung tung, cũng nhắm mắt nghỉ ngơi.

Quả nhiên chẳng mấy chốc, trong lòng còn quậy nữa. Cao Chí Bác lấy chiếc chăn mỏng bên cạnh, nhẹ nhàng đắp lên Hạ Dư Huy.

Ngủ đến hơn hai giờ, Cao Chí Bác mới gọi Hạ Dư Huy dậy.

Hạ Dư Huy hừ hừ hึ hึ dậy, ôm eo cọ cọ làm nũng.

Cao Chí Bác bất đắc dĩ : “Bảo bối ngủ thêm một lát nữa , lấy ít nước.”

Cao Chí Bác cầm chậu đến khu lấy nước công cộng. Bể nước tối, sàn là nước, trông bẩn. Vì giặt quần áo, rửa rau, rửa bát đều ở đây, bước , dù nước sàn nhiều nhưng Cao Chí Bác vẫn cảm thấy ghê tởm. Hơn nữa nhà vệ sinh cũng ở bên trong, cẩn thận là thể trượt ngã.

Cao Chí Bác chút hối hận vì thuê ở đây, lúc đầu chỉ xem phòng mà xem những thứ khác.

Hắn thở dài bất lực, thôi thì mai tìm chủ nhà trả phòng , may mà tính toán riêng, chỉ thuê một tháng.

Cao Chí Bác bước cẩn thận. Lấy nước xong, vội vàng về phòng, lấy chiếc khăn mới lau mặt cho Hạ Dư Huy.

Bị nước lạnh làm cho giật , Hạ Dư Huy hừ hừ hai tiếng mở mắt , cũng động đậy, ngửa khuôn mặt nhỏ nhắn lên mặc cho Cao Chí Bác hầu hạ.

Cao Chí Bác lau mặt xong cho Hạ Dư Huy, cũng tiện thể lau qua. Lúc đầu , Hạ Dư Huy xỏ giày xong, giường ngẩn .

Cao Chí Bác bưng chậu nước bể, đổ nước về lau khô tay, hôn lên môi Hạ Dư Huy một cái: “Đi thôi.”

Dắt xuống lầu, Cao Chí Bác đạp xe chở Hạ Dư Huy đến trường, cổng trường mới đầu xe đạp về phía Nhất Trung.

Vừa đến trường thì chuông báo giờ lớp vang lên, Cao Chí Bác dựng xe xong, nhanh chân bước lớp học, kịp lúc chuông lớp chính thức reo.

Giáo viên ngay đó, Cao Chí Bác chán chường gục xuống bàn bắt đầu ngủ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/trong-sinh-de-yeu-em-them-lan-nua/chuong-63-mua-mot-can-nha.html.]

Tối về nhà, Cao Chí Bác kể chuyện thuê nhà ở ngoài cho lớn . Mẹ Cao và Hạ lập tức yêu cầu Cao Chí Bác ngày mai dẫn họ xem. Cao Chí Bác gật đầu đồng ý, mục đích cố tình chính là Cao họ xem. Tiền của đều đem đầu tư hết, tiền mặt còn bao nhiêu. Muốn đổi nhà, vẫn dựa Cao họ.

Hơn nữa còn một lý do khác là thể thuê nhà quá , bây giờ mới mười một tuổi, lấy tiền mà thuê nhà .

Hắn cảm thấy dùng tiền của Cao họ gì đáng hổ.

Vả vẫn luôn suy tính, nếu học ở Nhất Trung sáu năm, Hạ Dư Huy cũng sẽ học ở đó sáu năm, Hạ Dư Huy bây giờ lớp ba, tức là về cơ bản họ sẽ ở khu Nhất Trung gần mười năm. Chi bằng cứ để Cao họ mua một căn nhà gần đó, ở cũng yên tâm, hơn nữa đợi Hạ Dư Huy lên cấp hai sẽ học tối, lúc đó cũng lên cấp ba, thể cần về nhà mỗi ngày, như làm gì cũng tiện.

Cao Chí Bác tính toán ngày mai để Cao họ xem môi trường ở căn nhà thuê hiện tại, đó sẽ thổi gió bên tai họ.

Ngày hôm , Cao và Hạ quả nhiên đợi sẵn ở cổng trường tiểu học 6 từ sớm. Hạ Dư Huy vốn chìa khóa, nhưng nhất quyết đòi đợi Cao Chí Bác. Mẹ Hạ và Cao đành chịu, đành dẫn Hạ Dư Huy ở quán ăn ngay cổng trường, gọi một bàn đầy thức ăn, đợi Cao Chí Bác.

Chẳng mấy chốc Cao Chí Bác đến, thức ăn cũng dọn lên đủ, bốn lập tức bắt đầu ăn.

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Ăn xong, Cao Chí Bác dẫn Hạ và Cao đến căn phòng thuê.

Mẹ Hạ và Cao bước cầu thang nhíu mày, cầu thang chỉ tối mà bên cạnh còn chất đầy rác, trông bẩn thỉu vô cùng.

Cao Chí Bác cũng nhíu mày, hôm đến xem như thế , tuy tối nhưng ít nhất bẩn đến . Lẽ nào đây là trời giúp ?

Đến phòng, Cao và Hạ còn nhíu mày nữa, căn phòng khá sạch sẽ, ngoài việc nhỏ thì cũng gì để chê.

Hạ Dư Huy kéo tay áo Cao Chí Bác: “Anh, em vệ sinh.”

Cao Chí Bác “ừ” một tiếng: “Em cẩn thận, sàn ở chỗ bể nước là nước, trơn lắm, bước cho vững, đừng để ngã.”

Hạ Dư Huy “” một tiếng.

Mẹ Cao nhíu mày, kéo Hạ : “Chúng xem thử.”

Cao Chí Bác bóng lưng của Cao và Hạ, khóe miệng cong lên một nụ . , chính là cố ý như thế.

Khi Hạ và Cao thấy sự bẩn thỉu, lộn xộn của khu lấy nước, mặt họ đều tái .

Mẹ Hạ ngoài đợi Hạ Dư Huy, sợ mệnh hệ gì.

Mẹ Cao về phòng, Cao Chí Bác nhíu mày: “Bác , chỗ , đổi chỗ khác .”

Cao Chí Bác gật đầu: “Lúc đầu con cũng chỗ , con chỉ xem phòng, thấy khá sạch sẽ, ngờ…”

Mẹ Cao cũng gật đầu: “Phòng thì , nhưng những thứ khác thì , các con còn nhỏ, chỗ kẻ lẫn lộn, thể ở đây . Chiều nay và dì Phương việc gì sẽ xem nhà ở khu .”

“Vâng, nhưng mà ơi, nếu con và vợ nhỏ đều học ở Nhất Trung, là chúng mua một căn ở gần Nhất Trung luôn ạ.”

Mẹ Cao ngẩn : “Mua một căn?”

ạ, Dương Dương chắc chắn cũng sẽ học Nhất Trung, lúc đó cũng thể ở. Hơn nữa học tối sẽ ở nội trú, ký túc xá làm thoải mái bằng nhà của ạ!”

Mẹ Cao suy nghĩ một lát “ừ” một tiếng: “Được, lát nữa với dì Phương của con, tối về nhà hai nhà chúng bàn bạc.”

Cao Chí Bác “” một tiếng, khóe miệng kìm mà nở một nụ . Thế giới hai của và vợ nhỏ sắp .

Lúc Hạ dắt Hạ Dư Huy , Cao liền đem chuyện . Mẹ Hạ lập tức đồng ý, bà thương con trai nhất, chịu khổ. Huống hồ lời Cao Chí Bác cũng lý, chúng đều học ở Nhất Trung, học tối xa nhà, ở nội trú. Ký túc xá làm thoải mái bằng nhà .

Cao Chí Bác ôm Hạ Dư Huy vẫn còn đang ngơ ngác, vùi đầu cổ , lặng lẽ .

Tối về nhà, quả nhiên ba Cao và ba Hạ ý kiến gì, Cao nãi nãi khi Cao và Hạ miêu tả thì càng đau lòng thôi.

Cao nãi nãi ôm Cao Chí Bác và Hạ Dư Huy luôn miệng gọi: “Cháu ngoan đáng thương của bà ơi, bà xót quá .”

Thấy , Cao và Hạ lập tức quyết định, ngày mai sẽ xem nhà.

Cao nãi nãi cũng hô lên: “Mua! Nhất định mua! Mai mua ngay!” Bà còn sẽ lấy tiền riêng của mua cho Cao Chí Bác và Hạ Dư Huy một căn, đương nhiên đề nghị cả hai gia đình đồng loạt bác bỏ.

Hạ Dư Huy kéo tay Cao Chí Bác hỏi: “Anh, chúng sắp đổi nhà ạ?”

Cao Chí Bác ôm Hạ Dư Huy, ngang nhiên hôn một cái mặt mấy lớn : “Bởi vì chúng sắp nhà riêng của .”

Hạ Dư Huy chớp chớp mắt: “Nhà riêng của chúng ?”

“Ừm.”

“Nhà của hai chúng thôi ạ?”

“Ừm.”

Hạ Dư Huy lập tức reo hò, ôm Cao Chí Bác hôn hai cái, chạy hôn Hạ: “Mẹ ơi, mua nhà, mua nhà .”

Mẹ Hạ ôm Hạ Dư Huy, luôn miệng đồng ý: “Được , mua mua mua.”

Loading...