Khi Cao Thành Kiệt hỏa tốc chạy về nhà, bà nội Cao đang bôi t.h.u.ố.c cho Cao Chí Bác. Nhìn thấy con trai , bà nội Cao nhịn , giống như đang cho con trai vô dụng, chăm sóc cho cháu trai.
Cao Chí Bác vội vàng kéo tay áo bà nội Cao, tủi : “Bà nội, cháu đau. Bà nội đừng .”
Bà nội Cao rưng rưng nước mắt, gật đầu: “Ừ, bà nội , bà nội thổi thổi cho cháu ngoan.”
Cao Thành Kiệt và con trai , một già một trẻ đến rối tinh rối mù, nhíu mày lên phía hỏi: “Mẹ, chuyện gì ?”
“Là , chăm sóc cho Tiểu Bác.” Bà nội Cao đau lòng cháu trai, luôn cảm thấy chuyện là của bà. Giải thích cũng giải thích.
Cao Chí Bác vội vàng tiếp lời: “Ba, là Tiểu Bác tự nghịch ngợm ngã từ lầu xuống, bà nội , bà nội nhất.”
Bà nội Cao dáng vẻ Cao Chí Bác bảo vệ bà, trong lòng mềm nhũn thành một vũng nước, với con trai: “Không , là chăm sóc cho Tiểu Bác, mới để nó ngã từ cầu thang xuống, đều là của .”
“Ba, …”
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
“Được , Tiểu Bác, còn chạy loạn chọc bà nội đau lòng nữa ?”
“Ba, con .”
Bà nội Cao thấy con trai dạy dỗ cháu trai bảo bối của , lập tức chịu. “Thành Kiệt! Là , con mắng thằng bé làm gì.”
Ba Cao bất đắc dĩ già bao che cho con: “Mẹ, chuyện là của Tiểu Bác, đừng bênh nó.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/trong-sinh-de-yeu-em-them-lan-nua/chuong-4-vo-nho-ra-doi-roi.html.]
“Con bênh nó thì thôi, còn cho bênh nó. Có làm cha như con ? Con ! Mẹ thấy con!” Bà nội Cao tức giận, bình thường ba Cao ở nhà, con trai ngã thành như , quan tâm thì thôi, còn dạy dỗ. Bà nội Cao tức điên lên .
Cao Chí Bác bà nội Cao phân biệt mà che chở như , mắt cay cay, bao lâu hưởng thụ cảm giác tâm ý che chở thế . Sau khi lớn lên cũng chỉ , chịu vì mà sinh tử.
Cao Chí Bác đột nhiên chút may mắn, may mắn ông trời cho một cơ hội bù đắp, bù đắp cơ hội lúc bà nội lâm chung ai bầu bạn bên cạnh, bù đắp tổn thương gây cho .
Bà nội chẳng qua là ở bên cạnh bà, mà chẳng qua là thể yêu . Kiếp hai nợ nhiều nhất, kiếp sẽ dùng hết lực để bù đắp. Yêu một khó, chỉ cần bạn chịu yêu, thì nhất định thể vì điểm độc đáo của đó mà động lòng. Huống chi, là như Hạ Dư Huy chứ.
Khóe miệng Cao Chí Bác gợi lên một nụ , ôm lấy bà nội đang tức đến đỏ cả cổ, chụt một cái hôn lên mặt bà: “Bà nội giận.”
Lửa giận của bà nội Cao trong nháy mắt cháu trai bảo bối dập tắt, mặt tức khắc tươi hớn hở: “Ừ, bà nội giận. Ai da, cháu trai bảo bối của bà, bà nội yêu c.h.ế.t cháu .”
“Cháu cũng yêu bà nội.” Cao Chí Bác tiếp tục sống mà tung lời ngon tiếng ngọt, kiếp cũng cơ hội, kiếp chỉ cần thể làm cho bà nội vui vẻ, bao nhiêu cũng .
Mắt bà nội Cao đều híp , ôm Cao Chí Bác hôn lấy hôn để.
Ba Cao một bên mà bất đắc dĩ vô cùng.
Cao Chí Bác hì hì mặc cho bà nội Cao mật, đầu hỏi ba Cao: “Ba, ạ?”
Ba Cao còn chuyện, bà nội mở miệng: “Dì Hạ sinh em bé , cháu đến bệnh viện chăm sóc dì , Tiểu Bác sắp em trai , vui ?”
Cao Chí Bác ngẩn , trong đầu xẹt qua một từ: Vợ nhỏ sinh ?