Trọng Sinh Để Yêu Em Thêm Lần Nữa - Chương 37: Đi Nhờ Xe Vào Thành Phố

Cập nhật lúc: 2026-03-09 13:35:00
Lượt xem: 97

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Cao má má tự ù một phu, tươi bốc thêm một quân bài, đang cầm tay thì điện thoại reo. Vừa thấy là Hạ, bà vội vàng bắt máy.

“Chị Linh, Bác nhi một chạy đến bệnh viện chị ?”

Cao má má sững : “Em cái gì?”

“Bác nhi đang ở chỗ chúng , bệnh viện trung tâm.”

Quân bài tay Cao má má “loảng xoảng” rơi xuống.

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

“Ù tay, ù !”

Cao Chí Bác cứ dọc theo con đường thành phố, thấy xe đến cũng vội giơ tay chặn .

Hắn quan sát mấy chiếc xe qua, mãi đến khi thấy một chiếc xe con màu đen chạy tới, mới vội vàng giơ tay vẫy xe.

Chiếc xe dừng , chủ xe là một thanh niên trẻ, trông chừng hai mươi mấy tuổi.

Người đó thấy Cao Chí Bác, ngạc nhiên quanh, thấy lớn mới thắc mắc hỏi.

“Em nhỏ, em một đường thế , ba em ?”

Cao Chí Bác rưng rưng nước mắt mặt, giọng nghẹn ngào : “Em lạc , thể đưa em thành phố tìm ạ?”

Chủ xe thì ngẩn , chuyện nhỏ, vội vàng mở cửa xe bước xuống, Cao Chí Bác hỏi: “Sao lạc thế? Em ở ? Ba em tên gì, ở đội ?”

Cao Chí Bác lắc đầu: “Mẹ dẫn em thăm họ hàng, nhưng em ham chơi nên chạy lạc mất.”

“Vậy em họ hàng em tên gì, là nhà nào ?”

“Em … Anh ơi, thể đưa em đến bệnh viện trung tâm trong thành phố ạ, nuôi của em ở đó.”

Chủ xe xong thì phân vân. Đứa bé thành phố, xem đúng là đến thăm họ hàng thật. dám chắc họ hàng của nó chắc chắn ở đội , vấn đề là, cũng đầu đến đây cùng bạn gái về quê ăn Tết, quen ai ở đây cả. Chẳng lẽ dẫn đứa bé hỏi từng nhà?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/trong-sinh-de-yeu-em-them-lan-nua/chuong-37-di-nho-xe-vao-thanh-pho.html.]

Anh còn về nhà ăn bữa cơm đoàn viên nữa chứ.

Lý do Cao Chí Bác chọn chặn chiếc xe là vì biển xe là của ngoại tỉnh, nên dám chắc tuyệt đối rành đường ở đây, cho dù là sinh ở đây nữa, cũng sẽ bụng đến mức tốn công sức hỏi từng nhà giúp tìm ba .

“Vậy em chắc là nuôi của em ở bệnh viện trung tâm trong thành phố ?”

“Dạ, đưa em đến đó ạ? Em tiền, thể trả cho .”

Chủ xe bật , xoa đầu Cao Chí Bác: “Không cần , đưa em đến bệnh viện trung tâm, nhưng em hứa với , một chạy lung tung nữa nhé, thì bắt , sẽ bao giờ gặp ba nữa .”

Cao Chí Bác gật mạnh đầu: “Dạ, em chạy lung tung nữa ạ.”

“Ngoan lắm, thôi, lên xe.”

Trên đường , Cao Chí Bác hỏi nhiều câu, câu nào trả lời thì trả lời, trả lời thì giả vờ , dù cũng chẳng ai nghi ngờ một đứa trẻ bốn năm tuổi thể dối mà đổi sắc mặt.

“Cảm ơn ạ.”

“Tiểu Bác, em chắc là đường ?”

“Dạ, em chắc chắn ạ.”

“Vậy .”

“Tạm biệt .”

“Tạm biệt Tiểu Bác.”

Cao Chí Bác đeo chiếc cặp nhỏ của , tung tăng nhảy chân sáo bệnh viện, lúc rẽ ở góc khuất, liếc phía , quả nhiên, .

Hắn vô cảm đầu , đến cửa thang máy, tầng của khoa nhi, thầm nhủ.

Vợ nhỏ, đến đây.

Loading...