Trọng Sinh Để Yêu Em Thêm Lần Nữa - Chương 278: Mẹ Kế Mang Thai
Cập nhật lúc: 2026-03-09 13:43:38
Lượt xem: 95
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Kể từ khi Bạch Lan Kỳ trở thành đại diện cho thương hiệu CH, bắt đầu ít công ty tìm cô hợp tác.
Tuy nhiên, khi còn Thần Huy làm chỗ dựa, những công ty tìm đến Bạch Lan Kỳ chỉ là những công ty nhỏ lẻ.
Và Bạch Lan Kỳ cũng thấm thía sâu sắc tầm quan trọng của việc một chỗ dựa vững chắc.
Hiện tại cô vẫn đang qua với gã phú thương mới nổi, nhưng gã còn mặn mà gì với cô nữa, một tháng họa hoằn lắm mới tìm đến cô một .
Bạch Lan Kỳ sớm thấu hiểu những chuyện , nhân lúc vẫn còn chút vị thế trong lòng gã phú thương, cô tự nhiên đòi hỏi ít lợi lộc.
Nhà cửa, xe cộ, tiền bạc, chẳng thiếu thứ gì. Hơn nữa còn nhờ gã mà ký một hợp đồng đại diện mỹ phẩm.
Mất "cây rụng tiền" là gã phú thương , Bạch Lan Kỳ đương nhiên tìm kiếm mục tiêu tiếp theo.
Lăn lộn trong giới bấy lâu, ai giàu , ai quyền thế, ai gia thế hiển hách, cô đều nắm rõ. Trước đây cô cam lòng, nên khinh thường việc lấy lòng những kẻ đó.
Còn bây giờ, hừ...
Bạch Lan Kỳ tự nhiên sẽ còn coi trọng những chuyện đó nữa.
Vì sự nghiệp của , để leo lên vị trí cao hơn, cô bắt đầu lả lướt giữa các hạng đàn ông, chỉ cần họ lợi cho thì cô sẽ bỏ qua bất kỳ cơ hội nào.
Chẳng chỉ là lên giường với đàn ông thôi ? Cái xác rách nát của cô chẳng hề bận tâm. Chỉ cần đạt mục đích, dù lên giường với một lũ lợn cô cũng sẵn lòng.
Vì , Bạch Lan Kỳ cứ thế dùng chính xác của để đổi lấy những lợi ích mà cô mong .
Dần dần, cái danh tiếng tưởng chừng lụi tàn của cô một nữa vang dội mắt bàn dân thiên hạ.
Còn Quách Nghĩa, mỗi khi thấy Bạch Lan Kỳ bước từ nhà của những gã đàn ông khác, từ khách sạn với dáng vẻ tiều tụy, đau đớn khôn nguôi.
Hắn giúp Bạch Lan Kỳ, nhưng lực bất tòng tâm.
Trong một buổi tiệc, khi một mụ đàn bà giàu quăng mồi nhử cho , đầu Bạch Lan Kỳ đang lả lướt giữa đám đàn ông, cuối cùng nghiến răng, thuận theo mồi nhử của mụ mà leo lên.
Có sự gia nhập của Quách Nghĩa, sự nghiệp của Bạch Lan Kỳ càng thêm thuận buồm xuôi gió.
Hôm đó khi Cao Chí Bác đến đón Hạ Dư Huy tan học, Hạ Dư Huy cảm thấy thần sắc của chút khác lạ.
Sau khi lên xe, liền hỏi: "Có chuyện gì ?"
Cao Chí Bác chằm chằm Hạ Dư Huy, đưa tay xoa đầu : "Ba và về ."
Hạ Dư Huy kinh ngạc mở to mắt: "Nhanh ?"
Cao Chí Bác "ừm" một tiếng.
Sau cơn kinh ngạc, Hạ Dư Huy thấy đúng, nếu Hạ ba ba về thì Cao Chí Bác nên biểu cảm .
"Còn chuyện gì nữa ?"
Cao Chí Bác gật đầu, xoa mặt Hạ Dư Huy : "Dì Phùng m.a.n.g t.h.a.i ."
Hạ Dư Huy sững sờ, m.a.n.g t.h.a.i ?
Cao Chí Bác ôm Hạ Dư Huy lòng, cúi đầu hôn một cái : "Đừng lo lắng, nhé?"
Việc Phùng Tiêu Tiêu m.a.n.g t.h.a.i vốn trong dự tính của họ.
dự tính là một chuyện, khi nó thực sự xảy , Hạ Dư Huy vẫn chút khó lòng chấp nhận.
Nói Hạ ba ba tìm bạn đời là , mà khi ông tìm thì vui cũng là .
Đồng ý cho Hạ ba ba kết hôn là , mà kết hôn xong chạy đến mộ Hạ nương suốt một buổi chiều cũng là .
Sắp xếp chuyến trăng mật cho Hạ ba ba cũng là , mà trong lúc trăng mật Phùng Tiêu Tiêu mang thai, vui vẫn cứ là . Nói cho cùng, cái nút thắt trong lòng vẫn thực sự gỡ bỏ. Vì đối với những chuyện , dù trong dự tính nhưng vẫn thấy khó lòng chấp nhận.
Cao Chí Bác xoa đầu Hạ Dư Huy, trao cho sự an ủi và sức mạnh.
Hạ Dư Huy ngẩng đầu Cao Chí Bác hỏi: "Anh, em quá đáng lắm ?"
Cao Chí Bác xoa mặt Hạ Dư Huy: "Bảo bối của , dù em thế nào cũng đều cả."
Hạ Dư Huy khẽ mỉm , hít một thật sâu : "Đi thôi, chúng về nhà."
Cao Chí Bác khởi động xe, lái về phía nhà.
Vừa về đến nhà, Tiểu Ngư Nhi vẫn như khi, phấn khích vẫy cái đuôi nhỏ nhảy nhót đòi Hạ Dư Huy bế.
Tiểu Ngư Nhi hiện tại dài bằng một cánh tay lớn, nhưng vẫn thích làm nũng và tỏ vẻ đáng yêu.
Hạ Dư Huy cúi bế nó lên, tâm trạng hơn hẳn.
Tiểu Ngư Nhi thè lưỡi l.i.ế.m Hạ Dư Huy, vỗ vỗ đầu nó, bảo nó ngoan một chút.
Tiểu Ngư Nhi lập tức im trong lòng Hạ Dư Huy quậy nữa.
Lúc Hạ Dư Huy mới ngẩng đầu phòng khách, Hạ ba ba và Phùng Tiêu Tiêu, cùng Cao má má và đều ở đó.
"Ba, dì Phùng." Hạ Dư Huy mỉm chào hỏi.
Hạ ba ba bước tới xoa đầu Hạ Dư Huy: "Nuôi từ bao giờ ?" Ông đang ám chỉ Tiểu Ngư Nhi.
Tiểu Ngư Nhi vẫy đuôi, thè lưỡi với Hạ ba ba.
Hạ Dư Huy : "Dạ từ một tháng ạ."
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Nói xong Tiểu Ngư Nhi trong lòng bảo: "Tiểu Ngư Nhi, chào ông nội ."
"Gâu gâu..." Tiểu Ngư Nhi vô cùng phối hợp sủa hai tiếng, khiến cả nhà rộ lên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/trong-sinh-de-yeu-em-them-lan-nua/chuong-278-me-ke-mang-thai.html.]
Hạ ba ba bất lực xoa đầu Hạ Dư Huy: "Chỉ con là bày trò."
Hạ Dư Huy hớn hở bế Tiểu Ngư Nhi xuống cùng Hạ ba ba.
Hạ ba ba : "Nghe mấy tháng nay con giúp xử lý ít việc ở công ty?"
Hạ Dư Huy gãi gãi cằm Tiểu Ngư Nhi, nó thoải mái híp mắt : "Dạ , là việc nhỏ thôi ạ, phần lớn đều là giúp con thành đó."
Cao ba ba ở bên cạnh : "Dương Dương nghiêm túc và nỗ lực, nhiều việc là do thằng bé tự độc lập thành. Đáng biểu dương."
Hạ ba ba đương nhiên lập tức khen ngợi: "Dương Dương giỏi nhất, ba tự hào về con."
Hạ Dư Huy ngượng ngùng : "Ba, cha, hai làm con ngại quá mất."
Cao ba ba hì hì.
Hạ Dư Huy vội vàng chuyển chủ đề: "Ba, chơi thế nào ạ? Có đến những nơi con đ.á.n.h dấu ?"
Hạ ba ba xoa đầu Hạ Dư Huy: "Tất nhiên là , tâm ý của Dương Dương ba thể lãng phí . Ba cảm ơn con."
Hạ Dư Huy hì hì thảo luận với Hạ ba ba xem những nơi đó vui , đồ ăn ngon .
Cả nhà quây quần bên , kể về những chuyện gần đây, vô cùng vui vẻ.
Hạ ba ba xoa đầu Hạ Dư Huy, đột nhiên nghiêm túc : "Dương Dương, ba chuyện với con."
Ngay lập tức, đều im lặng hẳn .
Tay Hạ Dư Huy đang xoa Tiểu Ngư Nhi khựng một chút, mỉm hỏi: "Chuyện gì ba?"
Hạ ba ba Phùng Tiêu Tiêu bên cạnh : "Dì Phùng của con m.a.n.g t.h.a.i ."
Thực sự mà , từ khi Hạ ba ba và Phùng Tiêu Tiêu xác định quan hệ đến khi kết hôn, trăng mật suốt hơn một năm qua, phát sinh quan hệ chỉ đếm đầu ngón tay.
Thế nhưng chỉ với vài ít ỏi đó, Phùng Tiêu Tiêu thuận lợi mang thai.
Khi tin , Hạ ba ba đắn đo.
Ông hứa sẽ đối xử với Phùng Tiêu Tiêu, nên giờ cô mang thai, ông thể bảo cô bỏ đứa bé .
nếu để Phùng Tiêu Tiêu sinh , thì Hạ Dư Huy làm ? Ông chỉ một Hạ Dư Huy là con trai, ai đến chia sẻ tình phụ t.ử .
Hơn nữa ông nếu Hạ Dư Huy tin sẽ tâm trạng thế nào.
Ông làm Hạ Dư Huy buồn.
Hạ ba ba suy nghĩ trăn trở suốt hai ngày, cuối cùng vẫn bảo Phùng Tiêu Tiêu bỏ đứa bé. Ông chỉ thể mang theo nỗi áy náy đưa cô về nước.
Ông sẽ yêu thương Hạ Dư Huy nhiều hơn để bù đắp cho sự thiếu sót của .
Hạ Dư Huy "ồ" một tiếng, mỉm : "Con cứ tưởng chuyện gì, ba nghiêm túc quá làm con sợ hết hồn. Con mà, mới cho con . Dì Phùng, chúc mừng dì. Ba, cũng chúc mừng ba nữa."
Hạ ba ba chằm chằm Hạ Dư Huy gì.
Phùng Tiêu Tiêu cẩn thận phản ứng của Hạ Dư Huy, nắm lấy tay : "Dương Dương, con đừng trách dì nhé."
Hạ Dư Huy : "Dì Phùng, dì gì , con trách dì . Bây giờ sức khỏe của dì là quan trọng nhất, dì đừng suy nghĩ lung tung nhé, ạ?"
Phùng Tiêu Tiêu Hạ Dư Huy, thấy gì bất thường mới thở phào nhẹ nhõm. Cô nắm tay Hạ Dư Huy, ánh mắt đầy vẻ dịu dàng: "Cảm ơn con, Dương Dương."
Hạ Dư Huy mỉm gì.
Phùng Tiêu Tiêu nhận sự bất thường của Hạ Dư Huy, nhưng nghĩa là Hạ ba ba nhận .
Hạ ba ba xoa đầu Hạ Dư Huy : "Theo ba về nhà một chuyến."
Hạ Dư Huy Hạ ba ba, "" một tiếng. Cậu nhét Tiểu Ngư Nhi lòng An An.
Cao má má nắm tay Phùng Tiêu Tiêu vỗ vỗ, bảo cô yên tâm.
Bao nhiêu năm qua, Hạ Dư Huy ít khi về căn nhà của chính . Mặc dù nhà họ Cao và nhà họ Hạ chỉ cách một bức tường, nhưng hiếm khi bước chân về đó, , mà là dám.
Chỉ cần bước căn nhà , những ký ức ùa về như nhấn chìm .
Hơn nữa hiện tại, căn nhà cũng còn là căn nhà mà mong nữa .
Nhìn từng cái bàn cái ghế trong nhà vẫn giữ nguyên dáng vẻ cũ, nhưng còn là căn nhà của ngày xưa, bởi vì xuất hiện thêm ít đồ đạc mới.
Toàn là những dấu vết sinh hoạt của khác để .
Hạ ba ba bảo Hạ Dư Huy xuống cạnh , xoa đầu hỏi: "Có con trách ba ?"
Hạ Dư Huy lắc đầu, thể trách Hạ ba ba chứ: "Ba, ba nghĩ gì !"
Hạ ba ba xoa đầu Hạ Dư Huy mỉm , bó hoa bách hợp cách đó xa : " con thì trách ba."
Hạ Dư Huy kinh ngạc đầu Hạ ba ba: "Ba?"
Hạ ba ba : "Hai hôm ba mơ thấy . Đã gần hai năm ba mơ thấy bà . Kể từ khi ba ở bên dì Phùng, bà thèm để ý đến ba nữa. Ba , bà đang trách ba."
Hạ Dư Huy nắm tay Hạ ba ba, gì cho : "Ba..."
Hạ ba ba vỗ tay Hạ Dư Huy : "Con đó, ba yêu nhất chính là con và con, ai thể thế . Còn dì Phùng, ba trách nhiệm với cô , ba chịu trách nhiệm. Con thể hiểu cho ba ?"
Hạ Dư Huy Hạ ba ba, ôm lấy ông tựa vai ông : "Ba, ba cũng là con cũng yêu ba mà. Cho nên dù ba làm gì con cũng trách ba . Mẹ cũng thôi, vì yêu nhất cũng là ba, nỡ trách ba ."
Hạ ba ba ôm vai Hạ Dư Huy thành tiếng, chằm chằm bó hoa bách hợp, gì.
Hạ Dư Huy cũng bó hoa bách hợp đằng xa, thầm nhủ trong lòng: Mẹ ơi, trách thì cứ trách con , tất cả những chuyện của ba . Ba yêu như , đừng trách ba nhé.