Trọng Sinh Để Yêu Em Thêm Lần Nữa - Chương 269: Xăm Hình Em Lên Lưng
Cập nhật lúc: 2026-03-09 13:43:27
Lượt xem: 75
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Hai ở X thị trọn vẹn một tuần, đó bay thẳng đến T quốc. T quốc là một quốc gia hải đảo nhỏ, bốn bề bao quanh là biển, phong cảnh ưu mỹ, là một nơi thích hợp để tĩnh tâm du lịch và hưởng tuần trăng mật. đây lý do duy nhất khiến Cao Chí Bác nhất định đến đây, nguyên nhân quan trọng nhất là vì T quốc là một quốc gia của nghệ thuật xăm . Kỹ thuật xăm ở đây thuộc hàng nhất thế giới.
Hạ Dư Huy vẫn Cao Chí Bác định làm gì, cứ ngỡ đến T quốc cũng là để chụp ảnh cưới. khi Cao Chí Bác dắt một tiệm xăm, mới thắc mắc hỏi: "Anh, đến đây làm gì ạ?"
Cao Chí Bác nắn nắn tay : "Xăm ."
Hạ Dư Huy "a" một tiếng: "Xăm ?"
"Ừ." Cao Chí Bác nhiều, dắt bên trong.
Trong tiệm ít , tất cả đều đến để xăm, đương nhiên cũng cả học đồ. Cao Chí Bác đến quầy lễ tân hỏi: "Xin chào, cho hỏi Mạnh Duệ ở đây ?"
Vì khách du lịch đến T quốc đông, đa là Z quốc, nên tiếng Z quốc tự nhiên cũng trở thành một trong những ngôn ngữ bắt buộc học của dân nơi đây.
"Xin chào, ở đây ạ. xin hỏi ngài hẹn ?"
Mạnh Duệ là ông chủ của tiệm xăm , cũng là một trong những cao thủ xăm hàng đầu tại T quốc, nên tìm đến nhiều. thể khiến đích tay thì chẳng mấy ai. Cao Chí Bác đương nhiên hẹn từ khi đến, nên gật đầu báo tên .
Cô nhân viên lễ tân lập tức gọi điện xác nhận. Sau khi đặt điện thoại xuống, cô mỉm : "Thật xin , mời lối ."
Cao Chí Bác nắm tay Hạ Dư Huy theo cô nhân viên bên trong. Bước thang máy lên tầng ba, cô nhân viên dẫn họ cửa phòng làm việc của Mạnh Duệ gõ cửa hỏi: "Ông chủ, Cao đến ạ."
"Ừ, mời họ ."
Cô nhân viên mở cửa, mời nhóm Cao Chí Bác trong. Nhìn căn phòng đầy rẫy các loại dụng cụ, Hạ Dư Huy tò mò ngó nghiêng khắp nơi.
Mạnh Duệ là con lai, cha là Z quốc, nên tuy ngoại hình nét giống T quốc nhưng vì ảnh hưởng từ cha nên phần lớn vẫn khá tương đồng với Z quốc. Mạnh Duệ tuổi đời lớn, mới ngoài ba mươi. Thấy Cao Chí Bác và Hạ Dư Huy, lập tức tiến lên bắt tay với họ.
Sau khi chào hỏi xong xuôi, Cao Chí Bác hỏi: "Theo bức hình cho xem, trong vòng một ngày thể thành ?"
Mạnh Duệ gật đầu: "Có thể thì thể, nhưng chịu đựng nổi ?"
Cao Chí Bác mỉm gật đầu: "Vậy làm phiền ."
Mạnh Duệ sang Hạ Dư Huy bên cạnh, vỗ vai Cao Chí Bác: "Cởi áo ."
Hạ Dư Huy lúc mới hiểu , nắm lấy tay Cao Chí Bác hỏi: "Anh, định xăm ?"
Cao Chí Bác cởi áo "ừ" một tiếng.
Mạnh Duệ nghi hoặc Cao Chí Bác hỏi: "Cậu vẫn ?"
Cao Chí Bác lắc đầu : "Tôi vẫn cho em ."
Mạnh Duệ mỉm , lấy những vật liệu cần thiết.
Hạ Dư Huy nắm tay Cao Chí Bác hỏi: "Anh, gì với em?"
Cao Chí Bác xoa đầu một cái, lấy từ trong ba lô một tờ giấy đưa cho Hạ Dư Huy. Cậu nhận lấy mở xem, đó là một bức tranh phác họa chân dung của chính .
Trong tranh, mảnh vải che , chân trái khẽ cong , mũi chân đặt lên mu bàn chân . Sau lưng một đôi cánh thiên thần, lông vũ còn đang rơi rụng ba chiếc giữa trung. Cánh bên từ lưng đưa phía che nơi quan trọng nhất, cánh bên trái dang rộng như đang bay lượn bầu trời. Khóe môi gợi lên một nụ mang theo hương vị lời nào diễn tả . Đôi mắt tĩnh lặng về phía , nơi đó dường như thứ gì đó tuyệt vời nhất đối với , tràn đầy hạnh phúc và dịu dàng.
Cả thực sự giống như một thiên thần, thần thánh thuần khiết. những điều đó chỉ khiến Hạ Dư Huy ngạc nhiên, điều khiến thể tin nổi chính là: "Đây là vẽ ?" Hạ Dư Huy Cao Chí Bác hỏi.
Hắn "ừ" một tiếng, hôn lên môi một cái : "Thích ?"
Hạ Dư Huy gật đầu, ôm lấy eo : "Anh định xăm hình ?"
Cao Chí Bác xoa đầu : "Xăm một hình bóng của em."
Hạ Dư Huy vùi đầu lòng , lời nào. Cao Chí Bác ôm một lát vỗ nhẹ: "Được , còn ôm nữa là Mạnh Duệ cho đấy."
Mạnh Duệ bên cạnh : "Tôi thì chẳng , chỉ là nếu hai cứ ôm mãi thế thì e là hôm nay hình xăm kín lưng xong ."
Hạ Dư Huy buông Cao Chí Bác , : "Em cũng xăm một cái."
Cao Chí Bác nắn nắn mặt : "Kín lưng thì em đừng mơ, xăm cái gì khác nhỏ nhỏ thì còn ."
Hạ Dư Huy nghiêm túc gật đầu.
Mạnh Duệ ở bên cạnh : "Bên giấy và bút, tự thiết kế ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/trong-sinh-de-yeu-em-them-lan-nua/chuong-269-xam-hinh-em-len-lung.html.]
Hạ Dư Huy "" một tiếng, Cao Chí Bác sấp giường. Mạnh Duệ lấy một tờ giấy kích thước xấp xỉ tấm lưng của , dán lên lưng tưới thứ gì đó lên khiến tờ giấy ướt sũng. Mạnh Duệ cẩn thận gỡ tờ giấy , liền thấy lưng Cao Chí Bác xuất hiện những đường nét phác thảo.
Mạnh Duệ lau sạch lưng cho , cầm dụng cụ lên : "Tôi bắt đầu đây."
Cao Chí Bác "ừ" một tiếng.
Hạ Dư Huy vội vàng hỏi: "Chờ , cái đau ạ?"
Mạnh Duệ đáp: "Đau thì cũng chút đau, nhưng trai thế ..." Anh liếc vài vết sẹo hiếm hoi Cao Chí Bác : "Chắc chắn là vấn đề gì."
Đến đạn còn từng trúng thì còn sợ chút đau đớn , hơn nữa Cao Chí Bác cũng giống hạng sợ đau.
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Hạ Dư Huy yên tâm, một bên : "Em xem ."
Mạnh Duệ cũng giải thích thêm, cầm dụng cụ bắt đầu thi triển lưng Cao Chí Bác. Hạ Dư Huy tiếng "u u u", hỏi: "Anh, đau ?"
Sắc mặt Cao Chí Bác vẫn như thường, mỉm với : "Không đau , đừng tự dọa ."
Hạ Dư Huy quan sát kỹ biểu cảm của , thấy dường như thực sự đau mới yên tâm . "Vậy em cũng thiết kế một cái."
Cao Chí Bác mỉm gật đầu: "Đi , to quá đấy."
Hạ Dư Huy "ồ" một tiếng, chạy sang một bên thiết kế hình xăm định làm. nghĩ mãi chẳng nên xăm gì cho , bèn cầm cuốn album bàn lên xem. Bên trong là những tác phẩm xăm của Mạnh Duệ, Hạ Dư Huy cảm thấy danh hiệu đại sư của quả hư danh. Bởi vì xăm thực sự , sống động như thật, hề cứng nhắc, mang đậm cái hồn của hình vẽ.
Một buổi sáng trôi qua, hình xăm kín lưng của Cao Chí Bác mới chỉ thành một phần ba. Hạ Dư Huy vẫn nên xăm gì, bèn chạy đến cạnh . Thấy tấm lưng đang rỉ máu, xót xa : "Chẳng bảo đau ? Chảy m.á.u cả ."
Mạnh Duệ ngẩng đầu lên : "Cậu bình thường dùng d.a.o cứa một vết nhỏ còn chảy máu, xăm cả một mảng lớn thế , chắc chắn chút m.á.u chứ."
Hạ Dư Huy "a" một tiếng: "Đau thế cơ ạ." Một mũi kim xuống là cứa một vết, bao nhiêu mũi kim thế thì cứa bao nhiêu vết .
Mạnh Duệ thở dài: "Là ví von đúng, nhưng thực sự đau."
Hạ Dư Huy vẫn yên tâm, quan sát biểu cảm của Cao Chí Bác, kết quả thấy gì đổi, liền nghĩ đây là đang giả vờ để khỏi lo lắng. Xót xa vô cùng, chảy m.á.u thế chắc chắn là đau .
Cao Chí Bác nắn nắn bàn tay đang nắm lấy của Hạ Dư Huy: "Thực sự đau, là em ngoài dạo một lát ?"
Hạ Dư Huy dứt khoát từ chối.
Cao Chí Bác bất lực : "Vậy em đặt chút cơm nước , đến giờ ăn ."
Hạ Dư Huy "" một tiếng, hỏi Mạnh Duệ gần đây chỗ nào ngon. Mạnh Duệ đối diện đường một nhà hàng ngon, mỗi ngày đến ăn đông, nếu ăn thì sớm, nếu sẽ đợi lâu.
Hạ Dư Huy "ồ" một tiếng, Cao Chí Bác vài cái mới dậy ngoài tìm đồ ăn.
Mạnh Duệ với Cao Chí Bác: "Người yêu nhỏ của cũng xót thật đấy."
Cao Chí Bác đáp: " , từ nhỏ em xót ."
Mạnh Duệ : "Cậu câu với một con 'cẩu độc ' như , sợ xuống tay nặng với ?"
Cao Chí Bác nhắm mắt : "Nặng đến mấy cũng chịu ."
Mạnh Duệ lườm một cái, quả nhiên đàn ông mặt liệt chẳng đáng yêu chút nào.
Hạ Dư Huy khỏi tiệm xăm, về hướng Mạnh Duệ chỉ. Tuy đến giờ cơm nhưng quán kín , vội vàng gọi vài món một bên chờ đợi.
Quách Nghĩa cách đó xa, chằm chằm Hạ Dư Huy vài cái, hiểu ở T quốc. Tầm chẳng nên đang ở trường học ?
Bạch Lan Kỳ vì nhu cầu của kịch bản nên đến T quốc để lấy cảnh. Cô ăn cơm hộp, ăn món T quốc. Hắn tự nhiên ngóng nhà hàng , bèn lái xe chạy đến mua cho cô . Kết quả ngờ thấy Hạ Dư Huy.
Hơn nữa... ánh mắt Quách Nghĩa đảo quanh một vòng, thấy bóng dáng Cao Chí Bác. Theo lý mà , nơi nào Hạ Dư Huy thì nhất định sẽ Cao Chí Bác. Nếu Hạ Dư Huy ở T quốc thì chắc chắn cũng ở đây. Họ đến T quốc lúc để làm gì? Bàn chuyện hợp tác? Nhìn qua vẻ giống. Đi chơi ? với thời gian Hạ Dư Huy đáng lẽ học thế , Cao Chí Bác cũng chẳng lý do gì đưa ngoài.
Quách Nghĩa nghĩ mãi , bèn nấp một bên âm thầm quan sát Hạ Dư Huy. Hơn nữa còn gửi một tin nhắn cho Bạch Lan Kỳ. Quả nhiên, cô nhắn ngay lập tức: "Anh cần về nữa, cứ bám theo , xem họ rốt cuộc định làm gì."
Quách Nghĩa nhắn một chữ "Được".
Không lâu , thấy Hạ Dư Huy xách theo đồ ăn đóng gói rời . Quách Nghĩa cũng vội vàng bám theo, thấy một tiệm xăm, cảm thấy chút kỳ lạ. vẫn tuân thủ lời dặn của Bạch Lan Kỳ, tìm một chỗ bắt mắt nhưng thể rõ cửa tiệm xăm xuống.
Thực đối với Cao Chí Bác và Hạ Dư Huy thù hận gì, Cao Chí Bác dù đây còn từng giúp , cho mượn hai triệu để trả nợ cờ bạc. Lúc đó nếu , Quách Nghĩa chắc giờ sống c.h.ế.t cũng chẳng . Hơn nữa Cao Chí Bác còn cho Thần Huy làm việc, cho một công việc thể diện như . Quách Nghĩa cảm thấy, Cao Chí Bác thực sự coi là ân nhân cứu mạng của .
Hắn hại Cao Chí Bác, chỉ là mỗi khi Bạch Lan Kỳ cầu xin, đều những lời mê hoặc làm cho mụ mị đầu óc, bao nhiêu năm vất vả của cô đổ sông đổ biển. Cho nên nghĩ, Cao Chí Bác lợi hại như , dù cũng chẳng cần đến , mà Bạch Lan Kỳ thì chỉ một thể giúp đỡ. Vì mới theo cô , mặc kệ Cao Chí Bác.
Thực , trong lòng vẫn thầm cảm kích Cao Chí Bác. Nếu Cao Chí Bác suy nghĩ lúc của Quách Nghĩa, chắc chắn sẽ lớn. Sự cảm kích của hạng như Quách Nghĩa, thực sự nhận nổi...