Trọng Sinh Để Yêu Em Thêm Lần Nữa - Chương 257: Bị Bắt Tại Trận
Cập nhật lúc: 2026-03-09 13:43:12
Lượt xem: 97
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Khi Tiểu Nặc Nặc tròn đầy tháng, Kim Duệ gọi đám Cao Chí Bác đến để chúc mừng. Tuy nhiên, buổi tiệc chỉ tổ chức tại gia, vì Hà Đại Tráng vẫn hồi phục sức khỏe, tiện ngoài.
Cao Chí Bác và Hạ Dư Huy đặc biệt đặt làm một chiếc khóa trường mệnh nhỏ để làm quà tặng cho Tiểu Nặc Nặc.
Kim Duệ phong tỏa bộ thông tin về đứa bé, nên ngoại trừ nhóm của Cao Chí Bác, hiện tại thế giới bên ngoài vẫn ai tin đại thiếu gia nhà họ Kim con trai.
Sau khi kỳ nghỉ Tết kết thúc, ngày khai trường cũng đến. Mọi đều bận rộn với công việc riêng, ngày tháng trôi qua nhanh.
Tiểu An An hiện bắt đầu học, nhưng cái thằng nhóc nghịch ngợm gây ít chuyện ở trường. Hắn thành công trở thành một "tiểu bá vương" khiến ít bạn nhỏ trong trường khiếp sợ.
Dựa cái bóng của tập đoàn Cao thị và công ty giải trí Thần Huy, tiểu bá vương tung hoành ngang dọc trong trường, chẳng ai dám đụng . Tất nhiên, tiểu bá vương cũng cao ngạo, thường là " phạm , phạm ; nếu phạm , chỉnh c.h.ế.t ngươi".
Vì , dù Tiểu An An học xong lớp mầm non năm ngoái, nhưng Cao má má và vẫn hề chuyện thằng nhóc là đại ca ở trường.
Hơn nữa, Tiểu An An thông minh, cách che giấu "tội ác" của . Những trò làm chẳng ai thể nắm thóp. Đối với những đứa trẻ bắt nạt, luôn lý do chính đáng để chứng minh chỉ là đang "phòng vệ chính đáng". Thế nên mặt giáo viên và phụ , giữ dáng vẻ của một bé ngoan, hề gây bất kỳ sự nghi ngờ nào.
Sự giả vờ ngoan ngoãn và đáng yêu của khiến ít đứa trẻ về nhà chui lòng cha nức nở, đòi bỏ học.
khi phụ hỏi tại học, chúng chỉ là Tiểu An An bắt nạt. Còn về nguyên nhân tại bắt nạt, khi kể rõ ngọn ngành thì hóa ở phía chúng. Vì , những đứa trẻ cha chút nương tay tống trở nhà trẻ, tiếp tục Tiểu An An "dạy dỗ" cho đến khi bắt đầu phục tùng.
Tuy nhiên, ngay cả khi Tiểu An An thực sự bắt nạt con cái họ, cũng chẳng ai dám gì. Cao Thần Hi là ai chứ? Là tiểu công t.ử của Cao thị, nhị thiếu gia của Thần Huy! Ai dám đắc tội? Chẳng ai dám cả.
Cho nên đến tận bây giờ, Tiểu An An vẫn bình an vô sự.
Hôm đó, Cao má má việc bận, Cao ba ba cũng thời gian, Hạ Dư Huy thì đang làm, còn Cao nãi nãi thì thể . Cao má má đành gọi điện cho Cao Chí Bác, hỏi xem rảnh .
Cao Chí Bác việc gì, liền bảo sẽ đón Tiểu An An.
Đến trường khi vẫn còn sớm, Cao Chí Bác nhất thời hứng chí, xem thử đứa em trai của khi ở trường, mặt ngoài, rốt cuộc là dáng vẻ thế nào.
Hắn trò chuyện với bảo vệ ở cổng một lát trong.
Vất vả lắm mới tìm thấy lớp học của Tiểu An An, Cao Chí Bác thấy đang ngoan ngoãn ghế cô giáo giảng bài. Trong lòng thầm nghĩ đứa trẻ cũng tệ, khá lời đấy chứ.
Kết quả là kịp khen thêm câu nào, thấy Tiểu An An cầm một viên phấn, "vèo" một cái ném trúng đầu một đứa trẻ ở phía xa. Không lệch một ly, trúng ngay gáy.
Đứa trẻ lập tức "ái chà" một tiếng kêu lên, khiến cô giáo đầu .
"Dung Diệu, em kêu cái gì thế!"
Đứa bé tên Dung Diệu lập tức hét lên: "Thưa cô, lấy đồ ném em."
Cô giáo nhíu mày: "Đồ gì?"
Dung Diệu cúi đầu tìm kiếm, nhưng thấy gì mặt đất, liền lắc đầu : "Em ."
Cô giáo quanh một lượt học sinh trong lớp, thấy ai khả nghi, liền với Dung Diệu: "Tập trung giảng !"
Dung Diệu ấm ức cực kỳ, đầu Tiểu An An, thấy đang mỉm với , tức đến mức gào lên: "Thưa cô, là Cao Thần Hi ném em!"
Cô giáo đầu , cách giữa Tiểu An An và Dung Diệu, cảm thấy điều đó là thể, liền bảo Dung Diệu: "Ngồi ngay ngắn !" Dung Diệu ép đến mức bất lực, xoa xoa gáy, lườm Tiểu An An một cái thật sắc lẹm xuống giảng tiếp.
Cao Chí Bác thấy Tiểu An An lộ một nụ đắc ý thoáng qua, vẻ mặt vẫn chút biểu cảm.
Tiểu An An lén lút lấy một viên phấn, "vèo" một cái ném trúng đầu Dung Diệu nữa.
Dung Diệu bật dậy như lò xo, phía hét lớn: "Cao Thần Hi! Có giỏi thì đây, chúng đấu tay đôi!"
Tất nhiên, Tiểu An An sẽ thèm đáp lời .
Cô giáo hành động làm cho tức giận, đầu đanh mặt quát: "Dung Diệu! Em làm cái gì thế!"
Dung Diệu ấm ức : "Thưa cô, ..."
"Có lấy đồ ném em chứ gì! Đồ ném em ! Ở !"
Dung Diệu mếu máo: "Thật sự ném em mà!"
"Ai hả! Em cô xem!"
"Là Cao Thần Hi, là Cao Thần Hi ném em!"
"Cao Thần Hi cách em xa như , ném thế nào ? Tô Nhiên, em thấy Cao Thần Hi lấy đồ ném ?"
Tô Nhiên cạnh Tiểu An An lắc đầu: "Thưa cô, em thấy ạ."
Dung Diệu tức đến nổ đom đóm mắt: "Các rõ ràng là cùng một hội!"
Cô giáo cũng nổi giận: "Dung Diệu, đừng tưởng cô thấy lúc nãy em giật tóc Hàn Trí Minh. Đi học cả ngày lo giảng, chỉ bắt nạt bạn khác, giờ còn dám làm loạn kỷ luật lớp học, em phía úp mặt tường hối cho cô!"
"Cô ơi..."
"Đi mau!"
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Dung Diệu tức giận đá văng cái ghế của , Tiểu An An với vẻ mặt đầy phẫn nộ về phía cuối lớp .
Cao Chí Bác bên cửa sổ quan sát với vẻ mặt cảm xúc. Vị trí thể thấy chuyện xảy trong lớp, nhưng bên trong dễ dàng chú ý đến .
Tiểu An An lẽ bẩm sinh trực giác với nguy hiểm, đầu ngoài cửa sổ, kết quả khi thấy gương mặt quen thuộc , khuôn mặt nhỏ nhắn lập tức cứng đờ.
Cao Chí Bác hài lòng với biểu cảm của Tiểu An An: kinh hoàng, chột cộng thêm chút cố tỏ bình tĩnh. Khóe môi từ từ nhếch lên một nụ , khiến Tiểu An An cảm thấy lông tơ dựng cả lên.
Trong lòng thầm nghĩ: Thôi xong .
Tan học, Tiểu An An cố tình lề mề chịu khỏi cửa lớp. Cao Chí Bác cũng một bên quan sát, hề hối thúc.
Dung Diệu chạy đến đẩy Tiểu An An một cái: "Lúc nãy mày ném tao !"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/trong-sinh-de-yeu-em-them-lan-nua/chuong-257-bi-bat-tai-tran.html.]
Tiểu An An liếc một cái, thèm chuyện.
Còn bé tên Hàn Trí Minh thì bước đôi chân ngắn ngủn chạy đến mặt Tiểu An An, một bên im lặng.
Dung Diệu thấy bé là nổi cáu, định giơ tay đẩy , kết quả Tiểu An An ngăn : "Mày tao gọi cô giáo đến đây ?"
Dung Diệu tức đến mức chỉ tay Tiểu An An hét lớn: "Hèn hạ!"
Tiểu An An lười để ý đến , trực tiếp nắm lấy tay Hàn Trí Minh bỏ .
Cao Chí Bác ở cửa Tiểu An An về phía , phía là một bé nhỏ hơn một chút, trắng trẻo sạch sẽ, trông xinh xắn.
Mấy đang trò chuyện với Cao Chí Bác dừng , về phía Tiểu An An.
Tiểu An An vẫn điều, khi ở bên ngoài luôn đóng vai trò một đứa em ngoan. Vì lập tức gọi: "Anh."
Cao Chí Bác "ừm" một tiếng, nhướng mày đứa trẻ phía , ánh mắt mang theo vẻ trêu chọc khó tả.
Tiểu An An lườm một cái thật sắc, đầu với Hàn Trí Minh: "Em về ."
Hàn Trí Minh Tiểu An An và Cao Chí Bác, ngoan ngoãn gật đầu: "Vâng. Tạm biệt Hi Hi."
Tiểu An An hếch cằm, vẻ mặt đầy cao ngạo: "Tạm biệt."
Thấy , Tiểu An An mới cẩn thận liếc Cao Chí Bác, thấy đang với nụ nửa miệng.
Tiểu An An lề mề di chuyển hai bước về phía Cao Chí Bác, nắm lấy tay gọi: "Anh ơi."
Cao Chí Bác đáp một tiếng, với nhóm bên cạnh: "Xin , đưa em trai về nhà ." Nói xong liền dắt Tiểu An An .
Vừa lên xe, dáng vẻ " hiền em thảo" của hai lập tức tan vỡ.
Cao Chí Bác Tiểu An An : "Nói ."
Tiểu An An ngoài cửa sổ, định c.ắ.n răng hé nửa lời.
Cao Chí Bác thong thả : "Em cũng , về nhà sẽ bàn bạc với hai em xem chuyện nên xử lý thế nào."
, Tiểu An An thường gọi Cao Chí Bác là , gọi Hạ Dư Huy là hai.
Quả nhiên, nhắc đến Hạ Dư Huy, Tiểu An An lập tức thỏa hiệp: "Ai bảo nó giật tóc Hàn Trí Minh, em ngứa mắt nên dạy cho nó một bài học thôi."
Cao Chí Bác nhướng mày: "Vậy em dám chắc viên phấn ném sẽ lăn góc tường?"
Tiểu An An đầy tự hào: "Em thử nhiều , đương nhiên là chứ."
Cao Chí Bác gật đầu: "Ừm, sạch sẽ gọn gàng, để dấu vết."
Tiểu An An nghi hoặc : "Anh mắng em ?"
Cao Chí Bác hỏi ngược : "Em mắng ?"
Tiểu An An lắc đầu: "Vậy kể chuyện cho hai ?"
Cao Chí Bác nghiêm túc : "Nếu em còn làm mấy trò vặt vãnh vô vị nữa, sẽ kể. Làm thì thế nào là quang minh lạc. Không cứ đạt mục đích là thể dùng bất cứ thủ đoạn nào. Tất nhiên, trừ những trường hợp đặc biệt. Em bảo vệ bạn nhỏ Hàn Trí Minh , thể đường đường chính chính mà bảo vệ, để khác bắt nạt. Còn những trò vặt em làm, chỉ khiến coi thường em, mà cũng chẳng nhận sự cảm kích của ai ."
Tiểu An An cúi đầu im lặng, nhưng Cao Chí Bác đang lời và đang tự kiểm điểm.
Về đến nhà, Tiểu An An ngoan ngoãn làm bài tập, còn Cao Chí Bác thì chuẩn đón Hạ Dư Huy.
Khi đến trường, Hạ Dư Huy vẫn tan học, Cao Chí Bác trong xe đợi. Thấy thời gian gần đến, mới xuống xe chờ bên ngoài.
Tiếng chuông tan học vang lên, ít học sinh từ trong trường ùa , Cao Chí Bác nghiễm nhiên trở thành tâm điểm chú ý của đám đông.
"Đó là Cao Chí Bác ?"
" , trai quá! Ngoài đời còn hơn tivi nữa!"
"Á á á, ở đây?"
"Nói nhảm, đương nhiên là đến đón Hạ Dư Huy , chẳng lẽ đến để chắc?"
"Làm đây, trai quá, thích quá, là nam thần của đó!"
" , đúng , cũng là nam thần của !"
"Vậy tỏ tình xem chấp nhận ."
"Thôi bỏ , khả năng ."
"Biết thế là ."
Hạ Dư Huy giữa những lời bàn tán như , mỉm đang cách đó xa, trong lòng thầm nghĩ: Ngại quá nhé, nam thần của các là đàn ông của . Cho nên đừng tơ tưởng nữa.
Cao Chí Bác thấy Hạ Dư Huy, bước về phía , lập tức gây một trận la hét.
Cao Chí Bác nắm lấy tay Hạ Dư Huy, một trận la hét nữa vang lên.
Hạ Dư Huy bóp nhẹ tay Cao Chí Bác, trêu chọc: "Anh đúng là cái đồ đào hoa, cũng thu hút ong bướm."
Cao Chí Bác mở cửa xe: " chỉ nguyện để một em độc chiếm thôi."
Hạ Dư Huy hừ một tiếng: "Khéo mồm khéo miệng."
Cao Chí Bác ghé sát , ngậm lấy môi : "Không, là khéo lưỡi như sáo."
Hạ Dư Huy cảm nhận chiếc lưỡi đang quấn quýt lấy , đôi mắt cong lên, quả thực là "khéo".