Trọng Sinh Để Yêu Em Thêm Lần Nữa - Chương 245: Xót Xa Và Tha Thứ

Cập nhật lúc: 2026-03-09 13:42:30
Lượt xem: 84

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Trên đường về nhà, Cao Chí Bác và bố Cao nhiều chuyện về chi nhánh ở H quốc, bố Cao cũng đưa một lời khuyên. Mẹ Cao hỏi Cao Chí Bác về chuyện ở trường học. Cao Chí Bác sắp xếp xong xuôi cả , cần M quốc, khi nào việc quan trọng mới cần sang đó.

Bố Cao, Cao trò chuyện với Cao Chí Bác, hỏi han nhiều chuyện. tuyệt nhiên ai nhắc đến nguyên do dẫn đến dáng vẻ tiều tụy hiện tại của . Mọi đều tự hiểu trong lòng.

Hạ Dư Huy suốt dọc đường lời nào, cứ xoay đầu ngoài cửa sổ. Cao Chí Bác cũng ép , chỉ nắm lấy tay , nhẹ nhàng xoa nắn.

Khi về đến nhà, quả nhiên bà nội Cao thấy Cao Chí Bác là nước mắt lã chã rơi, xót xa sờ mặt đến phát .

Tiểu An An cũng một bên Cao Chí Bác, hiếm khi khuôn mặt nhỏ nhắn lộ chút lo lắng.

Hạ Dư Huy xoa đầu tiểu An An, nhân lúc bà nội Cao đang quấn lấy Cao Chí Bác, liền lên lầu về phòng.

Cao Chí Bác theo bóng lưng Hạ Dư Huy, vội vàng trấn an bà nội Cao vài câu gấp gáp đuổi theo.

Lúc định đóng cửa phòng, cánh cửa đột nhiên đẩy , Hạ Dư Huy còn kịp phản ứng Cao Chí Bác ấn lên tường, khóa chặt đôi môi.

Cảm nhận mùi hương quen thuộc, cảm nhận sự gấp gáp của Cao Chí Bác, Hạ Dư Huy tức giận dùng sức đẩy thẳng , trừng mắt đàn ông đầy vẻ tiều tụy mặt.

Cao Chí Bác đưa tay định nắm lấy tay Hạ Dư Huy, liền nghiêng né tránh.

Cao Chí Bác tiến lên một bước ôm chặt lấy lòng, Hạ Dư Huy kịch liệt vùng vẫy.

“Bảo bối, đừng giận nữa, em?”

Hạ Dư Huy lên tiếng, tay chân loạn xạ đẩy Cao Chí Bác , nhưng sức lực của quá lớn, tốn nửa ngày trời cũng đẩy nổi .

Cao Chí Bác ôm lấy , trực tiếp ngã xuống giường, tay chân đè chặt lấy Hạ Dư Huy, hôn xuống.

Hơn hai mươi ngày chạm , hôn, thấy yêu, nhớ nhung, khao khát đến mức sắp phát điên .

Trời mới lúc ở sân bay, mặc kệ ánh mắt của những xung quanh, giống như lúc mà hung hăng hôn lên môi để bày tỏ nỗi nhớ nhung của đến nhường nào.

Hạ Dư Huy phản kháng vô hiệu, chiếc lưỡi bá đạo trong miệng cứ quấn quýt lấy , ngừng tấn công. Cậu tức giận đến mức cũng chẳng quản c.ắ.n trúng , liền c.ắ.n một cái chiếc lưỡi đang dây dưa .

Cao Chí Bác lập tức nhíu mày, Hạ Dư Huy c.ắ.n đau, mà phát hiện lưỡi của Hạ Dư Huy cũng tự c.ắ.n trúng . Hắn vội vàng rời khỏi môi Hạ Dư Huy, bóp cằm lo lắng hỏi: “Cắn trúng , đau , đưa lưỡi xem nào.”

Hạ Dư Huy gạt tay , đầu thèm đếm xỉa đến .

Cao Chí Bác bất lực thở dài, đưa tay vén lọn tóc trán Hạ Dư Huy: “Đừng giận nữa mà.”

Hạ Dư Huy vùi đầu chăn, phản ứng.

“Bảo bối, đ.á.n.h mắng gì cũng tùy em, chúng đừng giận nữa, ?”

Hạ Dư Huy vẫn thèm để ý đến .

Cao Chí Bác cuống lên, định xoay đầu Hạ Dư Huy , cứ bướng bỉnh chịu động đậy, mặt càng vùi sâu trong chăn hơn.

Cao Chí Bác định xoay mặt Hạ Dư Huy , cảm nhận cảm giác ẩm ướt nơi đầu ngón tay, lúc Cao Chí Bác thật sự cuống quýt . Hắn cũng chẳng quản lực đạo lớn nhỏ, dùng sức một cái, xoay đầu Hạ Dư Huy khỏi chăn.

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Nhìn gương mặt đầy vệt nước mắt , trái tim Cao Chí Bác tan nát hết cả .

Hắn ghé sát xuống hôn lên mặt Hạ Dư Huy, đầu định né tránh, nhưng Cao Chí Bác giữ chặt lấy đầu , căn bản cho cử động.

Cao Chí Bác hôn những giọt nước mắt mặt Hạ Dư Huy: “Bảo bối, sai , bao giờ như nữa, đừng nữa mà.”

Hạ Dư Huy gương mặt của Cao Chí Bác, cảm thấy tim càng đau hơn, nước mắt trào dữ dội hơn.

Cao Chí Bác cuống quýt, nắm lấy tay Hạ Dư Huy “chát” một cái tự tát mặt : “Bảo bối, đừng giận nữa, em đ.á.n.h , đ.á.n.h cho hả giận.”

Hạ Dư Huy tức đến mức kìm nữa, nức nở thành tiếng. Lần nào Cao Chí Bác cũng như , khiến càng thêm xót xa.

Hạ Dư Huy cứng tay cho đ.á.n.h cái thứ hai, Cao Chí Bác chỉ đành ôm lấy dịu dàng dỗ dành.

Không vì quá mệt mỏi , dỗ dành một hồi, Cao Chí Bác liền ngủ .

Hạ Dư Huy cẩn thận nới lỏng cách với Cao Chí Bác một chút, gương mặt ở ngay sát vách, lòng đầy xót xa.

Cậu đưa tay nhẹ nhàng sờ lên đó, cảm nhận những khúc xương gầy nhô lòng bàn tay, lòng đau như cắt.

Cậu những gì Cao Chí Bác làm đều là vì , nhưng thấy dáng vẻ mệt mỏi của .

Quầng thâm và bọng mắt mắt đủ chứng minh đàn ông làm loạn đến mức nào.

Ở nhà dù hằng ngày cũng thấy nghỉ ngơi , nhưng ít nhất giống như dáng vẻ hiện tại của . Mà bây giờ xem, rốt cuộc bao lâu nghỉ ngơi? Đang chuyện mà ngủ , thì mệt đến nhường nào?

Gương mặt cũng gầy một vòng lớn, chắc chắn là ăn uống t.ử tế . Cậu lặng lẽ sờ lên Cao Chí Bác, cũng giống như mặt , gầy nhiều.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/trong-sinh-de-yeu-em-them-lan-nua/chuong-245-xot-xa-va-tha-thu.html.]

Lúc chuyện với giọng khàn, đó chỉ là do nghỉ ngơi , mà phần lớn là do hút quá nhiều t.h.u.ố.c mới dẫn đến như .

Hạ Dư Huy im lặng chằm chằm Cao Chí Bác hồi lâu, vốn định đợi ngủ say sẽ dậy lấy chút nước lau cho . Kết quả mới rời một chút Cao Chí Bác kéo lòng, ôm thật chặt.

Hạ Dư Huy chỉ đành dám cử động nữa, sợ làm Cao Chí Bác thức giấc. Cậu cẩn thận ôm lấy eo , vùi lòng . Hơn hai tháng qua cũng từng ngủ một giấc ngon lành, giờ đây ngửi thấy mùi hương quen thuộc của , giống như một loại khí gây mê, cơn buồn ngủ dần dần ập đến.

Sau khi Hạ Dư Huy ngủ say, Cao Chí Bác mới chậm rãi mở mắt. Nhìn chằm chằm trong lòng ngủ , khóe miệng nở một nụ , cúi đầu hôn lên trán , ôm chặt thêm một chút. Hắn mới nhắm mắt , quả thực là mệt cực điểm , cần nghỉ ngơi thật một lát.

Cao Chí Bác và Hạ Dư Huy ngủ một mạch đến hơn mười giờ tối, Hạ Dư Huy đói đến mức tỉnh giấc, còn Cao Chí Bác tiếng bụng kêu “ùng ục” của Hạ Dư Huy làm cho thức giấc.

Hạ Dư Huy đang tuổi ăn tuổi lớn, dễ đói cũng là chuyện bình thường, chỉ là Cao Chí Bác thấy âm thanh hổ như , vẫn tự chủ mà đỏ mặt.

Cao Chí Bác tuy vẫn ngủ đủ, nhưng tâm trạng . Hắn hôn lên môi Hạ Dư Huy một cái : “Dậy ăn cơm thôi.”

Hạ Dư Huy vội vàng bò dậy, chạy phòng tắm rửa mặt, đó thèm Cao Chí Bác lấy một cái, xuống lầu.

Cao Chí Bác bóng lưng Hạ Dư Huy mà thở dài, vợ nhỏ đang dỗi tuy đáng yêu nhưng cũng khiến bất lực. Hắn cầm đồ ngủ phòng tắm, tắm một cái mới xuống lầu ăn cơm.

Mẹ Cao thấy Hạ Dư Huy xuống lầu liền lập tức dậy bếp: “Bác nhi con?”

Hạ Dư Huy theo Cao, bưng những món ăn hâm nóng : “Anh đang tắm ạ.”

Mẹ Cao “ồ” một tiếng, ngáp một cái : “Chỗ hai đứa phụ trách ăn cho hết nhé, bát canh trong bếp lát nữa bảo Bác nhi uống , đó là canh bổ bà nội Cao hôm nay đích xuống bếp hầm cho nó đấy.”

Hạ Dư Huy gật đầu: “Mẹ, ngủ ạ, ăn xong con sẽ dọn dẹp.”

Mẹ Cao xoa đầu Hạ Dư Huy một cái: “Con dâu ngoan, ngủ đây.”

“Vâng, ngủ ngon ạ.”

“Ngủ ngon con.”

Mẹ Cao , Hạ Dư Huy liếc Cao Chí Bác vẫn xuống lầu, liền bếp bưng bát canh . Cậu múc một bát nhỏ nhẹ nhàng thổi cho nguội bớt.

Lúc Cao Chí Bác xuống lầu, Hạ Dư Huy bắt đầu ăn cơm , dường như hề đợi . Cao Chí Bác thấy bát cơm của Hạ Dư Huy quá đỗi sạch sẽ, rõ ràng là mới múc xong.

Cao Chí Bác cũng vạch trần, tự lấy bát múc cơm, bàn thức ăn mặt, cảm thấy thật sự đói .

Hắn gắp một miếng thức ăn bỏ bát Hạ Dư Huy, cũng thèm đếm xỉa đến , lẳng lặng ăn hết.

Mặc dù cả quá trình ăn cơm im lặng, hai với câu nào, nhưng dù , bầu khí bao quanh bàn ăn vẫn hiện lên vô cùng ấm áp.

Cao Chí Bác uống cạn bát canh mà Hạ Dư Huy đặc biệt để nguội cho còn một giọt.

Thức ăn bàn cũng ăn gần hết, hai dọn dẹp bát đũa xong trở về phòng.

Tuy nhiên buổi chiều ngủ lâu như , hiện tại mấy cảm giác buồn ngủ, Cao Chí Bác liền cưỡng ép ôm lấy Hạ Dư Huy tựa giường xem tivi.

Hạ Dư Huy cũng thèm đoái hoài đến , cứ chằm chằm tivi, tuy tivi đang diễn cái gì cũng , nhưng ngoài mặt vẫn tỏ tập trung. một hồi, liền cảm thấy một bàn tay thần quỷ luồn trong quần . Khi nhận đó là cái gì, Hạ Dư Huy lập tức đưa tay kéo. Kết quả đương nhiên là thể thành công gạt bàn tay đang quấy rối khỏi .

Cao Chí Bác l.i.ế.m tai và cổ Hạ Dư Huy, giọng khàn khàn : “Bảo bối, sai , đừng giận nữa, em? Hửm?”

Hạ Dư Huy làm chịu nổi sự trêu chọc của Cao Chí Bác, lập tức phản ứng tương ứng. vẫn bướng bỉnh nghiến răng, thèm lên tiếng.

Cao Chí Bác cũng vội, tiếp tục trêu chọc , thở thỉnh thoảng phả vùng cổ nhạy cảm của Hạ Dư Huy, ngậm lấy cả vành tai miệng, nhẹ nhàng l.i.ế.m láp. Bàn tay chậm rãi xoa nắn nơi tinh thần phấn chấn , từng chút từng chút một dẫn dắt Hạ Dư Huy chìm vực thẳm của d.ụ.c vọng.

Cuối cùng khi nhịn nữa, Hạ Dư Huy c.ắ.n một cái vai Cao Chí Bác, rên rỉ thành tiếng.

Sau đó cả bò trong lòng Cao Chí Bác thở dốc để bình .

Cao Chí Bác l.i.ế.m những giọt mồ hôi trán , vén lọn tóc bết dính của . Hắn màng đến lực đạo vẫn đang c.ắ.n vai , cứ như thể nó hề tồn tại .

Mỗi Hạ Dư Huy tức giận đều sẽ c.ắ.n vai , mà mỗi c.ắ.n xong, sẽ hết giận. Cho nên mỗi Hạ Dư Huy cắn, Cao Chí Bác hề thấy đau, ngược còn vui vẻ.

Cuối cùng một hồi lâu, lực đạo c.ắ.n vai nới lỏng, Cao Chí Bác lập tức ôm lấy , hôn lên một bên mặt để trấn an: “Bảo bối ngoan, giận nữa nhé.”

Hạ Dư Huy vùi đầu lòng Cao Chí Bác, lên tiếng.

Cao Chí Bác cũng vội, cứ ôm thỉnh thoảng hôn một cái.

Không qua bao lâu , Hạ Dư Huy đột nhiên lên tiếng: “Anh ơi…”

Cao Chí Bác xoa xoa lưng Hạ Dư Huy, hôn lên tai một cái: “Ừ, đây.”

Hạ Dư Huy chậm rãi ôm lấy Cao Chí Bác, giọng khàn khàn : “Sau đừng như nữa, em xót lắm.”

Cao Chí Bác ôm chặt thêm một chút, vỗ vỗ lưng nhẹ nhàng trấn an: “Ừ, như nữa, hứa với em.”

Hạ Dư Huy ừ một tiếng, vùi đầu lòng Cao Chí Bác, khẽ nức nở.

Loading...