Trọng Sinh Để Yêu Em Thêm Lần Nữa - Chương 232: Thời Khắc Ngọt Ngào

Cập nhật lúc: 2026-03-09 13:42:14
Lượt xem: 87

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Cao Chí Bác kéo Hạ Dư Huy xuống ghế sofa, vuốt ve khuôn mặt hỏi: “Sao đến mà với một tiếng?”

Hạ Dư Huy Cao Chí Bác, ánh mắt tràn đầy ý : “Nếu với , chẳng em sẽ thấy bộ dạng khác thường của ?”

Cao Chí Bác véo nhẹ mũi : “Vừa nãy thật sự đám đó chọc tức đến cực điểm. Cho bọn họ một tháng, mà những bản kế hoạch nộp lên đều dùng , em xem thể tức giận ?”

Hạ Dư Huy gật đầu lia lịa. Chuyện công ty, tham gia. Nhìn hộp cơm hỏi: “Anh ăn cơm ?”

Cao Chí Bác vội vàng lắc đầu. Dù ăn cũng ăn. Hộp cơm tình yêu do vợ nhỏ đưa đến, dù bụng căng đến nổ tung cũng ăn hết.

Huống hồ thật sự ăn. Vốn định ăn thì gặp mấy lên nộp kế hoạch. Cao Chí Bác nghĩ xem xong ăn cũng mất bao lâu. Ai ngờ xem tức đến bốc hỏa, còn tâm trí mà ăn cơm.

Hạ Dư Huy mở hộp cơm, tách từng lớp thức ăn . Lớp đầu tiên là cơm trắng, lớp thứ hai là đậu phụ sốt cay Tứ Xuyên do Cao má má xào, lớp thứ ba là cải thảo xào chua ngọt do Hạ Dư Huy xào, lớp thứ tư là thịt heo xào ớt xanh do Hạ Dư Huy xào, lớp thứ năm là thịt bò hầm của Cao má má, lớp thứ sáu là thịt heo xào ớt xanh của Hạ Dư Huy, lớp thứ bảy là canh xương hầm của Cao má má.

Cao Chí Bác những món ăn mặt, nhướng mày cải thảo xào chua ngọt và thịt heo xào ớt xanh. Cao má má thích nấu ăn cho sắc, hương, vị đều tuyệt mỹ, nhưng món cải thảo xào chua ngọt mặt tuy đủ sắc, hương, vị nhưng thiếu cái “mỹ”.

Còn đĩa thịt heo xào ớt xanh thì khỏi , qua là thịt xào quá lửa.

Hai món thể nào là do Cao má má xào, thì…

Khóe môi Cao Chí Bác cong lên một nụ vui vẻ, cầm đũa gắp miếng cải thảo xào chua ngọt, ừm, cũng tệ. Lại gắp một đũa thịt heo xào ớt xanh, cũng ngon.

Món ăn do vợ nhỏ đích xào, cơm do mang đến, Cao Chí Bác chợt cảm nhận thế nào là đàn ông hạnh phúc nhất thế gian khi mỗi ngày ăn cơm vợ nấu.

Hạ Dư Huy chăm chú biểu cảm của Cao Chí Bác, cố gắng quan sát sự đổi khuôn mặt , thấy tươi, ngay là nhận . Cậu đầy mong đợi hỏi: “Ngon ?”

Cao Chí Bác ghé sát hôn lên môi Hạ Dư Huy: “Đây là món ăn ngon nhất mà từng ăn cho đến bây giờ.”

Hạ Dư Huy bật . Tuy Cao Chí Bác dối, món ăn nấu mùi vị thế nào chẳng lẽ . , vẫn vui.

Cao Chí Bác gắp một miếng thịt xào nhỏ đút cho Hạ Dư Huy, hỏi: “Bảo bối ăn ?”

Hạ Dư Huy há miệng ăn lắc đầu.

Cao Chí Bác nhíu mày, ánh mắt đầy xót xa: “Sao ăn ở nhà mới đến?”

Hạ Dư Huy nuốt miếng thịt trong miệng : “Ăn xong mới đến thì mấy giờ , đến muộn khi ăn .”

Cao Chí Bác xoa đầu Hạ Dư Huy: “Dù ăn , cơm vợ nhỏ mang đến, cũng sẽ ăn hết.”

Hạ Dư Huy bật , bưng bát canh lên uống một ngụm: “Thôi , ăn nhanh , lát nữa nguội mất.”

Hạ Dư Huy là vô tình cố ý, chỉ lấy một đôi đũa.

Cao Chí Bác đành đút cho một miếng, ăn một miếng. Tuy nhiên, là Cao Chí Bác cố ý vô tình, những món đút cho Hạ Dư Huy đều là của Cao má má làm, còn những món ăn đều là của Hạ Dư Huy làm.

Hạ Dư Huy cũng so đo, mỉm Cao Chí Bác, quyết định sẽ nấu cơm cho Cao Chí Bác nhiều hơn. Người giữ trái tim một đàn ông thì giữ dày của đàn ông đó. Hạ Dư Huy tuy cảm thấy cần giữ chặt trái tim Cao Chí Bác nữa, nhưng thích Cao Chí Bác ăn món nấu, vẻ mặt hạnh phúc, trong lòng cảm thấy mãn nguyện.

Ăn xong bữa cơm, Cao Chí Bác ăn sạch bách những món Hạ Dư Huy xào, chỉ thiếu nước thè lưỡi l.i.ế.m sạch cả nước sốt trong hộp cơm.

Dọn dẹp hộp cơm xong, Cao Chí Bác bảo thư ký rót một ly nước ép .

Khi thư ký bưng nước ép , cô thấy BOSS mặt lạnh nhà đang dịu dàng ôm lấy em trai , nhỏ giọng gì đó.

Thư ký nhẹ nhàng đặt ly nước ép lên bàn mặt họ, mỉm với Hạ Dư Huy đang , lui ngoài. Hạ Dư Huy với Cao Chí Bác: “Sáng nay Đại Tráng nôn, dày thoải mái, nhưng em vẫn nghĩ nên để bác sĩ kiểm tra thì hơn.”

Cao Chí Bác “ừm” một tiếng, cúi đầu hôn lên trán Hạ Dư Huy: “Lát nữa sẽ gọi điện cho Kim Duệ một tiếng.”

Hạ Dư Huy “ừm ừm” hỏi: “Anh, văn phòng riêng ?”

Cao Chí Bác xoa đầu Hạ Dư Huy : “Đương nhiên , ở tầng 23. Muốn xem ?”

Hạ Dư Huy “” một tiếng: “Thang máy chỉ đến tầng 22 ?”

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Cao Chí Bác “ừm” một tiếng: “Thang máy tầng 23 ở đại sảnh, mà ở trong gara.”

Hạ Dư Huy nhớ hình như nãy thấy một thang máy bên ngoài văn phòng tổng giám đốc, hóa , đó là thang máy chuyên dụng của tổng tài.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/trong-sinh-de-yeu-em-them-lan-nua/chuong-232-thoi-khac-ngot-ngao.html.]

Cao Chí Bác xoa đầu Hạ Dư Huy : “Chiều tan làm về nhà, sẽ đưa em nhập vân tay và mống mắt , cần chen chúc thang máy với khác nữa.”

Hạ Dư Huy gật đầu, nắm tay Cao Chí Bác : “Em xem văn phòng của .”

Cao Chí Bác gật đầu, nắm tay khỏi văn phòng tổng giám đốc.

Thư ký thấy Cao Chí Bác, lập tức dậy: “BOSS.”

Cao Chí Bác “ừm” một tiếng: “Cô cứ bận việc của .” Nói xong liền nắm tay Hạ Dư Huy .

Thư ký bóng lưng Cao Chí Bác và Hạ Dư Huy, cảm thấy trong lòng dâng lên một cảm giác kỳ lạ, cảm thấy Cao Chí Bác mặt Hạ Dư Huy mới sức sống, mới giống một bình thường.

Cô cũng chỉ mới BOSS thần bí của công ty là một đứa trẻ cách đây lâu, nhưng khi cô gặp đứa trẻ , cô lập tức dội một gáo nước lạnh, hai chữ “đứa trẻ” xóa sạch trong lòng cô.

Đứa trẻ nhà ai lạnh lùng như băng, khí chất bá đạo lộ rõ như . Đứa trẻ nhà ai làm việc dứt khoát, một hai. Đứa trẻ nhà ai suốt ngày lạnh mặt, ngoài mức độ áp lực cao thấp , chút biểu cảm nào.

Đứa trẻ nhà ai lớn lên như , nên thư ký cảm thấy, quả nhiên là trừ những trời sinh hợp với phong thái tổng tài bá đạo, ai lớn lên như thế từ nhỏ.

Cao Chí Bác xác nhận vân tay xong, dẫn Hạ Dư Huy thang máy.

Hạ Dư Huy cách trang trí bên trong thang máy, quả nhiên thang máy chuyên dụng của BOSS cao cấp hơn thang máy công cộng.

Chẳng mấy chốc đến tầng 23, khi khỏi thang máy, Hạ Dư Huy hành lang mặt, giống như tầng 22, cô lễ tân, mấy chậu cây tên đặt ở khắp nơi, khiến nơi vốn trông lạnh lẽo trở nên chút sức sống.

Cao Chí Bác dẫn Hạ Dư Huy đến văn phòng của , lớn hơn văn phòng tổng giám đốc gấp đôi, hơn nữa cách trang trí bên trong cũng trông sang trọng nhưng kín đáo. Tuy nhiên, màu sắc quá tối tăm, tạo cảm giác cứng nhắc, giống hệt Cao Chí Bác. Trông vẻ khó gần.

Bàn làm việc cũng lớn, đó vài tập tài liệu và hai máy tính. Đặt vài khung ảnh, là ảnh của Hạ Dư Huy. Lúc lúc , lúc lúc buồn, đủ kiểu. Điều đó thêm một chút ấm áp cho văn phòng lạnh lẽo .

Cao Chí Bác nắm tay Hạ Dư Huy phòng ngăn bên trong văn phòng, một phòng nghỉ nhỏ hơn một căn hộ bình thường. Bếp, phòng khách, phòng ngủ đều đầy đủ.

Cao Chí Bác nắm tay Hạ Dư Huy phòng ngủ, cách trang trí bên trong khiến Hạ Dư Huy ngẩn , tuy khác nhiều so với phòng ngủ ở nhà, nhưng vẫn giống. Không là giống hệt, mà là cảm giác giống, như thể bước phòng ngủ , giống như trở về nhà .

Và điều khiến Hạ Dư Huy bất ngờ nhất là, một bức tường trong phòng, dán đầy ảnh của , thậm chí còn ảnh hồi nhỏ. Cũng ảnh chụp ở H quốc cách đây lâu. Dường như bức tường ghi từng chút một quá trình trưởng thành của Hạ Dư Huy.

Hạ Dư Huy chợt thấy một tấm ảnh hồi còn nhỏ, đất , vẻ mặt buồn bã, nước mắt nước mũi chảy đầy mặt. Mắt còn nghiêng, là vốn dĩ như , là đang cái gì. Vừa tức hổ Cao Chí Bác : “Anh! Sao dán cả ảnh như thế ở đây chứ.”

Cao Chí Bác từ phía ôm lấy Hạ Dư Huy, khà khà: “Tấm là lúc em một tuổi tám tháng, chơi trong sân, kết quả tự ngã một cái. Lúc đó lấy thạch em ăn, em cứ đất t.h.ả.m thiết. Mẹ chúng em hăng, vốn định dỗ em, kết quả thấy em nước mũi nước mắt tèm lem, mắt vẫn ngừng tìm , buồn , liền nhanh chóng chụp một tấm.”

Hạ Dư Huy Cao Chí Bác kể, tấm ảnh mặt, “phụt” một tiếng bật : “Sau đó thì ?”

“Sau đó về, hôn lên khuôn mặt nhỏ đầy nước mũi nước mắt của em, em liền nữa. Từ nhỏ đến lớn chiêu sát thủ của để đối phó với em chính là hôn em, nào thất bại.”

Hạ Dư Huy hừ hừ: “Anh cứ đắc ý , chuyện lâu như vẫn nhớ , lúc đó, cũng mới bốn tuổi thôi mà.”

Cao Chí Bác cúi đầu hôn lên tai Hạ Dư Huy: “Bốn tuổi thì , khoảnh khắc em đời, tất cả chuyện, đều nhớ.”

Mặt Hạ Dư Huy lập tức đỏ bừng, trong lòng tràn đầy cảm xúc. Nhìn tấm ảnh hổ của cũng thấy xí đến nữa, đôi mắt đang sốt sắng tìm Cao Chí Bác, khóe môi Hạ Dư Huy cong lên một nụ .

“Anh…”

“Ừm?”

Hạ Dư Huy gì, tựa Cao Chí Bác tiếp tục gọi: “Anh.”

Cao Chí Bác cúi đầu hôn lên đỉnh đầu Hạ Dư Huy, ôm chặt hơn: “Anh đây.”

Hai ấm áp một lúc, Cao Chí Bác dẫn Hạ Dư Huy về văn phòng tổng giám đốc ở tầng 22.

trong văn phòng ai, Cao Chí Bác liền ôm Hạ Dư Huy lòng, xem tài liệu trong tay.

Hạ Dư Huy cũng chằm chằm tài liệu trong tay , dày đặc chữ, Cao Chí Bác gần như lướt qua mười dòng một lúc.

Hạ Dư Huy theo kịp nhịp độ của , cảm thấy mắt hoa cả lên. Cái đầu vốn buồn ngủ, càng thêm choáng váng.

Cao Chí Bác cúi đầu hôn lên đỉnh đầu Hạ Dư Huy : “Ngủ một lát nhé?”

Hạ Dư Huy nhúc nhích cái m.ô.n.g nhỏ, tìm một vị trí thoải mái trong lòng Cao Chí Bác, vùi đầu lòng , ngủ . Cao Chí Bác ôm , cẩn thận lật xem tài liệu trong tay, tuy động tác nhẹ nhàng, nhưng cũng hề ảnh hưởng đến tốc độ xem của .

Thỉnh thoảng cúi đầu Hạ Dư Huy ngủ say trong lòng, cảm thấy công việc khô khan tẻ nhạt , bỗng chốc trở nên nhẹ nhàng và vui vẻ hơn nhiều.

Loading...