Trọng Sinh Để Yêu Em Thêm Lần Nữa - Chương 210: Ba, Cảm Ơn Ba
Cập nhật lúc: 2026-03-09 13:41:47
Lượt xem: 89
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Ba Hạ ngẩn Hạ Dư Huy mặt, đột nhiên trả lời câu của thế nào.
“Ba, con yêu .” Yêu ai, cần cũng .
Tình cảm giữa Cao Chí Bác và Hạ Dư Huy, Ba Hạ luôn cảm thấy bọn họ đến mức khiến ông yên tâm lo lắng. Yên tâm là tình cảm hai đứa quá , lo lắng cũng là vì tình cảm hai đứa quá .
Ba Hạ cổ hủ, bôn ba bên ngoài bao nhiêu năm, một chuyện ông vẫn . Cho nên bao năm qua, Ba Hạ từng nghi ngờ, nhưng ông sâu tìm hiểu.
Ông , con trai ông Cao Chí Bác chăm sóc quá , đến mức ông làm cha cũng cảm thấy tự thẹn bằng. chính sự cũng khiến Ba Hạ do dự. Ba Hạ dám khẳng định, đời , ngoại trừ Cao Chí Bác, còn bất kỳ ai thể che chở và cưng chiều Hạ Dư Huy như . Cho nên trong lòng Ba Hạ ơn Cao Chí Bác, cũng sâu tâm tư bất an .
Nhìn con trai lớn lên từng ngày, sự ỷ của đối với Cao Chí Bác ngày một đậm sâu hơn. Ba Hạ đôi khi thậm chí còn nghĩ, Hạ Dư Huy rời khỏi Cao Chí Bác thì sẽ ? Có quần áo mặc, cơm ăn ?
Không trách ông nghĩ quá khoa trương, thực sự là Cao Chí Bác nâng niu Hạ Dư Huy trong lòng bàn tay chăm sóc quá . Cho nên Ba Hạ thể tưởng tượng nổi, Hạ Dư Huy rời khỏi Cao Chí Bác sẽ bộ dạng gì.
Khi Cao Chí Bác và Hạ Dư Huy dính lấy , Ba Hạ gần như nào thấy sự cưng chiều, dịu dàng và tình yêu sâu đậm trong mắt Cao Chí Bác. Mà Hạ Dư Huy cũng tương tự như , khi Cao Chí Bác, trong mắt tràn đầy sự tin tưởng, ỷ và ái mộ hạnh phúc.
Ba Hạ từ nhỏ thấy loại cảm xúc trong mắt Cao Chí Bác, từ khoảnh khắc Hạ Dư Huy sinh , ông thấy trong đôi mắt Cao Chí Bác lúc nào cũng hình bóng Hạ Dư Huy. Cho nên Ba Hạ sẽ tự lừa dối mà nghĩ, đó là vì tình cảm em bọn họ quá .
Đôi khi thấy Cao Chí Bác hôn trán hoặc má Hạ Dư Huy, Ba Hạ đa phần đều thấy quen mắt, bởi vì từ nhỏ đến lớn, Cao Chí Bác đều thích làm như . Cái đứa bé từ nhỏ oang oang gọi Hạ Dư Huy là vợ nhỏ , từng chút từng chút một khiến bọn họ trong tiềm thức cảm thấy, Hạ Dư Huy chính là vợ nhỏ của Cao Chí Bác, cho nên những hành động mật như ôm hôn là bình thường. bọn họ đều quên mất, bây giờ Cao Chí Bác bọn họ còn là những đứa trẻ mềm mại nhỏ bé ngày xưa, mà là những thiếu niên mười mấy tuổi. dù , bọn họ vẫn làm những việc như hồi nhỏ, mật khăng khít, phân biệt . Về lý thuyết thì chuyện thế nào cũng bình thường. thực tế trong mắt bọn họ là bình thường. Bởi vì bọn họ trong tiềm thức cảm thấy, Cao Chí Bác và Hạ Dư Huy vốn dĩ nên như .
Nếu Hạ Dư Huy rời khỏi Cao Chí Bác, sẽ ? Hạ Dư Huy Cao Chí Bác chiều chuộng thành thế , phụ nữ nào nguyện ý cùng sống qua ngày? Cho nên Hạ Dư Huy, chỉ thể Cao Chí Bác nâng niu trong lòng bàn tay mà nuôi, mà chiều, mà che chở.
Ba Hạ đột nhiên , hóa trong lòng bọn họ vẫn luôn , chỉ là, vạch trần mà thôi.
Hạ Dư Huy thấy Ba Hạ lên tiếng, ông tiếp tục : “Ba, con yêu . Cả đời , ngoài , con cần ai cả.”
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Ba Hạ đầu Hạ Dư Huy, đứa trẻ hồi nhỏ nắm tay , mềm mại gọi là ba, bây giờ lớn thế . Nhìn đôi mắt từ nhỏ in bóng Cao Chí Bác, bây giờ càng như sắp khắc sâu tận xương tủy.
Đôi mắt đỏ hoe tràn đầy sự kiên định, bên trong chứa đựng quyết tâm ai thể lay chuyển, và tình yêu nồng nàn.
Ba Hạ đưa tay xoa đầu Hạ Dư Huy, : “Ba .” Ba con yêu nó, ba cũng nó yêu con. Ba càng , nhà họ Hạ chúng vốn dĩ nợ nhà họ Cao, mạng của Hạ Dư Huy là của Cao Chí Bác, điểm , Ba Hạ rõ ràng.
Không Cao Chí Bác cứu Hạ Dư Huy hai nên mạng Hạ Dư Huy mới là của Cao Chí Bác. Mà là trong thâm tâm Ba Hạ về bản chất cảm thấy, mạng của Hạ Dư Huy là của Cao Chí Bác, vì cả, chỉ là cảm thấy như . Cho dù sinh mệnh của Hạ Dư Huy là do ông và Mẹ Hạ ban cho, nhưng Ba Hạ vẫn cảm thấy, mạng của Hạ Dư Huy thuộc về Cao Chí Bác.
Cho nên, khi ông Hạ Dư Huy bốn chữ , trong lòng lướt qua là phẫn nộ, kinh ngạc, sợ hãi, mà là một loại cảm giác nhàn nhạt, tương tự như: Ồ, ba mà. Tâm lý , Ba Hạ ngẫm , thực cũng thấy khá kỳ lạ đối với tâm lý của chính .
Nếu Cao Chí Bác tâm lý hiện tại của Ba Hạ, sẽ với Ba Hạ rằng chuyện chẳng gì kỳ lạ cả. Hắn dùng mười lăm năm để gieo hạt giống lòng hai nhà Cao - Hạ, từ từ tưới tắm, ân cần chăm sóc, để nó lớn lên, để nó nở hoa, để nó triệt để chiếm cứ suy nghĩ của tất cả . Hắn dùng mười lăm năm để bọn họ chấp nhận chuyện , cho nên chuyện chẳng gì kỳ lạ cả.
Hạ Dư Huy thấy Ba Hạ trả lời như thì ngẩn , đó nhếch lên một nụ nhạt : “Ba, cảm ơn ba.”
Ba Hạ xoa đầu Hạ Dư Huy, trong mắt tràn đầy từ ái: “Ba giao con cho Chí Bác, ba yên tâm.”
Hạ Dư Huy rạng rỡ, đưa tay nắm lấy tay Ba Hạ, hỏi: “Ba, ba sẽ trách con chứ?”
Ba Hạ vò tóc Hạ Dư Huy: “Đứa trẻ ngốc, ba thể trách con . Chí Bác và con ở bên , vốn dĩ là định mệnh, từ lâu đây ba . Ba trách con, ba thấy may mắn vì con một nửa yêu thương con như Chí Bác. Ba cảm ơn nó, chăm sóc con trai bảo bối của ba như .”
Hốc mắt đỏ hoe của Hạ Dư Huy càng đỏ hơn, cúi đầu để nước mắt rơi xuống, thấp giọng ừ một tiếng: “Cảm ơn ba.”
Ba Hạ vẫn xoa đầu Hạ Dư Huy: “Đứa trẻ ngốc, chúng nên kiểm tra .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/trong-sinh-de-yeu-em-them-lan-nua/chuong-210-ba-cam-on-ba.html.]
Hạ Dư Huy ừ một tiếng, theo Ba Hạ kiểm tra, trai còn đang đợi , kiểm tra nhanh một chút. Để về canh giữ bên cạnh , .
Khi Hạ Dư Huy bọn họ rời , Cao Chí Bác liền nhắm đôi mắt đang cố gắng chống đỡ , Hạ Dư Huy kiểm tra nhanh như , thể nghỉ ngơi một chút. Cơn đau từng trận truyền đến từ bả vai, nhưng bộ não mệt mỏi gào thét cần nghỉ ngơi, Cao Chí Bác trong trạng thái giằng co , dần dần chìm bóng tối.
Khi Hạ Dư Huy phòng bệnh, thấy chính là dáng vẻ ngủ say của Cao Chí Bác đang sấp giường. Hạ Dư Huy bên giường bệnh, tấm lưng trần của Cao Chí Bác, băng gạc trắng quấn một vòng lớn, eo và lưng ba vết hằn đ.á.n.h sưng đỏ, bên còn t.h.u.ố.c mỡ khô. Hạ Dư Huy cẩn thận từng li từng tí vén chăn đắp từ thắt lưng trở xuống, quả nhiên cũng thấy chân vài vết hằn. Tím tái.
Bởi vì mới bôi t.h.u.ố.c nên Cao Chí Bác thể mặc quần áo, đành ở trần như .
Hạ Dư Huy cẩn thận đắp chăn cho Cao Chí Bác, đó bên cạnh , nắm lấy tay , canh chừng . Ba Hạ đương nhiên cũng thấy những vết thương đó, Hạ Dư Huy ngoại trừ tay và lưng thương thì những chỗ khác đều lành lặn. So với Cao Chí Bác giường đầy thương tích, thật sự coi là “ ”.
Trong lòng Ba Hạ là mùi vị gì, cảm thấy Cao Chí Bác làm những việc cho Hạ Dư Huy đều là nên làm, nhưng cảm thấy Cao Chí Bác vì Hạ Dư Huy mà làm như , bọn họ trong lòng áy náy. Tóm trong lòng phức tạp. Cùng Hạ Dư Huy Cao Chí Bác hồi lâu, xem giờ, đều sắp rạng sáng . Ba Hạ bảo Hạ Dư Huy nghỉ ngơi, ông canh chừng, nhưng Hạ Dư Huy chịu.
Ba Hạ trận chung kết ngày mai Hạ Dư Huy tham gia , tay Hạ Dư Huy vấn đề gì lớn, chỉ một chỗ sưng đỏ cánh tay, nhưng nghiêm trọng. Bác sĩ , nếu đắp thuốc, vài tiếng là hiệu quả. Sẽ ảnh hưởng quá lớn đến việc thi đấu ngày mai.
Ba Hạ để bác sĩ đắp t.h.u.ố.c cho Hạ Dư Huy, dùng băng dính quấn t.h.u.ố.c tay. Hạ Dư Huy từ chối, nhưng Ba Hạ cảm thấy, nguyên nhân Hạ Dư Huy từ chối là sợ Cao Chí Bác lo lắng.
Canh chừng một lúc, Cao Chí Bác tỉnh.
Cao Chí Bác là ép buộc bản tỉnh, ngừng tự nhủ với . Tỉnh , mở mắt , bảo bối của còn đang đợi giường. Quả nhiên khoảnh khắc mở mắt , liền thấy Hạ Dư Huy đang canh chừng bên giường.
Hạ Dư Huy thấy Cao Chí Bác tỉnh , vội vàng sán hỏi: “Anh, đau lắm ?” Mới ngủ bao lâu chứ. Cao Chí Bác đôi mắt lo lắng của Hạ Dư Huy, lắc đầu, nhéo nhéo lòng bàn tay : “Anh , chỉ là khát.”
Hạ Dư Huy lập tức lấy nước ấm trong bình giữ nhiệt bên cạnh, cắm ống hút đút cho Cao Chí Bác.
Cao Chí Bác uống hai ngụm thôi.
Nhìn về phía Ba Hạ hỏi: “Ba Cường, Dương Dương kiểm tra thế nào ? Có thương ở ?”
Ba Hạ lắc đầu: “Chỉ lưng sưng đỏ và cánh tay thương chút thôi, thương ở khác.”
Cao Chí Bác lập tức cuống lên, nắm tay Hạ Dư Huy : “Cho xem.”
Hạ Dư Huy sờ sờ trán đang nhíu của Cao Chí Bác : “Không , nghiêm trọng, bác sĩ đắp t.h.u.ố.c vài tiếng là khỏi, lừa . Không tin hỏi ba xem.”
Cao Chí Bác chữ “ba” của Hạ Dư Huy làm cho ngẩn , nhưng lập tức liền hiểu gì đó, đầu Ba Hạ hỏi: “Ba, Dương Dương thật sự chứ?” Tiếng gọi đó thuận miệng, giống như gọi từ nhỏ đến lớn, hề chút lúng túng do dự nào. Ba Hạ tiếng “ba” của Cao Chí Bác gọi đến mức ngơ ngác, mơ hồ trả lời: “Ừ, .”
Cao Chí Bác lúc mới yên tâm, Ba Hạ : “Ba, ba nghỉ ngơi , con .”
Lại là một tiếng “ba”, Ba Hạ cảm thấy ừm, miễn dịch , lắc đầu: “Ba ở đây canh chừng, con bảo Dương Dương ngủ , nó lời con.”
Cao Chí Bác lên, Ba Hạ : “Ba, ba nghỉ ngơi , con thật sự , Dương Dương ngủ với con, ba đừng lo.”
Ba Hạ chiếc giường lớn VIP , bướng Cao Chí Bác, đành gật đầu : “Ba ngủ sô pha, việc thì gọi ba.”
Cao Chí Bác ừ một tiếng, Ba Hạ với ánh mắt đầy nghiêm túc và ơn: “Ba, cảm ơn ba.”
Ba Hạ chằm chằm hai Cao Chí Bác và Hạ Dư Huy, hai cũng ông như , trong mắt tràn đầy cảm kích và vui sướng.
Bất lực lắc đầu, mở miệng : “Đứa trẻ ngốc.” Người cảm ơn, nên là ba mới đúng...