Trọng Sinh Để Yêu Em Thêm Lần Nữa - Chương 209: Ba, Con Yêu Anh Ấy

Cập nhật lúc: 2026-03-09 13:41:46
Lượt xem: 97

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Ba Cao nhận điện thoại của Ba Hạ là lúc rạng sáng.

Mẹ Cao mơ mơ màng màng thấy năm chữ “Chí Bác trúng đạn ”, kinh hãi đến mức tỉnh cả ngủ.

Ba Cao sợ đến mức điện thoại trong tay suýt nữa cầm vững, Ba Hạ đạn chỉ b.ắ.n vai, nguy hiểm đến tính mạng, trái tim đang nhảy lên tận cổ họng mới rơi xuống một chút.

Ba Cao mở loa ngoài, để Ba Hạ kể sự việc một lượt.

Ba Hạ kể đầu đuôi câu chuyện, đó cũng suy đoán của Hạ Dư Huy.

Ba Cao ông sẽ lập tức đến H quốc, nhờ Ba Hạ chăm sóc Chí Bác , đợi bọn họ qua sẽ bàn bạc xem làm thế nào.

Cúp điện thoại, Ba Cao và Mẹ Cao lập tức dậy mặc quần áo. Mẹ Cao run rẩy tay thu dọn hành lý, Ba Cao đặt vé máy bay chuyến sớm nhất bay đến H quốc.

Hai thu dọn xong xuôi, chạy với Cao nãi nãi một tiếng, chuyện Cao Chí Bác trúng đạn, chỉ bọn họ gặp chút rắc rối bên , cần qua xử lý.

Cao nãi nãi tin, vốn định bắt Ba Cao bọn họ cho rõ ràng, nhưng sắc mặt tái nhợt của Ba Cao và Mẹ Cao, cũng sự việc khẩn cấp, dám ngăn cản nhiều, giục bọn họ nhanh.

Ba Cao và Mẹ Cao dặn Cao nãi nãi tự chăm sóc bản và bé An An, đó kéo hành lý lái xe sân bay.

Trên đường , Mẹ Cao gọi điện cho Cậu tư, bọn họ việc gấp H quốc một chuyến, nhờ Lâm Hữu qua nhà giúp chăm sóc Cao nãi nãi.

Cậu tư hỏi Mẹ Cao xảy chuyện gì, Mẹ Cao im lặng hồi lâu mới kể sự thật cho Cậu tư bọn họ, dặn đừng chuyện cho Cao nãi nãi , thì cũng đợi Cao Chí Bác bình an vô sự hãy . Muốn giấu Cao nãi nãi triệt để là thể, cho nên chỉ thể kéo dài lúc nào lúc đó.

Cậu tư giật hoảng hốt, cùng Ba Cao bọn họ sang H quốc. Mẹ Cao từ chối, nhiều cũng chẳng giúp gì, dù đất khách quê . Bọn họ tự giải quyết là , nhờ Cậu tư bọn họ giúp trông nom nhà cửa là .

Cậu tư vội vàng đồng ý, lập tức bảo Lâm Hữu qua nhà họ Cao trông chừng Cao nãi nãi. Còn dặn Mẹ Cao đến H quốc lập tức gọi điện thoại báo cho họ tình hình của Cao Chí Bác.

Mẹ Cao ừ một tiếng đồng ý, thêm vài câu cúp điện thoại.

Bầu khí trong xe chút nặng nề, Mẹ Cao và Ba Cao đều gì, trong lòng đều lo lắng cho tình hình bên phía Cao Chí Bác.

Cao nãi nãi khi Mẹ Cao bọn họ rời , liền lập tức gọi điện cho Cao Chí Bác, ai máy. Lại lập tức gọi cho Hạ Dư Huy, qua hồi lâu mới bắt máy.

Cao nãi nãi giọng Hạ Dư Huy liền chắc chắn , hơn nữa là dữ dội, nếu giọng sẽ khàn như .

“Bà nội, muộn thế , bà còn ngủ ạ?” Hạ Dư Huy ngoài phòng phẫu thuật, cánh cửa đóng chặt.

“Cháu dâu ngoan, cháu trai ngoan của bà ?”

Hạ Dư Huy khựng một chút : “Đang, tắm ạ.”

“Ồ, tắm xong bảo nó gọi điện cho bà nhé.” Giọng điệu của Cao nãi nãi chút lo lắng nào, nhưng Hạ Dư Huy , Cao nãi nãi Cao Chí Bác làm , nhưng bà Cao Chí Bác xảy chuyện.

“Bà nội việc gì ạ?” Hạ Dư Huy suy nghĩ xem nên giấu Cao nãi nãi thế nào.

“Không việc gì, chỉ là bà nhớ nó, giọng các cháu thôi.”

Hạ Dư Huy nghĩ ngợi, mở miệng : “Bà nội, ... gặp chút chuyện. Hôm nay cháu và về khách sạn thì gặp trộm, vì cướp ví tiền nên bọn cháu đuổi theo. Kết quả tên trộm dẫn bọn cháu đến căn cứ của chúng, đ.á.n.h với đám đó, thương một chút, bây giờ đang ở bệnh viện.”

Cao nãi nãi xong lo lắng hỏi: “Vậy Chí Bác bây giờ ?”

“... Bây giờ đang bôi thuốc, vẫn .”

Cao nãi nãi tin, nếu chỉ là đ.á.n.h bình thường, Ba Cao và Mẹ Cao sẽ vội vàng chạy sang H quốc như . Hít sâu một hỏi: “Cháu dâu ngoan, cho bà , Chí Bác nó... ?”

Hạ Dư Huy cửa phòng phẫu thuật : “Anh sẽ ạ.”

Cao nãi nãi ừ một tiếng: “Anh cháu tỉnh thì bảo nó gọi điện cho bà, bà giọng nó.”

Hạ Dư Huy đồng ý, tiếng cúp máy bên đầu dây.

Cậu , Cao nãi nãi tin, nhưng làm , Cao Chí Bác một nữa vì bàn phẫu thuật lạnh lẽo .

Cao nãi nãi Hạ Dư Huy Cao Chí Bác , cũng yên tâm phần nào, . Bà tin cháu trai của bà, phúc lớn mạng lớn, sẽ chuyện gì.

Khi Cao Chí Bác đẩy phòng phẫu thuật, hỏi bác sĩ liệu thể gây tê cục bộ .

Bác sĩ ngẩn hồi lâu, với Cao Chí Bác rằng gây tê cục bộ thì , nhưng gây tê cục bộ dù cũng bằng gây mê . Gây tê cục bộ thế nào nữa vẫn sẽ chút cảm giác. Hơn nữa Cao Chí Bác chỉ một vết thương. Nếu dùng gây tê cục bộ để lấy viên đạn lưng, bệnh nhân chắc chắn sẽ chịu nổi. Đến lúc đó nếu đau quá ảnh hưởng đến phẫu thuật, sẽ thể gây nguy hiểm đến tính mạng bệnh nhân bất cứ lúc nào.

Cao Chí Bác , nhưng kiên quyết yêu cầu gây tê cục bộ, nếu sẽ phẫu thuật.

Bác sĩ phẫu thuật chính tức đến run tay, với Cao Chí Bác rằng m.ổ x.ẻ là tiểu phẫu, viên đạn kẹt sâu trong thịt , nếu chọn gây tê cục bộ, Cao Chí Bác chắc chắn chịu nổi. Hơn nữa còn bảo đảm với Cao Chí Bác rằng gây mê tuyệt đối sẽ bất kỳ rủi ro nào, bảo cần lo lắng.

Cao Chí Bác vẫn kiên trì gây tê cục bộ, mặc kệ bác sĩ y tá bao nhiêu lời, đều gây tê cục bộ. Đồng thời với bác sĩ, tuyệt đối sẽ động đậy dù chỉ một chút.

Bác sĩ phẫu thuật chính tức đến mức đè Cao Chí Bác xuống giường tiêm t.h.u.ố.c mê cho xong, nhưng bọn họ thể làm như . Đành đen mặt hỏi tại Cao Chí Bác kiên trì gây tê cục bộ chứ gây mê .

Cao Chí Bác chằm chằm bác sĩ phẫu thuật chính , yêu của đang đợi bên ngoài, khi khỏi phòng phẫu thuật nhắm mắt. Người yêu của bóng ma tâm lý với phòng phẫu thuật, nếu khỏi phòng phẫu thuật mà nhắm mắt, sợ yêu sẽ nhớ những quá khứ mà khó khăn lắm mới ném góc khuất chạm tới.

Hắn yêu lo lắng, chỉ thôi.

Bác sĩ phẫu thuật chính bệnh nhân mặt nên cảm động mắng ngu ngốc. Tuy nhiên ánh mắt kiên định của Cao Chí Bác, cuối cùng ông cũng đồng ý gây tê cục bộ, đồng thời với , để tránh việc giữa chừng chịu nổi mà giãy giụa lung tung, bọn họ sẽ cố định tay chân .

Cao Chí Bác gật đầu đồng ý.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/trong-sinh-de-yeu-em-them-lan-nua/chuong-209-ba-con-yeu-anh-ay.html.]

Khi d.a.o mổ rạch da thịt, cho dù tiêm t.h.u.ố.c tê, Cao Chí Bác vẫn cảm nhận đau đớn, c.ắ.n chặt răng, rên một tiếng. Khi d.a.o mổ cách lớp thịt của , rạch mở tổ chức cơ bắp sâu bên trong, Cao Chí Bác đau đến run rẩy, nhưng vẫn để cơ thể động đậy một chút nào.

Mồ hôi lạnh ngừng chảy xuống từ thái dương, hai tay nắm chặt thành quyền, mắt tối sầm .

Bác sĩ phẫu thuật chính bảo nhịn một chút, thấy viên đạn . Cao Chí Bác c.ắ.n răng, kìm nén cổ họng hét lên và cơ thể né tránh động tác đau đến phát điên , miễn cưỡng gật đầu một cái, coi như trả lời lời bác sĩ.

Bác sĩ phẫu thuật chính tăng tốc độ động tác trong tay, cơ bản đem hết bản lĩnh luyện tập bàn mổ , nhanh chuẩn độc thành các thao tác.

Đợi đến khi dùng kẹp gắp viên đạn từ trong thịt , ông thở phào nhẹ nhõm một , đôi mắt vẫn còn tỉnh táo của Cao Chí Bác, lập tức bắt đầu khâu .

Đợi đến khi khâu xong từng lớp từng lớp tổ chức cơ bắp, bác sĩ phẫu thuật chính thở phào nhẹ nhõm.

Giơ ngón tay cái về phía Cao Chí Bác, bày tỏ sự khâm phục của .

Cao Chí Bác miễn cưỡng nhếch khóe miệng, .

Bác sĩ phẫu thuật chính kiểm tra những chỗ khác cơ thể , sờ nắn những chỗ đ.á.n.h sưng lên, tổn thương đến xương, ước chừng là tổn thương cơ bắp, bôi chút t.h.u.ố.c dưỡng vài ngày là khỏi.

Định bảo y tá đẩy ngoài, Cao Chí Bác khoan , đợi hồn một chút.

Bác sĩ phẫu thuật chính thấy khuôn mặt trắng bệch của Cao Chí Bác, cảm thấy cũng nên nghỉ một chút, nếu bộ dạng cộng thêm nhắm mắt, trông thật sự giống như... cái gì đó.

Đến lúc đó để yêu nhỏ của thấy, chẳng lo lắng c.h.ế.t khiếp , thì công sức chịu khổ chẳng uổng phí .

Cao Chí Bác nghỉ ngơi một lát, liền bảo bọn họ đẩy ngoài, lâu như , Hạ Dư Huy chắc sốt ruột lắm.

Khi Cao Chí Bác từ phòng phẫu thuật , Hạ Dư Huy lao mạnh tới. Nhìn Cao Chí Bác đang mở mắt, chộp lấy tay theo giường bệnh, khàn giọng gọi: “Anh, ...”

Cao Chí Bác sấp giường bệnh, nhéo nhéo tay Hạ Dư Huy: “Ngoan, với em , mà. Em xem, chẳng lành .”

Ba Hạ cũng vội vàng chạy tới hỏi Cao Chí Bác: “Chí Bác, con?”

Cao Chí Bác với Ba Hạ: “Con , Ba Cường cần lo lắng.”

Ba Hạ Cao Chí Bác, đầu hỏi bác sĩ xem Cao Chí Bác nguy hiểm gì .

Bác sĩ phẫu thuật chính lắc đầu, ca phẫu thuật thành công, sẽ nguy hiểm, cũng sẽ để di chứng. Nghỉ ngơi một thời gian là thể xuất viện.

Ba Hạ lúc mới yên tâm, tuy nhiên nghi hoặc Cao Chí Bác đang an ủi Hạ Dư Huy, hỏi bác sĩ tại Cao Chí Bác tỉnh táo. Theo lý thuyết, nên mê man ?

Bởi vì bác sĩ và Ba Hạ giao tiếp bằng tiếng M, cho nên những lời họ Hạ Dư Huy đều thấy. Ba Hạ hỏi như , Hạ Dư Huy cũng nghi hoặc, vị bác sĩ .

Cao Chí Bác hiệu bằng mắt với bác sĩ, ý bảo ông đừng . bác sĩ cảm thấy nếu chuyện Cao Chí Bác vì yêu nhỏ mà nhịn đau , chắc sẽ khiến yêu nhỏ cảm động đến rơi nước mắt nhỉ. Hơn nữa... bác sĩ thể dối .

Cho nên ông kể chuyện Cao Chí Bác yêu cầu gây tê cục bộ và kiên quyết chịu gây mê một lượt, đó còn thuận tiện bày tỏ sự khâm phục với , ông đầu tiên thấy yêu mà suy nghĩ đến mức .

Ba Hạ và Hạ Dư Huy xong vẻ mặt ngỡ ngàng, Ba Hạ bỏ qua chuyện “ yêu nhỏ” mà bác sĩ , mà sự tùy hứng của Cao Chí Bác chọc tức đến mức kìm dạy dỗ : “Chí Bác! Sao con thể tùy hứng như !”

Cao Chí Bác bất lực với Ba Hạ.

Ba Hạ khuôn mặt tái nhợt của Cao Chí Bác, bao nhiêu lời trách móc cũng nữa, dù Cao Chí Bác làm đều là vì nghĩ cho Hạ Dư Huy. Con trai ông tài đức gì mà gặp một như Cao Chí Bác.

Hạ Dư Huy khuôn mặt trắng bệch của Cao Chí Bác, đỏ hoe mắt run rẩy tay sờ lên mặt , khàn giọng hỏi: “Đau ?”

Cao Chí Bác nặn một nụ : “Không đau.”

Hạ Dư Huy lẳng lặng Cao Chí Bác, cúi đầu sờ lên dấu móng tay trong lòng bàn tay Cao Chí Bác, thấp giọng : “Nói dối.”

Cao Chí Bác , nhéo tay hỏi: “Đi kiểm tra ?”

Hạ Dư Huy cúi đầu, gì.

Cao Chí Bác lập tức sa sầm mặt, Hạ Dư Huy : “Đi kiểm tra.”

Hạ Dư Huy nắm tay Cao Chí Bác : “Em , em ở bên .”

Cao Chí Bác chằm chằm , trầm giọng : “Đi kiểm tra.”

Hạ Dư Huy Cao Chí Bác, rời xa , dù chỉ là một bước: “Anh, cơ thể em...”

Cao Chí Bác đột nhiên cử động, chống dậy : “Anh cùng em.”

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Hắn động đậy, dọa đám bác sĩ y tá vội vàng chạy giữ. Hạ Dư Huy cũng sợ đến mức lập tức ấn Cao Chí Bác xuống, nước mắt kìm nén cả buổi cuối cùng nhịn nữa, : “Anh, ! Em kiểm tra, em kiểm tra ngay đây! Anh đừng động đậy, đừng động đậy!”

Cao Chí Bác lập tức im, đưa tay lau nước mắt mặt Hạ Dư Huy : “Ngoan, kiểm tra.”

Hạ Dư Huy gật đầu, Cao Chí Bác: “Em ngoan, em ngoan mà, em kiểm tra, đừng động đậy, đừng dọa em.”

Khuôn mặt sa sầm của Cao Chí Bác lập tức trở nên dịu dàng, ừ một tiếng, nắm tay Hạ Dư Huy đưa lên miệng hôn một cái, Ba Hạ bên cạnh : “Ba Cường, Dương Dương cũng thương, ba đưa em kiểm tra xem thương ở .”

Ba Hạ gật đầu: “Con nghỉ ngơi cho , lát nữa ba và em .”

Cao Chí Bác ừ một tiếng, nhéo tay Hạ Dư Huy : “Ngoan, .”

Hạ Dư Huy tại chỗ, giường bệnh của Cao Chí Bác biến mất khỏi tầm mắt, đột nhiên khẽ với Ba Hạ: “Ba, con yêu .”

Ba Hạ đột nhiên bốn chữ của Hạ Dư Huy làm cho đầu óc trống rỗng...

Loading...