Trọng Sinh Để Yêu Em Thêm Lần Nữa - Chương 180: Chống Đẩy
Cập nhật lúc: 2026-03-09 13:40:07
Lượt xem: 83
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Vương Mân nửa tiếng tập hợp, nhưng vẫn ít đến đúng giờ. Hết thời gian, những đến muộn lượt huấn luyện viên của "mời" riêng một góc.
Vương Mân dõng dạc : “Thời gian là kỷ luật, thời gian là sinh mệnh, một phút một giây cũng phép chậm trễ, do dự. Cùng một việc, chỉ mất mười mấy phút là xong, mất hai mươi mấy phút cũng thành. Còn các em! Tại làm ! Lẽ nào các em vô dụng đến thế ?
Có một việc đơn giản như tối thiểu cần bao nhiêu thời gian ? Hai phút năm mươi tám giây! Chưa tới ba phút! Còn các em thì ! Lãng phí trọn vẹn nửa tiếng đồng hồ! Ba phút mà các em mất nửa tiếng để thành, một ngày 24 tiếng, trừ 8 tiếng nghỉ ngơi, thời gian còn các em lãng phí trọn vẹn 14 tiếng. Một ngày chỉ 24 tiếng, các em lãng phí mất hai phần ba! Một ngày lãng phí hai phần ba, một tháng, một năm, thậm chí cả đời thì ! Các em cũng lãng phí hai phần ba thời gian ! Hai phần ba thời gian đó, các em thể dùng để làm bao nhiêu việc, các em !
Đời ngắn ngủi mấy chục năm! Các em lãng phí như ! Không thấy hối tiếc !”
Có lầm bầm nho nhỏ: “Làm gì mà khoa trương thế.”
“ , tính theo kiểu của ông , thì sống ngần tuổi vẫn đang loanh quanh ở mức năm sáu tuổi .”...
“Buồn lắm !” Ánh mắt sắc lẹm của Vương Mân ghim thẳng những kẻ đang cúi đầu to nhỏ, đám lập tức im bặt.
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
họ im lặng, nghĩa là Vương Mân định buông tha cho họ.
“Đội một, đội hai, đội ba, đội bốn, đội năm...” Mười hai đội đều Vương Mân gọi tên một lượt, đó ông tuyên bố: “Bây giờ thể, nam chống đẩy 100 cái, nữ 50 cái, thành trong vòng nửa tiếng thì nghỉ. Không xong mà hết giờ, lượng sẽ xóa sạch làm từ đầu, nửa tiếng xóa một ! Cho đến khi nào làm xong 100 cái chống đẩy trong vòng nửa tiếng mới thôi! Bây giờ, bắt đầu tính giờ!”
Trong phút chốc, là một tràng tiếng than vãn t.h.ả.m thiết. Rất nhiều làm, thi gào lên nửa tiếng làm mà xong , vài nữ sinh đỏ hoe hốc mắt.
Cao Chí Bác vội vàng kéo Hạ Dư Huy bắt đầu chống đẩy. Một trăm cái trong nửa tiếng đối với họ chẳng vấn đề gì, ở nhà cũng thường xuyên tập, một trăm cái chống đẩy mười phút là xong. Còn Hạ Dư Huy dù quá sức, nhưng vẫn thể dễ dàng thành trong nửa tiếng.
Tay chạm xuống đất, sức nóng truyền đến khiến Hạ Dư Huy nhíu mày. Nhiệt độ hiện tại ít nhất cũng hơn bốn mươi độ, mà nhiệt độ mặt đất còn cao hơn nhiều, tay tiếp xúc trực tiếp với mặt đất, lâu dần chắc chắn sẽ bỏng.
Một càng đau đớn hét toáng lên, la lối om sòm nóng thế làm mà chống.
Vài nữ sinh cũng bật , đôi bàn tay đỏ ửng của mà tủi vô cùng.
Cao Chí Bác rảnh bận tâm nhiều thế, t.h.u.ố.c mỡ vẫn để trong balo, làm xong thật nhanh để lấy bôi cho Hạ Dư Huy.
Một trăm cái chống đẩy, Cao Chí Bác thành chớp nhoáng, dậy hô to: “Báo cáo huấn luyện viên, nhiệm vụ một trăm cái chống đẩy thành!”
Vương Mân, Trương Phi Vũ cùng mười một vị huấn luyện viên khác đều kinh ngạc Cao Chí Bác, đó trong mắt hiện lên vẻ tán thưởng.
Vương Mân gật đầu: “Rất ! Nghỉ!”
“Cảm ơn huấn luyện viên!”
Cao Chí Bác ưỡn n.g.ự.c ngẩng đầu, hai tay nắm chặt đặt bên hông, chạy bước đều chuẩn quân đội rời .
Cao Chí Bác , những làm xong hoặc bắt đầu làm đều ghen tị đỏ mắt. Không ít c.ắ.n răng tăng tốc, cũng kẻ cứng đầu nhất quyết làm, tin đám thật sự bắt họ chống đẩy ở đây cả ngày.
Cao Chí Bác lục tìm bình nước và t.h.u.ố.c mỡ, cùng khăn giấy ướt nhét hết túi quần, chạy chỗ máy lọc nước bên sân tập, hứng một cốc nước đá lớn uống cạn, thật sảng khoái! Sau đó hứng thêm một cốc, chờ một bên.
Hạ Dư Huy cũng chật vật làm xong, báo cáo huấn luyện viên, và cho nghỉ.
Lúc cũng ít nghỉ, từng tốp ba tốp năm bước khỏi hàng, chạy nghỉ ngơi hoặc uống nước.
Cao Chí Bác lập tức kéo Hạ Dư Huy đến chỗ râm mát, cho uống hai ngụm nước , lấy t.h.u.ố.c mỡ bắt đầu bôi tay cho .
Lòng bàn tay bắt đầu sưng đỏ, chạm là đau nhói, Hạ Dư Huy đau đến mức rụt tay .
Cao Chí Bác nắm chặt lấy, bôi t.h.u.ố.c mỡ lòng bàn tay Hạ Dư Huy, miệng ngừng thổi khí.
Loại t.h.u.ố.c mỡ là Cao Chí Bác đặc biệt mua, trị bỏng rát cực kỳ hiệu quả, bôi lên là cảm thấy cả bàn tay mát lạnh, cộng thêm thổi của Cao Chí Bác, sự thanh mát lập tức xua tan đau đớn còn dấu vết.
Cao Chí Bác nặn t.h.u.ố.c mỡ bôi khắp cả bàn tay Hạ Dư Huy, đôi tay quý giá bao, tuyệt đối thể để thương .
Thuốc mỡ nhờn dính, dễ khô, nhưng chính vì mà độ the mát của nó mới giữ lâu.
Hạ Dư Huy chằm chằm tay Cao Chí Bác, vươn tay định lấy tuýp t.h.u.ố.c mỡ trong tay .
Cao Chí Bác vỗ nhẹ lên bàn tay an phận của : “Vừa bôi t.h.u.ố.c xong, đừng cử động lung tung.”
Hạ Dư Huy chằm chằm Cao Chí Bác: “Anh, cũng mau bôi t.h.u.ố.c .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/trong-sinh-de-yeu-em-them-lan-nua/chuong-180-chong-day.html.]
Cao Chí Bác nhét t.h.u.ố.c mỡ túi quần: “Không , chút chuyện vặt vãnh , để trong lòng .” Năm xưa lúc luyện võ chỗ Ngũ Thắng, mấy cái là bài khởi động. Chống đẩy kiểu bắt đầu từ năm trăm cái, hồi đó còn nhỏ xíu mà vẫn chống đỡ , bây giờ mấy bài huấn luyện càng nhằm nhò gì.
Một trăm cái chống đẩy , nếu thu hút sự chú ý của đám , đừng là nửa tiếng, một phút rưỡi làm xong, trung bình một giây một cái.
Hạ Dư Huy mấy thứ đối với Cao Chí Bác chỉ là trò trẻ con, nhưng cứ nghĩ đến nhiệt độ mặt đất, Hạ Dư Huy vẫn chịu: “Thế cũng , mặt đất nóng bỏng tay thế , cũng bôi thuốc.”
Nói xong liền thò tay túi quần , lấy tuýp t.h.u.ố.c mỡ nãy.
Cao Chí Bác thấy Hạ Dư Huy vẻ giận, đành mặc kệ lấy t.h.u.ố.c mỡ từ túi quần . Sau đó nắm lấy tay , bắt đầu bôi thuốc.
Cao Chí Bác rũ mắt Hạ Dư Huy nắm tay , cẩn thận từng li từng tí bôi t.h.u.ố.c mỡ, trong mắt ngập tràn sự dịu dàng.
Lấy khăn giấy ướt , dùng răng c.ắ.n mở, dùng bàn tay còn bắt đầu lau mồ hôi mặt Hạ Dư Huy.
Hắn và Hạ Dư Huy đều thuộc tuýp thích đổ mồ hôi, nhưng Hạ Dư Huy là thể chất thiên hàn nên khó đổ mồ hôi, còn thể chất thiên nhiệt, cũng thường xuyên đổ mồ hôi. thế cũng , nếu chắc bây giờ mồ hôi nhễ nhại, khó chịu . Tuy nhiên dù hai đổ mồ hôi, nhưng phơi nắng gắt hai ba tiếng đồng hồ thế , vẫn chút mồ hôi rịn .
Hạ Dư Huy bôi xong tay trái cho Cao Chí Bác, : “Tay nữa.”
Cao Chí Bác vội vàng dùng tờ khăn ướt lau sạch cho Hạ Dư Huy lau một vòng mặt , nhét túi giấy, híp mắt đưa tay .
Bên hai tình ý , còn những kẻ vẫn đang khổ sở vật lộn nắng gắt thì sắp cha gọi đến nơi .
Có vài kẻ giở trò khôn vặt, rõ ràng làm đủ một trăm cái, cứ khăng khăng làm xong.
Thế nhưng huấn luyện viên của chính xác lượng làm, đó lượng còn thiếu bộ nhân đôi. Trong phút chốc, khiến những kẻ đang tính toán chi li trong lòng lạnh toát. Chỉ đành ngoan ngoãn cắm đầu làm tiếp.
Khá nhiều làm xong, bộ bò đất, hoặc là mềm nhũn ở một góc dậy nổi. Còn những làm xong, trong lòng cũng bắt đầu hoảng loạn.
Mắt thấy nửa tiếng sắp trôi qua, Hà Đại Tráng c.ắ.n răng đếm , làm một trăm cái nữa, mà cũng chẳng còn sức mà làm thêm một trăm cái.
Vương Mân đồng hồ bấm giờ trong tay, hét lớn: “Còn năm phút!”
Hà Đại Tráng đếm đến con cuối cùng, chật vật bò dậy gào lên: “Báo... báo cáo. Nhiệm vụ... thành.”
“Nghỉ!”
“Cảm ơn huấn luyện viên.”
Hà Đại Tráng lảo đảo về phía bóng râm gần nhất, bước chân chút phù phiếm, cổ họng khô khốc đến phát đau.
Khó khăn lắm mới lết đến một gốc cây lớn, cảm thấy cả như lả .
Thực thể lực của Hà Đại Tráng cũng tệ, dù bình thường cũng thích đ.á.n.h , luyện tập tay chân. từ khi gặp Kim Duệ, gãy tay thì gãy chân, cứ là liệt giường lâu, lấy thời gian mà rèn luyện. Tuy cơ thể vấn đề gì, nhưng thể lực thật sự bằng .
Lần vốn dĩ Kim Duệ cho , trụ nổi . cảm thấy đó là Kim Duệ đang coi thường , đang chế nhạo , nên nằng nặc đòi . Làm ầm ĩ một trận ở nhà họ Kim với Kim Duệ. Cuối cùng Kim Duệ lạnh : “Tôi xem xem, em thể kiên trì đến lúc nào.”
Hà Đại Tráng nụ lạnh của Kim Duệ, thề độc nhất định kiên trì vượt qua đợt quân huấn , cho Kim Duệ thấy, Hà Kiện tuyệt đối sẽ khuất phục Kim Duệ gã!
Cao Chí Bác và Hạ Dư Huy cũng thấy Hà Đại Tráng, Hạ Dư Huy lấy chút nước cho uống, Cao Chí Bác bảo cứ ngoan đó. Tự chạy đến chỗ để hành lý lấy hai lọ Hoắc Hương Chính Khí, hứng một cốc nước, về phía Hà Đại Tráng.
Hà Đại Tráng cốc nước đưa đến mặt, ngẩng đầu lên , là Cao Chí Bác, đưa tay nhận lấy, lời cảm ơn.
Cao Chí Bác cũng chẳng bận tâm, đưa Hoắc Hương Chính Khí cho , trở về bên cạnh Hạ Dư Huy.
Hà Đại Tráng uống cạn lọ Hoắc Hương Chính Khí, nghỉ ngơi một lát hứng một cốc nước, về phía nhóm Hạ Dư Huy.
Hà Đại Tráng xuống cạnh Hạ Dư Huy, Hạ Dư Huy để dấu vết nhích gần Cao Chí Bác một chút, Hà Đại Tráng : “May mà làm xong , nếu lát nữa làm một trăm cái, chắc c.h.ế.t mệt mất.”
Hà Đại Tráng uống ngụm nước, ừ một tiếng, Hạ Dư Huy : “Không ngờ làm xong nhanh thế, nhớ sức khỏe kém lắm mà, lúc học thể dục, nhảy cóc là làm hộ .”
Mặt Hạ Dư Huy đỏ bừng, chút ngại ngùng : “Ừm, mấy năm nay đều dẫn rèn luyện thể, nên sức khỏe lên nhiều .”
Hà Đại Tráng chằm chằm Hạ Dư Huy : “Thật hoài niệm thời gian , lúc đó tuy để ý đến , nhưng vẫn thể giúp làm chút việc. Cậu yếu ớt như , thể bảo vệ . Còn bây giờ... đổi là ngày càng vô dụng. Ha ha...”
Hà Đại Tráng xong liền cúi đầu tiếp tục uống nước, Hạ Dư Huy sững , chằm chằm , cảm thấy cả đột nhiên như bao trùm bởi một luồng khí tức bi thương.
Hạ Dư Huy chút chạnh lòng, một Hà Đại Tráng kiêu ngạo tự tin , đột nhiên , biến mất nhỉ?