Trọng Sinh Để Yêu Em Thêm Lần Nữa - Chương 176: Kẻ Thù Hội Tụ
Cập nhật lúc: 2026-03-09 13:40:02
Lượt xem: 95
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngày đầu tiên khai giảng đụng Bạch Lan Kỳ, Cao Chí Bác tưởng rằng oan gia ngõ hẹp , đại thù Quách Nghĩa cũng sẽ nhanh đụng . điều khiến Cao Chí Bác ngờ tới là, cách cả một tuần, bóng dáng Quách Nghĩa, Cao Chí Bác đều thấy một cái.
Cao Chí Bác cũng vội, nếu đều đưa đến mặt, c.h.ế.t sớm c.h.ế.t muộn, đều là c.h.ế.t.
Hôm nay Cao Chí Bác chơi bóng rổ ở sân bóng, đầu, liền thấy khiến hận thấu xương tủy đang một bên, say sưa ngon lành xem.
Động tác của Cao Chí Bác dừng , mặt vui buồn, nhưng chỉ , nội tâm đang cuộn trào như thế nào.
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Cho dù là sớm chuẩn sẵn sàng, nhưng giống như hiện tại một nữa thấy Quách Nghĩa sống sờ sờ mặt . Không ai , xông qua băm vằm nọ thành trăm mảnh đến mức nào. , bây giờ thể.
Những suy nghĩ cũng chỉ trong vài nhịp thở qua , bóng tay Cao Chí Bác vươn tay cướp.
Cao Chí Bác nắm chặt quả bóng, lực đạo , giống như sống sờ sờ bóp nát quả bóng rổ trong tay .
Người cướp bóng kéo suy nghĩ của Cao Chí Bác, sát ý băng lãnh trong mắt còn thu hồi dọa cướp bóng lùi hai bước.
Cao Chí Bác dẫn bóng chạy hai bước, bóng rổ trong tay trực tiếp ném ngoài, rổ. Ba điểm!
Lại là một trận hoan hô, Cao Chí Bác vẫy vẫy tay, chơi nữa.
Không ít gào thét đệch mợ, bình thường đều chơi đến lúc sắp học, hôm nay mới bắt đầu vài phút chơi nữa. Khởi động xong liền dội nước lạnh, ai mà kêu chứ.
“Cao thiếu! Chơi thêm hai ván nữa .”
“ ! Mới bao lâu a, chơi thêm hai ván nữa .”
“Tôi còn bắt đầu nghiền ! Đang sướng bắt dừng làm, mang kiểu giày vò như a.”
Cao Chí Bác lau mồ hôi vẫy vẫy tay, sang một bên nghỉ ngơi. Hạ Dư Huy cầm nước đưa qua cho , Cao Chí Bác ừng ực ừng ực sức uống hơn nửa chai mới dừng .
Mọi thấy Cao Chí Bác như , cũng hết hy vọng , ngửa mặt lên trời cảm thán, phúc hậu a phúc hậu.
Mà lúc , Quách Nghĩa tới hỏi: “Tôi thể chơi ?”
“Cậu đấy?”
“ , đây trò chơi gia đình, bên thua mời khách đấy.”
Quách Nghĩa : “Hồi cấp hai ở trong đội tuyển của trường, chắc sẽ quá tệ . Hơn nữa, các bây giờ cũng thiếu ?”
Những đó thấy Cao Chí Bác hết hy vọng , nghiền, đành gật đầu đồng ý, để Quách Nghĩa thế vị trí của Cao Chí Bác.
Cao Chí Bác ghế, Quách Nghĩa và đám bắt đầu chuyền bóng, ném rổ.
Đột nhiên nhớ tới kiếp , bọn họ chính là vì bóng rổ, cuối cùng mới trở thành em. Tuy rằng em đến cuối cùng lấy mạng . Quách Nghĩa thích bóng rổ, điều ngược là thật.
Một trận bóng nhanh đ.á.n.h xong, đội Cao Chí Bác thua đối phương hai điểm, thua trận đấu. Một đám gào thét đệch a đệch.
Tuy rằng mặt Quách Nghĩa hì hì, nhưng Cao Chí Bác , gã cam lòng.
Hắn và Quách Nghĩa ở bên hơn mười năm, thể hiểu rõ tính tình đối phương, nhưng mười phần thì bảy, vẫn là .
Quách Nghĩa gã chính là một chịu thua và lòng đố kỵ chút mạnh. Gã chịu thua, cho nên công ty kiếp ít công lao của gã, nhưng gã đố kỵ, đố kỵ những công lao đó tại thể để một gã chiếm làm của riêng.
Mà những đố kỵ theo sự trôi qua của thời gian, liền biến thành tâm ma trong lòng gã. Trước mặt lợi ích và tiền bạc, gã phóng đại những tâm ma của gã lên vô , cuối cùng trở thành hận, hận thể để Cao Chí Bác c.h.ế.t. Đương nhiên, gã cũng thực sự làm như .
Cách giờ học còn hai ba phút, thua chạy mua nước giải khát. Quách Nghĩa bỏ tiền nhiều nhất, đám cũng khách sáo, bỏ tiền, bọn họ tại tự móc tiền túi.
Người nãy cướp bóng trong tay Cao Chí Bác chạy tới xuống cạnh Cao Chí Bác, mở lon nước uống một ngụm lớn : “Mẹ kiếp! Khó khăn lắm mới thắng một , sướng thật. , Cao thiếu, nãy thế? Ánh mắt đó, giống như g.i.ế.c . Mẹ nó, dọa c.h.ế.t . Đến bây giờ chân vẫn còn run đây !”
Cao Chí Bác liếc chân , : “Thế ? Sao thấy nãy lúc úp rổ, nhảy hăng lắm mà!”
Người nọ ha ha to: “Không ở đây, chúng thắng sướng sướng. Mẹ kiếp! Khó khăn lắm mới thắng một , cảm giác tự hào lớn lắm nhỉ! Haizz, cứ cảm thấy đang tìm ngược .”
Cao Chí Bác gì. Khóe mắt Quách Nghĩa về phía bên , ánh mắt lạnh lẽo nên lời, nhưng trong nháy mắt liền biến mất.
“Này, em, chơi bóng rổ giỏi thật đấy!” Quách Nghĩa cũng cầm một lon nước uống, nãy gã thấy Cao Chí Bác chơi bóng , trai!
Cao Chí Bác ừ một tiếng, bộ dạng quá gần gũi.
Quách Nghĩa cũng giận, bên cạnh Cao Chí Bác : “Tôi cũng thích chơi bóng rổ, tuy rằng chơi giỏi bằng , nhưng kỹ thuật là rèn luyện mà ? Cậu học lớp nào a? Bao giờ tan học chúng cùng chơi nhé.”
Khóe miệng Cao Chí Bác nhếch lên, uống một ngụm nước : “Được.”
Sau đó tiếng chuông học vang lên, Cao Chí Bác dắt tay Hạ Dư Huy phòng học.
Quách Nghĩa chằm chằm lưng Cao Chí Bác nhíu mày, ? Đây là đồng ý, là đồng ý a?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/trong-sinh-de-yeu-em-them-lan-nua/chuong-176-ke-thu-hoi-tu.html.]
Sau khi đưa Hạ Dư Huy đến lớp của , Cao Chí Bác mới xoay , khoảnh khắc lưng với Hạ Dư Huy, nụ băng lãnh nơi khóe miệng khẽ nhếch lên.
Kể từ khi gặp gỡ Quách Nghĩa, Quách Nghĩa liền thường xuyên việc việc chạy tìm Cao Chí Bác chơi bóng.
Cao Chí Bác tự nhiên cũng từ chối, quan hệ hai qua mấy trận bóng, dần dần ‘’ lên.
Quách Nghĩa kể từ khi chuyện Cao Chí Bác thật còn nhỏ hơn gã mấy tháng, học lớp 12, liền ngóng ít chuyện về .
Thần đồng đời công nhận từ nhỏ, quanh năm trong top 10 khối, nhân vật phong vân trong trường, trai hai mươi bốn hiếu, công t.ử của tập đoàn Cao thị. Hơn nữa đội tuyển bóng rổ quốc gia còn đến tìm , nhưng từ chối. Những thứ , khiến trong lòng gã sùng bái đố kỵ. Mệnh của một , thể như .
Tóm mà Cao Chí Bác chính là đầu óc thông minh, trông trai, nhà tiền, tính tình . Là trong lòng bao nam nam nữ nữ.
cho dù là ít vì tranh giành tình nhân đ.á.n.h vỡ đầu, nhưng Cao Chí Bác bao giờ động lòng với ai, ngay cả một câu mật, cũng từng với bất kỳ ai.
Hơn nữa bắt đầu từ khi nào, ngón áp út tay trái đeo một chiếc nhẫn, cách với bên ngoài là, đó là nhẫn đính hôn của .
cách mấy tin, bởi vì chuyện về vị hôn thê của , bao giờ , ngay cả một chút xíu, cũng .
Nhất Trung chỉ Cao Chí Bác mới là thế hệ thứ hai, còn ít quan nhị đại, phú nhị đại, quý nhị đại. Mà trong đám nhị đại phú nhị đại ít nhiều cũng từng hợp tác với tập đoàn Cao thị, nhưng bọn họ từng Cao Chí Bác vị hôn thê. Có thậm chí còn bảo bố chuyên môn hỏi dò ba Cao, tuy nhiên ba Cao phủ định chuyện đính hôn .
Cho nên nhiều đều , nhẫn tay Cao Chí Bác, thật chính là từ chối những lao , để bọn họ tự .
cho dù là như , cũng dập tắt ý niệm của bao nhiêu , đừng chuyện đính hôn là thật giả. Cho dù là đính hôn, cũng kết hôn . Hơn nữa liên hôn gia tộc gì đó, nhiều lắm, tình cảm cũng nhiều lắm ? Hơn nữa Cao Chí Bác bây giờ còn thành niên, cũng thể kết hôn . Hơn nữa, chừng Cao Chí Bác đeo nhẫn, cũng là vì thì .
Loại suy nghĩ quá nhiều, thậm chí còn một cũng vì mà đeo nhẫn, đó tự lừa dối nghĩ, chừng Cao Chí Bác là vì cô thì .
Trong chốc lát, đeo nhẫn tay vèo vèo vèo tăng lên, nhẫn dần dần trở thành đồ trang sức thịnh hành ở Nhất Trung.
Cao Chí Bác đối với suy nghĩ của những thèm để ý, con nếu một khi tin, bạn thế nào, họ cũng sẽ tin. Vậy thì thà .
Mỗi ngày chú ý Cao Chí Bác nhiều, Bạch Lan Kỳ cũng là một trong đó.
Kể từ khi cô khai giảng gặp Cao Chí Bác, liền luôn nhớ mãi quên, ngóng ít chuyện về Cao Chí Bác, càng ngóng càng thích.
Người quả thực chính là tạo đo ni đóng giày cho cô , Cao Chí Bác đôi khi sẽ đến sân bóng chơi bóng rổ, Bạch Lan Kỳ tan học liền đến sân bóng , giả vờ cùng mấy cô gái quan hệ cũng tệ trong lớp tán gẫu. Thực tế là đang đợi xem đám Cao Chí Bác đến chơi bóng .
Nếu đám Cao Chí Bác đến chơi bóng, Bạch Lan Kỳ cũng sẽ cùng mấy nữ sinh khác cùng đám Cao Chí Bác chơi bóng rổ. Thảo luận ai ai ai trai hơn, ai ai ai chơi bóng rổ giỏi, tư thế úp rổ của ai ai ai khiến bọn họ hét chói tai.
Đương nhiên trong đó thảo luận về Cao Chí Bác là nhiều nhất, ai bảo trai, chơi bóng rổ giỏi, úp rổ cũng trâu bò chứ.
mấy chơi bóng cùng Cao Chí Bác, trông cũng tệ. so với Cao Chí Bác như , liền kém một đoạn lớn.
Cao Chí Bác cũng chú ý tới, chỉ cần chơi bóng rổ, Bạch Lan Kỳ nhất định sẽ một bên .
Cao Chí Bác về phía Hạ Dư Huy, nhận lấy nước tay hỏi: “Nóng ?”
Hạ Dư Huy lắc đầu, ở chỗ râm mát gốc cây, nóng lắm.
Cao Chí Bác lau sạch mồ hôi thái dương , mới mở nước bắt đầu uống.
Bên cạnh huých huých vai , Cao Chí Bác đầu sang.
Người nọ lập tức nháy mắt hiệu : “Cái cô mặc váy trắng bên , thế nào?”
Cao Chí Bác và Hạ Dư Huy đồng thời sang, Bạch Lan Kỳ.
Bạch Lan Kỳ cũng về phía bọn họ bên , mặt mang theo nụ .
Cao Chí Bác tiếp tục uống nước : “Cậu thích thì tự mà tán, đừng lôi .”
“ thấy cô dường như ý với .”
“Tôi là gia đình.”
“Xì, thôi , thấy dẫn nhà đến cho em chúng một cái.”
Cao Chí Bác một phen ôm lấy vai Hạ Dư Huy, hôn một cái lên trán : “Cậu mắt mù , sống sờ sờ lớn thế , thấy a.”
Người nọ lười chuyện với Cao Chí Bác, thật Cao Chí Bác ở trường cũng từng những hành động mật như thỉnh thoảng hôn lên má, trán Hạ Dư Huy. đều để ý lắm, là em, hôn cái thì làm .
“Cậu thật sự thích?”
Cao Chí Bác chuyện với , dắt Hạ Dư Huy chuẩn .
Người nọ lập tức : “Cậu thích, tán đấy.”
Cao Chí Bác cầm lấy cái quạt mở che nắng cho Hạ Dư Huy, vượt qua nọ trực tiếp thẳng.
Quách Nghĩa một bên bóng lưng Cao Chí Bác, đầu lặng lẽ Bạch Lan Kỳ một cái, trong lòng thình thịch thình thịch nhảy ngừng.