Trọng Sinh Để Yêu Em Thêm Lần Nữa - Chương 170: Màn Cầu Hôn Bất Ngờ
Cập nhật lúc: 2026-03-09 13:39:54
Lượt xem: 97
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Hôm nay, Hạ Dư Huy và Cao Chí Bác về đến nhà, mở cửa , thấy cảnh tượng trong nhà, Hạ Dư Huy ngay lập tức ngây tại chỗ.
Đập mắt đầu tiên chính là ba chữ to ‘Hạ Dư Huy’ xếp bằng que phát sáng tường, và ngay bên cạnh là một câu bình thường nhất ‘LOVE YOU’.
cho dù nó là một câu bình thường nhất, khi bạn thấy, hoặc thấy nó, cũng sẽ căng thẳng đến mức khiến mặt đỏ tim đập. Mà Hạ Dư Huy tự nhiên cũng ngoại lệ, ký hiệu mũi tên xếp bằng que phát sáng mặt đất bắt đầu từ cửa, cẩn thận từng li từng tí theo chỉ dẫn của nó về phía , đến bàn ăn. Đột nhiên, nến bàn sáng lên, cái nối tiếp cái , nối thành một hình trái tim nhỏ, mà bên trong trái tim, một chiếc hộp nhỏ.
Hơi thở của Hạ Dư Huy lập tức trở nên dồn dập, giọng cũng chút run rẩy, xoay về phía Cao Chí Bác ở bên cạnh: “Anh?”
Cao Chí Bác xổm mặt đất, cầm bật lửa đang châm cái gì, ngay đó, Hạ Dư Huy liền thấy từng cây nến một, từ từ sáng lên, một hình trái tim siêu lớn, bao vây cả và Cao Chí Bác ở bên trong.
Cao Chí Bác cầm lấy chiếc hộp nhỏ bàn, nắm lấy tay Hạ Dư Huy, đột nhiên quỳ một gối xuống đất, dịu dàng rộ lên. Sau đó lấy chiếc nhẫn trong hộp đeo ngón áp út của Hạ Dư Huy. Nắm lấy tay Hạ Dư Huy hôn xuống, thành kính mà cẩn thận từng li từng tí.
Hạ Dư Huy chớp chớp đôi mắt cay xè, làm dịu cảm xúc sắp của , : “Em còn em đồng ý mà.”
Cao Chí Bác bất lực , cầm lấy một chiếc nhẫn khác : “Vậy thì bệ hạ của , ngài nguyện ý dùng chiếc vòng kim cô tròng lên , giữ chặt trong tay ngài ?”
Hạ Dư Huy phì một tiếng, cầm lấy nhẫn đeo ngón áp út của Cao Chí Bác: “Đương nhiên nguyện ý.”
Cao Chí Bác dịu dàng , dậy ôm lấy Hạ Dư Huy hôn xuống.
Hạ Dư Huy nắm lấy tay Cao Chí Bác, mười ngón đan xen với , trái tim... căng đầy quá mức, nhiệt độ dư thừa từ trong hốc mắt chảy xuống. Cao Chí Bác từng chút từng chút dịu dàng hôn .
Tuy nhiên ngay trong lúc tình nồng ý mật, XXXX . Một tiếng vang nhỏ ‘Ọt...’, trong nháy mắt phá vỡ bầu khí ngọt ngào như .
Cao Chí Bác phì thành tiếng.
Mặt Hạ Dư Huy lập tức đỏ bừng, đ.á.n.h vai Cao Chí Bác một cái: “Cười cái gì mà ! Lúc nãy đường về nhà em em sắp c.h.ế.t đói mà.”
Cao Chí Bác ừ ừ ừ nín , chạy bật đèn trong phòng lên.
Hạ Dư Huy lúc mới rõ trong nhà chỉ que phát sáng trong tình trạng tắt đèn, lúc bật đèn lên còn cả một phòng đầy bóng bay. Đủ các loại màu sắc, đầy cả phòng.
Trên bàn bữa tối phong phú, chắc là đặt từ khách sạn bên ngoài về, bởi vì bên còn tỉa hoa các thứ, Cao Chí Bác làm . Lập tức híp cả mắt.
Cao Chí Bác tới ôm lấy Hạ Dư Huy từ phía , đầu gác lên vai nhẹ nhàng lắc lư.
Hạ Dư Huy một phòng đầy bất ngờ , đầu hôn lên khóe miệng Cao Chí Bác: “Anh...”
“Hửm?”
“Em sẽ yêu cả đời.”
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
“Ha ha... ngốc.”
“Anh mới ngốc.”
“Ha ha... bụng đói ? Ăn cơm thôi.”
Một bàn đầy thức ăn đều là món Hạ Dư Huy thích ăn, hôm nay là thức ăn quá ngon, là tâm trạng quá , Hạ Dư Huy ăn nhiều hơn bình thường ít. Ăn no căng sô pha khó chịu rên hừ hừ.
Cao Chí Bác lo lắng lên mạng tra phương pháp mát xa tiêu thực, khi nhớ kỹ các bước liền vội vàng vớt Hạ Dư Huy đang sô pha dậy, để lên đùi .
Hạ Dư Huy đùi Cao Chí Bác, ngửi thở chỉ thuộc về , đôi mắt chăm chú mà nghiêm túc của Cao Chí Bác, khóe miệng nhếch lên một nụ , : “Anh.”
“Hửm?”
“Cảm ơn .”
“Ngốc, cảm ơn cái gì chứ.”
Hạ Dư Huy Cao Chí Bác, mắt từ từ đỏ lên, co ôm lấy eo Cao Chí Bác, im lặng lời nào.
Cao Chí Bác xoa đầu Hạ Dư Huy, nhẹ nhàng bế lên ôm trong lòng.
Hạ Dư Huy giống như hồi nhỏ, co thành một cục trong lòng Cao Chí Bác, đầu chôn chặt n.g.ự.c , tiếng động thút thít.
Thật vì buồn bã đau lòng, chính là trong lòng lấp đầy quá mức, phát tiết một chút. Cậu Cao Chí Bác làm như , chỉ là để yên tâm mà thôi.
Cao Chí Bác cũng , cho nên an ủi, mà là vuốt ve lưng thuận khí cho .
Hạ Dư Huy cũng quá lâu, liền bình tĩnh .
Cao Chí Bác lau sạch nước mũi nước mắt mặt Hạ Dư Huy, hôn lên đôi mắt sưng đỏ hỏi: “Đi tắm nhé?”
Hạ Dư Huy ừ một tiếng, ôm cổ Cao Chí Bác, bế phòng tắm.
Cao Chí Bác bước bồn tắm xuống, Hạ Dư Huy liền quấn lấy.
Cao Chí Bác vỗ vỗ cái m.ô.n.g nhỏ của : “Đừng quậy, hôm nay còn học.”
Hạ Dư Huy để ý, lập tức lên đùi Cao Chí Bác, ôm cổ sán hôn .
Động tác khiến thở của Cao Chí Bác trong nháy mắt ngưng trệ, d.ụ.c vọng vốn đang cố kìm nén trong nháy mắt bùng nổ.
Người nào đó còn sợ c.h.ế.t, cái m.ô.n.g nhỏ cọ cọ giữa hai chân .
Cao Chí Bác thật nuốt chửng cái tiểu yêu tinh giày vò bụng.
Hai tay nâng m.ô.n.g Hạ Dư Huy lên, Cao Chí Bác kìm nén d.ụ.c vọng đang gào thét trong lòng, từ từ ma sát trong khe m.ô.n.g . Mặt Hạ Dư Huy soạt một cái đỏ bừng, Cao Chí Bác chút luống cuống tay chân gọi: “Anh.” Đây là đang làm gì , Cao Chí Bác bao giờ như thế . Sắc tình đến mức khiến hổ.
Cao Chí Bác sán c.ắ.n một cái lên cánh môi Hạ Dư Huy : “Lửa do em châm, thì chịu trách nhiệm dập.”
Cả Hạ Dư Huy đều đỏ như con tôm luộc chín, hồng phấn hồng phấn.
Hơn nữa theo sự ma sát của Cao Chí Bác, cũng bắt đầu xuất hiện một loại cảm giác quái dị, cả khô nóng, trong lòng ngứa ngáy, đặc biệt là nơi nào đó, khó chịu chịu nổi.
Cúi đầu , mặt càng đỏ hơn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/trong-sinh-de-yeu-em-them-lan-nua/chuong-170-man-cau-hon-bat-ngo.html.]
Lắp ba lắp bắp gọi: “Anh... ...”
Cao Chí Bác cúi đầu , mày nhướng lên, soạt một cái dậy bế khỏi bồn tắm, hai trần trụi về phía phòng ngủ.
Hạ Dư Huy Cao Chí Bác đang đè , còn cả bàn tay đang phủ lên giữa háng , cả đều bắt đầu run rẩy nhẹ.
“Anh...”
“Ngoan, đừng sợ, ở đây.”
“Ưm... , đừng chạm đó.”
“Ngoan, đừng động.”
“Ưm... ơi...”
“Ừ, đây.”
Ngày hôm quả nhiên Hạ Dư Huy ngủ nướng.
Cao Chí Bác dậy sớm làm xong bữa sáng, đó gọi Hạ Dư Huy dậy.
Hạ Dư Huy hừ hừ hịch hịch tỉnh , liếc một cái, đầu chổng m.ô.n.g tiếp tục ngủ.
Cao Chí Bác bất lực, vỗ vỗ cái m.ô.n.g nhỏ của , Hạ Dư Huy hừ hừ hịch hịch hai tiếng, để ý đến .
Cao Chí Bác đành kiên nhẫn tiếp tục quấy rối , sờ sờ cái m.ô.n.g nhỏ, hôn hôn cái tai nhỏ, cù lét nách... “Anh!” Cuối cùng, Hạ Dư Huy nổi giận.
Cao Chí Bác lập tức sán hôn một cái lên môi Hạ Dư Huy, để hạ hỏa : “Bảo bối, dậy ăn sáng thôi.”
Cho nên , dáng vẻ dịu dàng lấy lòng của Cao Chí Bác, Hạ Dư Huy lửa giận lớn đến , thể phát .
Không vui trừng mắt một cái, lười biếng bò dậy từ giường, rửa mặt đ.á.n.h răng.
Hạ Dư Huy gương, híp mắt đ.á.n.h răng, đ.á.n.h đánh, đột nhiên mở to mắt, ngửa cổ lên, tức giận hét lớn: “Anh!”
Cao Chí Bác lập tức tới hỏi: “Sao ?”
Hạ Dư Huy chỉ tay, chỉ mấy dấu hôn cổ : “Cái làm bây giờ!”
Cao Chí Bác rộ lên, vươn ngón tay sờ sờ, mặt tràn đầy vẻ hài lòng : “Cái qua hai ngày là tan thôi.”
Hạ Dư Huy gạt tay Cao Chí Bác , soi soi gương: “Em còn đến trường học!” Hạ Dư Huy nhấn mạnh hai chữ trường học cực kỳ nặng.
Cao Chí Bác gật đầu ừ ừ hai tiếng.
Hạ Dư Huy cuống lên: “Nếu khác hỏi! Em thế nào.”
“Bị muỗi cắn.” Cao Chí Bác suy nghĩ một chút .
Khóe miệng Hạ Dư Huy giật giật, chằm chằm Cao Chí Bác : “ , một con muỗi bự chảng cắn.”
Cao Chí Bác rộ lên, Hạ Dư Huy đầu để ý đến .
Lúc ăn sáng, Cao Chí Bác lấy một sợi dây chuyền nhỏ mảnh : “Bảo bối, nhẫn của em tháo đeo lên cổ .”
Hạ Dư Huy ồ một tiếng, chằm chằm chiếc nhẫn rộng tay, nỡ tháo xuống.
Chiếc nhẫn đặt làm theo kích thước tay của Hạ Dư Huy, bây giờ đeo thì rộng, đợi thêm hai năm nữa, cũng là vặn.
Vốn dĩ Cao Chí Bác đeo chiếc nhẫn chìa khóa Tâm Tỏa mà Hạ Dư Huy đeo, nhưng chìa khóa Tâm Tỏa và dây khóa đều tết bằng dây thừng, dễ làm, cho nên Cao Chí Bác hết cách, đành mua thêm một sợi dây chuyền mảnh, để Hạ Dư Huy đeo.
Cao Chí Bác đích đeo dây chuyền lên cổ Hạ Dư Huy. Xoa đầu : “Đợi em qua hai năm nữa thì tháo nó xuống đeo lên tay.”
Hạ Dư Huy ừ ừ hai tiếng, sờ sờ chiếc nhẫn treo ngực, khóe miệng nhếch lên một nụ , đôi mắt vui vẻ híp .
Cao Chí Bác vỗ vỗ đầu : “Mau ăn cơm, sắp muộn .”
Hạ Dư Huy ồ một tiếng, tiếp tục cắm đầu khổ sai, nhưng nụ nơi khóe miệng làm thế nào cũng che giấu .
Hôm nay tâm trạng Hạ Dư Huy , khiến cùng lớp với cảm thấy tò mò.
Phải rằng Hạ Dư Huy cả ngày ở trường chuyện ngoài lề nhiều nhất quá mười câu, tuy rằng cả qua luôn một loại cảm giác khiêm tốn quân tử, nhưng từng tiếp xúc với đều , cả mang đến cho một loại cảm giác lạ chớ gần. Khiến thiết với .
Thật cũng thể trách Hạ Dư Huy, từ nhỏ chút hướng nội, thích giao lưu với khác lắm. Hơn nữa kể từ khi Hạ qua đời, suốt mấy năm đều ở trong trạng thái tự kỷ. Tuy rằng hiện tại hơn nhiều, nhưng cũng gần như sẽ chủ động giao lưu trao đổi với lạ. Cho nên mới dẫn đến hiện tại phần lớn trong lớp, cơ bản đều sẽ chuyện với , ở cùng bất kể là một năm ba năm bạn học, đoán chừng cũng bằng Cao Chí Bác với bọn họ.
Hạ Dư Huy chủ động giao lưu với khác, nhưng vẫn sẽ chủ động giao lưu với .
Ví dụ như mặt , liền vẻ mặt tò mò hỏi : “Hạ Dư Huy, cổ làm thế?”
Hạ Dư Huy theo bản năng sờ sờ : “Muỗi c.ắ.n đấy.”
“Ồ, chỗ tớ t.h.u.ố.c mỡ, hiệu quả , bôi ?”
“Không cần , sáng khỏi cửa bôi t.h.u.ố.c .” Tuy rằng là nước bọt của Cao Chí Bác.
“Ồ, hôm nay gặp chuyện gì vui lắm ?” Người nọ vẻ mặt đầy ý và tò mò.
Dù thì, cho dù đạt giải nhất cuộc thi piano quốc, cũng thấy vui vẻ thành như , chẳng lẽ mua xổ trúng thưởng ? Hạ Dư Huy mặt, vẻ mặt đầy ý : “Không mà. Tớ vui ?”
Người nọ gật đầu, : “Cậu chỉ thiếu nước dán bốn chữ to ‘Tớ vui vẻ’ lên mặt thôi.”
Hạ Dư Huy ngượng ngùng . Không để dấu vết sờ sờ chiếc nhẫn n.g.ự.c .
“Gặp chuyện gì thế? Nói chia sẻ chút ?” Người nọ hỏi.
Hạ Dư Huy cũng trả lời: “Không thể.”
Trong chốc lát, là sự ngượng ngùng vô hạn...