Trọng Sinh Để Yêu Em Thêm Lần Nữa - Chương 159: Đặt Tên Là Cao Thần Hi
Cập nhật lúc: 2026-03-09 13:39:41
Lượt xem: 119
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Người nhà họ Lâm ở bệnh viện bao lâu, thực sự chịu nổi nữa liền rời .
Lâm lão nãi nãi ngược là túc trực lâu nhất, nhưng vì lý do sức khỏe, bao lâu Tứ cữu má đưa về. Không lâu khi nhà họ Lâm rời , Cao má má tỉnh .
Cao ba ba lập tức gọi y tá và bác sĩ, khi kiểm tra một lượt, bác sĩ Cao má má ngoại trừ cơ thể suy nhược thì còn nguy hiểm gì nữa. Ông hỏi ý kiến Cao ba ba xem tiếp tục để Cao má má ở phòng chăm sóc tích cực vượt qua 24 giờ an , là bây giờ chuyển luôn sang phòng bệnh thường.
Cao ba ba chuyển sang phòng bệnh thường, ông chịu nổi cảnh trơ mắt Cao má má giường bệnh, còn thì cách ly ở bên ngoài.
Bác sĩ gật đầu, sai đưa Cao má má về phòng bệnh của bà.
Vừa về đến phòng bệnh, Cao ba ba liền nắm c.h.ặ.t t.a.y Cao má má, dịu dàng bà, lời nào.
Cao má má nở nụ yếu ớt, Cao ba ba : "Để lo lắng ."
Cao ba ba Cao má má lên tiếng, ông dám nỗi sợ hãi tột cùng trong lòng khi bác sĩ hỏi ông chọn giữ giữ con. Ông sợ Cao má má xảy chuyện, ông từng tận mắt chứng kiến sự của Hạ má má. Cảm giác tuyệt vọng đến mức bất lực đó, ông nếm trải quá sâu sắc.
Ông cũng sợ đứa bé xảy chuyện, đó là giọt m.á.u của ông, còn kịp mở mắt bọn họ lấy một .
Không ai khoảnh khắc đó ông đau đớn đến nhường nào, một bên là vợ yêu dấu, một bên là giọt m.á.u ruột rà, bắt ông sống sờ sờ vứt bỏ một , làm ông thể đau. Đó là đang sống sờ sờ khoét miếng thịt nơi đầu quả tim ông.
Mặc dù Cao má má cụ thể xảy chuyện gì, nhưng bà cũng chắc chắn dọa đám Cao ba ba sợ hãi, bởi vì chính bà cũng lờ mờ nhớ những lời bác sĩ về việc xuất huyết nhiều các loại, sinh đẻ mà xuất huyết nhiều nguy hiểm đến mức nào, bà vẫn rõ. Bà đầu sang Cao Chí Bác và Hạ Dư Huy đang một bên, mỉm với hai đứa, dùng ánh mắt hiệu cho bọn chúng qua đây.
Cao Chí Bác và Hạ Dư Huy xổm bên giường bệnh, Cao má má. Cao Chí Bác khàn giọng gọi: "Mẹ..."
Cao má má mỉm , xoa xoa mặt Cao Chí Bác : "Đừng lo, ."
Cao Chí Bác nắm lấy tay Cao má má, áp lên mặt , "ừ" một tiếng.
Cao má má sang Hạ Dư Huy, chằm chằm đôi mắt đỏ hoe của : "Ngoan, , đừng sợ nhé."
Nước mắt Hạ Dư Huy "xoát" một cái tuôn rơi, chằm chằm Cao má má, nghẹn ngào gọi: "Mẹ..."
Cao má má sững sờ, ngần năm, mặc dù bản bà luôn tự xưng là của Hạ Dư Huy, nhưng Hạ Dư Huy từng gọi bà một tiếng . Luôn luôn là Linh má má, Linh má má mà gọi.
Và ngay khoảnh khắc , thấy tiếng "" gọi, hốc mắt Cao má má bỗng chốc đỏ hoe, còn vui sướng và hạnh phúc hơn cả lúc Cao Chí Bác hồi nhỏ mới học cách gọi .
Bà vươn tay về phía Hạ Dư Huy.
Hạ Dư Huy vội vàng nắm lấy, cũng áp lên mặt .
Cao má má lau những giọt nước mắt mặt Hạ Dư Huy, mỉm : "Gọi thêm một tiếng nữa ."
Hạ Dư Huy nghẹn ngào gọi: "Mẹ..."
Cao má má hốc mắt đỏ hoe, Hạ Dư Huy, kích động đáp lời: "Ừ, con trai ngoan của ."
Cao Chí Bác và Cao ba ba Cao má má và Hạ Dư Huy, đưa mắt , nở nụ đầy an ủi.
Cao ba ba : "Bà xã, trong thời gian ở cữ giữ tâm trạng vui vẻ, nếu dễ già lắm, em sợ ?"
Cao má má "phụt" một tiếng bật , lườm Cao ba ba một cái, lau sạch nước mắt mặt Hạ Dư Huy : "Mọi xem em trai ?"
Cao Chí Bác, Hạ Dư Huy, Cao ba ba đồng loạt lắc đầu.
Cao má má cũng giận, với Cao Chí Bác: "Con xem em trai , chụp vài tấm ảnh cho xem."
Cao Chí Bác gật đầu "ừ" một tiếng, kéo Hạ Dư Huy ngoài phòng bệnh, để cho Cao ba ba và Cao má má chút gian riêng tư.
Cao nãi nãi và Hạ ba ba thấy Cao Chí Bác và Hạ Dư Huy, vội vàng hỏi: "Linh tỉnh ?"
"Linh Linh chứ?"
Cao Chí Bác xuống bên cạnh Cao nãi nãi, gật đầu: "Không nội, đưa về phòng bệnh ạ."
Cao nãi nãi thở phào nhẹ nhõm, gật đầu : "Không là , là ."
Cao Chí Bác Hạ ba ba : "Cường ba ba, ba nghỉ ngơi , để con trông chừng cho."
Hạ ba ba : "Chuyện nhỏ xíu, chút thời gian thế , còn đến mức làm Cường ba ba của con mệt ."
Hạ Dư Huy chằm chằm Tiểu An An trong lồng ấp với vẻ tò mò, chốc chốc nhíu mày, chốc chốc ngây ngốc.
Hạ ba ba hỏi: "Sao con?"
Hạ Dư Huy chỉ Tiểu An An : "Ba, em trai giống như một ông cụ non , quá mất."
Hạ ba ba "phụt" một tiếng bật , vỗ vỗ đầu Hạ Dư Huy: "Đừng bậy, lúc con mới sinh cũng y như thôi."
Hạ Dư Huy nghiêng đầu, nghi hoặc Cao Chí Bác phía hỏi: "Thật ?"
Cao Chí Bác Tiểu An An trong lồng ấp, gật đầu: "Ừ, còn hơn cả nó."
Lần đến cả Cao nãi nãi cũng bật .
Hạ Dư Huy tức giận: "Anh!"
Cao Chí Bác nhéo nhéo má Hạ Dư Huy : "Em sinh non, lúc mới sinh còn nhỏ hơn cả Tiểu An An, gầy vàng, nhăn nhăn nhúm nhúm, thật sự là c.h.ế.t ."
Hạ Dư Huy vỗ "bốp" một cái hất tay Cao Chí Bác , hừ một tiếng: "Em mới thèm tin, lúc đó còn nhỏ xíu như , làm mà nhớ ."
Cao Chí Bác Tiểu An An, sang Hạ Dư Huy bên cạnh, đột nhiên cảm thấy thời gian trôi qua thật nhanh.
Ngày xưa còn là một hạt đậu nhỏ xíu xiu, bây giờ lớn ngần . Biết làm nũng với , giận dỗi với , phồng má tức giận, to vui vẻ, hổ gọi là ca ca. Mỗi một biểu cảm, đều giống như mới ngày hôm qua, rõ mồn một mắt.
"Sao nhớ , lúc đó em cũng trong lồng ấp, nhỏ xíu xiu, ai chạm em em cũng , nhưng hễ gần, em liền nắm chặt lấy tay buông, còn với nữa. Lúc em mở mắt tiếp xúc với thế giới , đầu tiên em thấy chính là ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/trong-sinh-de-yeu-em-them-lan-nua/chuong-159-dat-ten-la-cao-than-hi.html.]
Hạ Dư Huy Cao Chí Bác, ánh mắt tràn ngập sự kinh ngạc: "Thật ?"
"Đương nhiên là thật , tin lát nữa em về hỏi xem, lúc đó cũng ở cùng mà."
Hạ Dư Huy chằm chằm Tiểu An An trong phòng ấp, dường như đang phác họa khung cảnh mà Cao Chí Bác kể, khóe miệng đột nhiên nở một nụ , vươn tay nắm lấy tay Cao Chí Bác, đôi mắt cong cong.
Người đầu tiên thấy khi đến thế giới là Cao Chí Bác, đầu tiên nắm lấy là Cao Chí Bác, hóa , duyên phận của bọn họ, ngay từ khoảnh khắc sinh , định sẵn ...
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Hạ Dư Huy chụp vài tấm ảnh, cùng Cao nãi nãi trở về phòng bệnh. Cao má má ngủ , t.h.u.ố.c tê vẫn hết, cộng thêm cơ thể vốn dĩ suy nhược, chuyện với đám Cao Chí Bác đều là cố gượng, đợi đám Cao Chí Bác , Cao má má lập tức chìm giấc ngủ.
Hạ Dư Huy đưa ảnh cho Cao ba ba xem, Cao ba ba Tiểu An An nhăn nhăn nhúm nhúm trong lồng ấp, dùng ngón tay chạm lên khuôn mặt bé, khóe miệng nở một nụ , dường như thể xuyên qua màn hình mà chạm khuôn mặt Tiểu An An .
Cao ba ba bảo Hạ ba ba đưa Cao nãi nãi về , Cao Chí Bác, Hạ Dư Huy và Cao ba ba vẫn túc trực ở bệnh viện.
Buổi tối Cao ba ba bảo Hạ Dư Huy và Cao Chí Bác nghỉ ngơi, hai đứa trẻ từ tối qua đến giờ vẫn chợp mắt, chắc chắn mệt lả . Cao Chí Bác lắc đầu, bảo Cao ba ba và Hạ Dư Huy nghỉ ngơi, sẽ túc trực bên giường Cao má má.
Cao ba ba thấy Cao Chí Bác và Hạ Dư Huy chịu nghỉ, bất đắc dĩ thở dài, đành tự , thể tất cả đều hao tổn sức lực ở đây, đến lúc tất cả đều gục ngã, ai sẽ là chăm sóc.
Cao Chí Bác bên giường bệnh của Cao má má, Cao má má đang ngủ say, nắm lấy tay bà.
Hạ Dư Huy bên cạnh Cao Chí Bác, cũng Cao má má.
Thời gian từng giọt từng giọt trôi qua, cơn buồn ngủ của Hạ Dư Huy dần dần ập đến đại não, mí mắt cứ sụp xuống, nhưng vẫn cố gượng. Cao Chí Bác bảo ngủ, Hạ Dư Huy chịu, dụi dụi mắt để bản tỉnh táo , kết quả bao lâu bắt đầu gật gù như gà mổ thóc.
Cao Chí Bác liếc Hạ Dư Huy, gì.
Đợi đến khi Hạ Dư Huy cuối cùng cũng trụ nổi nữa, gục xuống giường bệnh ngủ , Cao Chí Bác mới lặng lẽ buông tay Cao má má , gọi hai tiếng Hạ Dư Huy.
Sau khi nhận phản ứng nào, Cao Chí Bác cẩn thận bế bổng lên.
Hạ Dư Huy cựa quậy, dấu hiệu tỉnh giấc, Cao Chí Bác cúi đầu hôn lên má Hạ Dư Huy, : "Ngủ ngon, vợ nhỏ."
Hạ Dư Huy lầm bầm một câu ngủ ngon, đó rúc sâu lòng Cao Chí Bác, ngủ .
Cao Chí Bác cẩn thận đặt xuống chiếc sô pha cách đó xa.
Hạ Dư Huy túm chặt lấy áo Cao Chí Bác buông, Cao Chí Bác hôn lên môi , vỗ vỗ tay , Hạ Dư Huy mới buông . Cao Chí Bác cúi đầu hôn lên trán Hạ Dư Huy, xoay đến xuống giường bệnh của Cao má má, nắm lấy tay bà, tiếp tục túc trực.
Nửa đêm Cao ba ba tỉnh , Cao Chí Bác đang bên giường bệnh : "Đi nghỉ ngơi một lát , ba canh cho."
Cao Chí Bác cũng kiểu cách, "ừ" một tiếng, đến chiếc sô pha Hạ Dư Huy đang ngủ, cẩn thận xuống.
Sô pha lớn, nhưng chen chúc Cao Chí Bác và Hạ Dư Huy hai thiếu niên phát triển thiện, vẫn miễn cưỡng .
Hạ Dư Huy cảm nhận sự kề cận của Cao Chí Bác, lập tức rúc lòng , Cao Chí Bác thuận tay ôm lấy , cúi đầu hôn một cái. Hạ Dư Huy cọ cọ cổ Cao Chí Bác, tìm một tư thế thoải mái tiếp tục chìm giấc ngủ.
Sáng hôm Cao Chí Bác tỉnh dậy từ sớm. Sau khi đ.á.n.h răng rửa mặt xong, cầm ví tiền xuống lầu mua đồ ăn sáng. Lúc , Hạ Dư Huy cũng tỉnh, đang uống nước.
Cao Chí Bác đặt đồ ăn sáng lên bàn, hỏi Cao ba ba xem phần ăn của Cao má má làm .
Cao ba ba Cao nãi nãi gọi điện thoại tới, hầm xong súp gà, đang đường đến bệnh viện .
Cao Chí Bác gật đầu, gọi Hạ Dư Huy qua ăn sáng.
Mới ăn vài miếng, Cao má má tỉnh .
Ba lập tức tiến lên hỏi han.
"Bà xã, em thấy ?"
"Mẹ, tỉnh ạ?"
"Mẹ, chỗ nào thoải mái ạ?"
Cao má má liếc bọn họ hai cái, trợn trắng mắt: "Ồn ào c.h.ế.t ."
Ba lập tức ngậm miệng.
Hạ Dư Huy cẩn thận hỏi: "Mẹ, xem ảnh của Tiểu An An ? Hôm qua vẫn xem !"
Cao má má "phụt" một tiếng bật , Hạ Dư Huy : "Muốn xem chứ, xem thử đứa con trai út của đến mức nào."
Hạ Dư Huy lập tức lấy điện thoại mở ảnh cho bà xem.
Cao má má : "Xấu quá!"
Hạ Dư Huy phối hợp gật đầu: "Hôm qua con cũng chê , nhưng hồi nhỏ con còn hơn cả An An!"
Cao má má ha hả, là nghĩ đến dáng vẻ hồi nhỏ của Hạ Dư Huy .
Hạ Dư Huy lập tức xụ mặt: "Hóa là thật ạ."
Lần đến cả Hạ ba ba cũng bật .
Cao Chí Bác hỏi: "Mẹ, nghĩ tên ạ?"
Cao má má "ừ" một tiếng hỏi: "Em trai con sinh lúc mấy giờ?"
"Hơn sáu giờ sáng ạ."
"Ồ, chi bằng gọi là... Thần Hi , Cao Thần Hi. Thấy ?"
Ba tự nhiên là gật đầu đồng ý.
Thần Hi, khoảnh khắc mặt trời ló rạng, tượng trưng cho ánh sáng, mang ý nghĩa đem đến tia hy vọng cho , một ngày mới cũng sắp bắt đầu. Cao Thần Hi chỉ đại diện cho ánh mặt trời buổi sớm, khoảnh khắc bé chào đời. Mà nó còn mang ngụ ý sâu xa hơn, bé chính là niềm hy vọng mang đến cho đám Cao Chí Bác, một ánh mặt trời tươi . Một sự tồn tại cứu rỗi nỗi áy náy trong nội tâm bọn họ.