Trọng Sinh Để Yêu Em Thêm Lần Nữa - Chương 147: Rút Được Số Một
Cập nhật lúc: 2026-03-09 13:39:26
Lượt xem: 109
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Lã Lương để Hạ Dư Huy đàn thử khúc nhạc thi đấu ngày mai xem , để trong lòng ông chút nắm chắc. Kết quả Cao Chí Bác vẫn lấy lý do Hạ Dư Huy đang nghỉ ngơi để từ chối.
Cho nên ngày hôm , khi một đám xe tới hiện trường thi đấu, trái tim Lã Lương vẫn cứ treo lơ lửng trung, hạ xuống .
Cuộc thi chia làm hai trận, buổi sáng là vòng sơ loại, buổi chiều là chung kết. Tuy rằng thời gian khá gấp gáp, nhưng cũng thể từ điểm thực lực của các tuyển thủ.
“Trận đầu tiên định đàn bài nào?” Đây là thứ bao nhiêu Lã Lương hỏi câu .
Tuy nhiên Hạ Dư Huy cũng thấy phiền, vẫn đơn giản trả lời ông hai chữ: “Ngân Hà.”
"Ngân Hà" là một khúc nhạc khá khó đàn, bởi vì cảm giác nó mang ôn nhu thoải mái nhưng khí thế hào hùng. Cho nên cảm giác quá mâu thuẫn, thể đàn ý cảnh cũng nhiều. Chính vì nhiều, Lã Lương mong đợi lo lắng. Mong đợi Hạ Dư Huy thể một đòn giành chiến thắng, thể lưu ấn tượng sâu sắc trong lòng những giám khảo . Mà lo lắng Hạ Dư Huy đàn ý cảnh của nó, đến lúc đó thì làm .
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Rõ ràng đều lên kế hoạch hôm qua để Hạ Dư Huy đàn một khúc cho ông thăm dò thực lực, kết quả … Lã Lương chút oán trách Hạ ba ba một cái, chơi lúc nào , cứ là hôm qua.
Hạ ba ba ở ghế phó lái, luôn cảm thấy lưng lạnh toát, nhưng đầu thì chẳng thấy chuyện gì.
Thật Hạ Dư Huy cũng chút căng thẳng, ICPC sức cám dỗ quá lớn đối với , nhưng xác định với trình độ của , thật sự thể ?
Cao Chí Bác ôm , nhẹ nhàng vuốt tóc , cho sự an ủi và sức mạnh thầm lặng.
Điện thoại di động đột nhiên vang lên, Cao Chí Bác nghĩ tới, cư nhiên là Kim Duệ.
Nghe điện thoại, Kim Duệ cũng nhảm, trực tiếp bảo: “Bọn đang ở B thị, hiện tại đang tới hiện trường thi đấu, các đến ?”
Cao Chí Bác sửng sốt: “Đang xe, vẫn tới.”
“Ồ, lát nữa tới thì gọi điện thoại.”
“Ừ, với ai?”
“Ha ha, xem?”
Kim Duệ cúp điện thoại, Cao Chí Bác xoa xoa đầu Hạ Dư Huy. Hà Đại Tráng, chung quy vẫn là thoát kiếp nạn .
Hạ Dư Huy ngẩng đầu hỏi: “Ai ?”
“Kim Duệ, bọn họ đang ở B thị, lát nữa sẽ tới xem em thi đấu.”
Hạ Dư Huy nhíu nhíu mày, với Kim Duệ hình như căn bản mà nhỉ.
Cao Chí Bác vuốt phẳng mày đang nhíu của Hạ Dư Huy, tiếp tục : “Hẳn là còn Hà Đại Tráng.”
Hạ Dư Huy ngẩn , từ lúc khai giảng tới nay, hình như từng thấy Hà Đại Tráng. Đột nhiên Cao Chí Bác nhắc tới như , Hạ Dư Huy cảm thấy Hà Đại Tráng dường như rời khỏi bên cạnh thật lâu thật lâu , lâu đến mức khi đột nhiên nhớ tới, đều chút cách.
Có điều: “Sao cùng Kim Duệ?”
“Ừ, từ chuyện , hai bọn họ khá gần.”
“Ồ.” Đi gần gũi với ân nhân cứu mạng của , hình như cũng là chuyện đương nhiên.
Cao má má Hà Đại Tráng tới, cũng chút kinh ngạc, bất quá đó liền rộ lên: “Đứa nhỏ lâu gặp, con nhắc tới như , còn thấy nhớ nhớ.” Dù Hà Đại Tráng cũng ở nhà bọn họ mặt dày mày dạn ăn chực mấy năm, tình cảm thì cũng khả năng.
Hạ ba ba cũng : “ , đứa nhỏ lâu tới nhà chúng . Dương Dương, con bắt nạt ?”
Hạ Dư Huy nhíu mày lắc đầu: “Không .” Thật cũng tò mò vì Hà Đại Tráng tới nhà bọn họ nữa, còn hiện tại cũng chuyện với mấy. Mới đầu Hạ Dư Huy còn cảm thấy Hà Đại Tráng để ý tới nữa , nhưng chuyện với là một chuyện, cứ chằm chằm , hận thể dán ánh mắt lên . Lại làm cho Hạ Dư Huy cảm thấy kỳ quái, tình huống chỉ mà chuyện , rốt cuộc là làm ?
Hạ ba ba : “Đại Tráng đứa nhỏ đó tồi, Dương Dương trân trọng bạn .”
Hạ Dư Huy "ồ" một tiếng. Bạn bè? Cậu và Hà Đại Tráng tính là bạn bè ? Hình như… tính .
Nghĩ như , bạn bè và nhà của cùng cổ vũ cho , hình như… cũng tệ lắm.
Khi đến hiện trường thi đấu, bên ngoài ít tới. Không ít quan sát lẫn , thầm đoán thực lực của đối phương.
Lúc Cao Chí Bác và Hạ Dư Huy xuống xe, cũng thu hút ít ánh mắt. Ánh mắt đến từ khắp nơi quét qua hai bọn họ, giống như đang suy tư giữa bọn họ ai mới là tuyển thủ tham gia thi đấu.
Bất quá đa ánh mắt vẫn dừng Hạ Dư Huy, do cảm ứng lẫn , những đó cảm thấy giữa Hạ Dư Huy và Cao Chí Bác, Hạ Dư Huy thích hợp đàn dương cầm hơn một chút.
Kim Duệ gọi điện thoại tới hỏi bọn họ ở , khi Cao Chí Bác xong, bao lâu liền thấy và Hà Đại Tráng từ xa tới.
Gương mặt của Kim Duệ vĩnh viễn đều là tiêu điểm của đám đông, cộng thêm chiều cao 1m85 và dáng tỷ lệ vàng của , đến cũng đều là một bộ dáng minh tinh. Trên mặt treo nụ khéo léo, ít ngang qua bên cạnh đều khỏi liên tục về phía . Thậm chí còn ít lén lút chụp ảnh.
Cao Chí Bác chằm chằm Hà Đại Tráng phía , cúi đầu, thấy rõ biểu tình.
Kim Duệ tới chào hỏi Cao Chí Bác, đó cũng nhất nhất lễ phép hỏi thăm Cao má má, Hạ ba ba còn hiệu trưởng. Hiệu trưởng vẫn luôn để tâm chuyện của Hạ Dư Huy, hiện tại thấy Kim Duệ còn chút sửng sốt, lúc mới nhớ tới bọn họ hình như đang chuyện Kim Duệ tới. Vội vàng khách sáo với Kim Duệ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/trong-sinh-de-yeu-em-them-lan-nua/chuong-147-rut-duoc-so-mot.html.]
Cao má má kéo Hà Đại Tráng qua, hỏi : “Thời gian qua đều thấy con , ? Quên dì Linh hả?”
Hà Đại Tráng hổ , : “Đâu , thời gian qua… khá bận, thời gian. Con nhớ tôm hùm đất xào cay của Linh sắp phát điên .”
Cao má má ha ha tiếng, vỗ vỗ tay Hà Đại Tráng: “Vậy khi nào con tới nhà, Linh làm cho con ăn.”
Hà Đại Tráng gật gật đầu, đáp ứng.
Hạ ba ba cũng : “Hiếm khi các cháu đường xa như tới xem Dương Dương thi đấu, vất vả cho các cháu .”
Thân Hà Đại Tráng cứng đờ, nụ bên khóe miệng cũng cứng : “Không… vất vả.”
Cao Chí Bác dùng dư quang đôi mắt mang theo ý của Kim Duệ, càng cảm thấy chuyện Hà Đại Tráng bọn họ tới B thị xem Hạ Dư Huy thi đấu, đơn giản như .
Một đám khách sáo ở bên ngoài một lát, hiệu trưởng liền dẫn bọn họ tới quầy tư vấn, rõ ý định, liền dẫn bọn họ tới phòng đăng ký.
Z quốc tổng cộng 57 thành phố, cho nên tới tham gia thi đấu cũng nhiều nhất chỉ 57 . Buổi sáng thuộc về vòng loại, chia làm hai trận, 57 chọn 20 và 20 chọn 10. Buổi chiều là chung kết, trực tiếp quyết định top 3.
Để hành vi gian lận, thứ tự thi đấu vẫn do rút thăm quyết định. Chỉ cần tuyển thủ tham gia thi đấu tới chỗ đăng ký ghi danh, như sẽ tự ngẫu nhiên rút thứ tự thi đấu của để tiến hành thi đấu.
Kim Duệ dương cầm bên trong phòng đăng ký, hỏi Hà Đại Tráng bên cạnh vẫn luôn chằm chằm Hạ Dư Huy : “Dương cầm của Dương Dương đàn tồi nhỉ.”
Tay Hà Đại Tráng siết chặt, chằm chằm bóng lưng Hạ Dư Huy "ừ" một tiếng. Sau đó vẻ mặt đề phòng Kim Duệ, trong mắt tràn đầy sự dò hỏi.
Kim Duệ bóng lưng Hạ Dư Huy: “Em thích dáng vẻ đàn dương cầm ?”
Hà Đại Tráng đề phòng Kim Duệ, lên tiếng.
Kim Duệ Hà Đại Tráng , mở miệng nữa.
Phía mấy bắt đầu rút thăm, biểu tình của mỗi đều khẩn trương thôi, ở phía , ở phía , buồn vui mỗi thứ một nửa.
Hạ Dư Huy thùng rút thăm mặt, tay thò xuống tùy ý cầm một quả bóng lên. Sau đó, xem bên cạnh .
Không là nên vận may của Hạ Dư Huy , là vận may của đen đủi. Con rút cư nhiên là một.
Nói vận may , đó là bởi vì rút con 1. Nói vận may , cũng là bởi vì rút 1.
Người đầu tiên lên sân khấu, thật là bất lợi nhất đối với bản . Thi đấu là chế độ chấm điểm, khi mỗi một tuyển thủ thi đấu xong, giám khảo đều cho điểm. Chờ cuối cùng các tuyển thủ đều thi đấu xong, do nhân viên chuyên nghiệp thống kê điểm của mỗi , 20 đầu thể tiến vòng tiếp theo.
mà, đầu tiên lên sân khấu, tới căng thẳng , xảy sai sót . Chỉ đầu tiên lên sân khấu, giám khảo bình thường đều sẽ cho điểm quá cao, chính điểm , đối với Hạ Dư Huy mà , đều vô cùng bất lợi.
Hạ Dư Huy con một quả bóng trong tay, trong lòng là tư vị gì.
Mặt hiệu trưởng và Lã Lương đen đến mức chỉ thiếu dán trực tiếp cái mặt trăng lên trán thôi.
Nhân viên đăng ký vẻ mặt đồng tình Hạ Dư Huy, đó cúi đầu bắt đầu đăng ký.
Cao Chí Bác xoa xoa đầu Hạ Dư Huy, dắt khỏi phòng đăng ký, đó đại sảnh diễn tấu, tìm vị trí của , xuống.
Hiệu trưởng và Lã Lương ở bên cạnh sốt ruột chịu , vò đầu bứt tai yên.
Kim Duệ ở bên cạnh : “Hiệu trưởng, ngài đừng căng thẳng, ngài tin tưởng thực lực của Dương Dương.”
Hạ ba ba xoa xoa đầu Hạ Dư Huy : “ , Dương Dương nhà chúng là tuyệt nhất.”
Cao má má cũng nắm tay Hạ Dư Huy : “Bảo bối, ở đài cổ vũ cho con, con đừng căng thẳng nhé.”
Lâm Hữu cũng Hạ Dư Huy : “Cậu cần sợ, tớ tin tưởng. Con một , chính là hạng nhất định sẵn trong u minh, tin tưởng chính .”
Hà Đại Tráng chằm chằm Hạ Dư Huy, cái gì, há miệng vài , mới : “Tiểu Ngư Nhi, ở trong lòng là tuyệt nhất, cần căng thẳng cần sợ, chúng vĩnh viễn đều ủng hộ .”
Kim Duệ ha ha tiếng: “ , cần lo lắng, cần sợ.”
Mặc kệ Hạ ba ba, Cao má má là Lâm Hữu ở một bên ngừng lời an ủi Hạ Dư Huy, Hạ Dư Huy từ đầu đến cuối đều an an tĩnh tĩnh ở một bên, dựa trong lòng n.g.ự.c Cao Chí Bác. Thấp giọng đáp lời.
Bất quá ai cũng trong lòng vẫn đang bất an.
Cao Chí Bác cúi đầu hôn lên đỉnh đầu , xoa đầu , giống như hồi nhỏ dỗ dành , nhẹ nhàng vỗ lưng : “Đừng sợ, ở đây.”
Tay Hạ Dư Huy ôm Cao Chí Bác siết chặt, vùi đầu trong n.g.ự.c , rầu rĩ "ừ" một tiếng.
Cao Chí Bác lắc đầu với đám , bảo bọn họ cần lo lắng. Sau đó cúi đầu dán môi lên đỉnh đầu Hạ Dư Huy, nhẹ nhàng ngâm nga giai điệu, trấn an nội tâm bất an của Hạ Dư Huy.
Hạ Dư Huy tiếng ngâm nga bên tai, ngửi mùi hương Cao Chí Bác, cảm xúc phiền toái rối loạn trong lòng dần dần bình . Cậu đàn dương cầm là vì thích, lấy giải là vì kề vai sát cánh với Cao Chí Bác, cùng một chỗ. Mà hiện tại, trai của đang ở ngay bên cạnh , cái gì sợ chứ.