Trọng Sinh Để Yêu Em Thêm Lần Nữa - Chương 142: Làm Nũng Ăn Vạ
Cập nhật lúc: 2026-03-09 13:39:00
Lượt xem: 111
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Sáng sớm hôm , Cao má má dậy gõ cửa phòng nhóm Cao Chí Bác, giục họ mau chóng thức dậy. Sau đó bà làm bữa sáng cho , vì máy bay cất cánh mười giờ, đến sân bay một tiếng để làm thủ tục, đường còn tắc đường gặp chuyện gì khác, nên khỏi nhà sớm một chút vẫn hơn.
Tối qua Cao Chí Bác ngủ ngon, khóe mắt một quầng thâm.
Hạ Dư Huy ngáp ngắn ngáp dài, lười biếng đu lưng Cao Chí Bác, nhúc nhích, mắt nhắm mắt mở hừ hừ: "Anh... ..."
Cao Chí Bác rửa mặt bằng nước lạnh, đầu óc đang mụ mẫm liền tỉnh táo đôi chút.
Hắn trực tiếp kéo Hạ Dư Huy từ lưng đằng , bế lên đặt bồn rửa mặt, gục đầu xuống, cái đầu nhỏ cứ cọ cọ .
Cao Chí Bác nặn kem đ.á.n.h răng, cầm bàn chải : "Há miệng."
Hạ Dư Huy ngoan ngoãn há miệng, mặc cho Cao Chí Bác cầm bàn chải chà lên chà xuống trong miệng .
Cao Chí Bác buồn dáng vẻ lười biếng của Hạ Dư Huy, nhéo eo một cái. Hạ Dư Huy lập tức rụt , hừ hừ ư ử ngẩng đầu lườm Cao Chí Bác.
Chỉ là đôi mắt nhắm hờ , thế nào cũng giống như đang câu dẫn .
Cao Chí Bác bảo Hạ Dư Huy dùng nước súc miệng. Hạ Dư Huy động đậy, ỷ Cao Chí Bác, làm gì thì làm, mặc cho nắn bóp.
Cao Chí Bác xoa xoa cái đầu bù xù của Hạ Dư Huy, hứng một cốc nước cho súc miệng, Hạ Dư Huy há miệng uống một ngụm, súc sạch kem đ.á.n.h răng trong miệng, nhổ , uống thêm ngụm nữa.
Kem đ.á.n.h răng và nước dính khóe miệng, nghiêng đầu một cái, cọ hết lên Cao Chí Bác.
Cao Chí Bác vỗ vỗ lưng , bảo ngẩng đầu lên. Hạ Dư Huy hừ hừ ư ử, ngoảnh mặt , thèm để ý đến Cao Chí Bác.
Cao Chí Bác nhướng mày, lấy khăn mặt xả vòi nước lạnh, đó ụp thẳng lên mặt Hạ Dư Huy.
"Anh!" Hạ Dư Huy nước lạnh làm cho giật , trừng mắt Cao Chí Bác. Tuy lạnh lắm, nhưng khiến giật nảy , cơn buồn ngủ nháy mắt bay quá nửa.
Cao Chí Bác lau mặt cho Hạ Dư Huy: "Lát nữa lên máy bay ngủ tiếp."
Hạ Dư Huy bĩu môi, vui, đột nhiên thấy quầng thâm mắt Cao Chí Bác liền nhíu mày: "Anh, tối qua ngủ ngon ?"
Cao Chí Bác lau sạch mặt cho Hạ Dư Huy, "ừ" một tiếng.
Hạ Dư Huy ôm đầu Cao Chí Bác, chằm chằm quầng thâm mắt nhíu mày: "Sao ngủ ngon?"
Cao Chí Bác nhướng mày, kéo đầu Hạ Dư Huy hôn xuống.
Hạ Dư Huy vẫn đang bồn rửa mặt, suýt nữa kéo ngã lăn xuống, vội vàng đưa tay ôm chặt lấy Cao Chí Bác.
Cao Chí Bác luồn tay vuốt ve làn da Hạ Dư Huy, đồ ngủ mùa hè ưu điểm lớn nhất là tiện lợi, tay Cao Chí Bác hề gặp trở ngại nào luồn trong áo ngủ.
Trong miệng vẫn còn vương mùi kem đ.á.n.h răng thơm mát, nhưng hề che lấp hương vị đặc trưng giữa hai .
Một nụ hôn vốn dĩ mang đầy hương bạc hà thanh mát trong khoang miệng, dần dần trở nên nóng bỏng, thiêu đốt khiến cả hai đều nóng ran.
Cao Chí Bác buông Hạ Dư Huy đang thở hổn hển , đưa tay mờ ám vuốt ve gò má , thè lưỡi l.i.ế.m nhẹ vệt nước bọt khóe miệng . Vừa sắc tình mị hoặc : "Bảo bối tối qua tại ngủ ngon ?"
Hạ Dư Huy dáng vẻ của Cao Chí Bác, mặt đỏ bừng lên.
Cao Chí Bác nắm tay Hạ Dư Huy ấn xuống của , lớp quần áo vốn mỏng manh giờ phút càng thể cảm nhận rõ ràng sự biến hóa cơ thể đối phương.
Mặt Hạ Dư Huy càng đỏ hơn.
Cao Chí Bác sáp gần dán sát Hạ Dư Huy : "Bảo bối bây giờ còn mơ thấy gì ? Hửm?"
Hạ Dư Huy hổ đẩy Cao Chí Bác , nhảy xuống khỏi bồn rửa mặt, lập tức chạy khỏi phòng tắm, ở cửa : "Đồ lưu manh!"
Cao Chí Bác Hạ Dư Huy, nụ xa mang dáng dấp trêu ghẹo thiếu niên nhà lành, cố ý giơ tay lên ngửi ngửi chính : "Không hôi mà, em ngửi thử xem?" Nói xong liền bước về phía Hạ Dư Huy.
Hạ Dư Huy vèo một cái chạy tít xa, Cao Chí Bác vẫn nguyên tại chỗ, hậm hực lườm .
Cao Chí Bác ha hả thành tiếng.
Hạ Dư Huy nghiến răng nghiến lợi, quần áo.
Cao Chí Bác tủm tỉm theo.
Hạ Dư Huy tủ quần áo, hỏi: "Có cần mang bộ theo ?"
Cao Chí Bác liếc , là bộ vest nhỏ mua lúc thi .
Liếc chiều cao hiện tại của Hạ Dư Huy: "Không cần, sang đó mua." Khoan bàn đến chuyện mặc , chỉ riêng việc Cao Chí Bác Hạ Dư Huy mặc cùng một bộ vest lên sân khấu thứ hai đủ . Vợ nhỏ của , thể đảm bảo cho thứ đắt nhất thế giới, nhưng sẽ dốc hết tất cả để cho những thứ nhất mà thể.
Hạ Dư Huy gật đầu, tùy tiện một bộ quần áo, đó theo Cao Chí Bác xuống lầu ăn sáng.
Lâm Hữu bàn cầm ly sữa uống, thấy Cao Chí Bác và Hạ Dư Huy liền chào buổi sáng.
Hạ ba ba cũng qua , đang ghế báo. Cao Chí Bác và Hạ Dư Huy chào buổi sáng ông.
Cao nãi nãi dậy, vẫn đang dỗi vì B thị xem Hạ Dư Huy biểu diễn.
Cao ba ba mấy ngày nay bận, nhưng tối qua cũng chạy về, sáng nay .
Cao má má thấy họ xuống, bưng một bát cháo kê hét: "Mau ăn cơm , lát nữa đừng để muộn."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/trong-sinh-de-yeu-em-them-lan-nua/chuong-142-lam-nung-an-va.html.]
Cao Chí Bác và Hạ Dư Huy lập tức cầm đồ ăn mặt lên bắt đầu ăn.
Ăn xong cũng gần tám giờ, Cao ba ba và Hạ ba ba mỗi xách một vali ngoài, Lâm Hữu theo phía .
Cao má má và Cao Chí Bác dỗ Cao nãi nãi.
Hạ Dư Huy bên cạnh Cao nãi nãi, ôm bà làm nũng, gọi nội ơi nội liên tục.
Cao nãi nãi cuối cùng nhịn , hừ một tiếng Hạ Dư Huy : "Cháu lấy giải nhất về cho nội, nếu nội vẫn giận đấy."
Hạ Dư Huy gật đầu: "Cháu sẽ cố gắng hết sức ạ?"
Cao nãi nãi vốn định , nhưng nghĩ , vẫn lên tiếng, gật gật đầu, coi như miễn cưỡng đồng ý.
Sau đó Cao Chí Bác : "Nội ăn bánh ngọt của Quế Hương Phường, cháu về mang cho nội mười hộp."
Cao Chí Bác nhíu mày, bánh ngọt của Quế Hương Phường là một trong những đặc sản của B thị, một hộp nhiều, là các loại bánh ngọt xếp với , hơn nữa phần lớn đều ngọt, Cao nãi nãi thể ăn quá nhiều.
"Mười hộp nhiều quá. Ba hộp thôi." Ba hộp, nếu canh chừng Cao nãi nãi, đủ cho bà ăn nửa tháng . Hơn nữa mua nhiều quá, trời nóng cũng dễ hỏng, để tủ lạnh lấy ăn cũng ngon.
Cao nãi nãi vui, nhưng cũng mười hộp là quá nhiều, liền mặc cả: "Tám hộp."
"Ba hộp." Cao Chí Bác Cao nãi nãi, hề lay chuyển.
Cao nãi nãi giận: "Bảy hộp!"
"Ba hộp."
"... Sáu hộp!"
"Ba hộp."
"Năm hộp!"
"Ba hộp."
Cao má má bên cạnh hai bà cháu mặc cả, bất lực : "Mẹ, ăn nhiều đồ ngọt, bác sĩ dạo mới dặn . Bác nhi cũng là vì cho thôi."
Cao nãi nãi tủi Hạ Dư Huy, Hạ Dư Huy lập tức lén lút ghé tai Cao nãi nãi nhỏ: "Cháu sẽ mua thêm cho nội mấy hộp nữa."
Cao nãi nãi xong, lập tức vui vẻ, hỏi nhỏ: "Mua mấy hộp?"
Hạ Dư Huy : "Ba hộp ạ? Nội còn thể mang cho Trương nãi nãi và Lý nãi nãi mỗi một hộp."
Cao nãi nãi càng vui hơn, vội vàng gật đầu đồng ý.
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Cao Chí Bác và Cao má má một bên im lặng đáp, Cao má má càng mà dám .
Cao nãi nãi hừ một tiếng với Cao Chí Bác, ôm Hạ Dư Huy hôn một cái : "Cháu ngoan. Mau , nội đợi cháu về." Cao nãi nãi cố ý đợi cháu về, chứ các cháu về. Cao Chí Bác và Cao má má cạn lời.
Cao má má cháu ngoan của mới hố xong đấy, còn . Vừa nãy ba hộp ít còn thể một độc chiếm, bây giờ hộp tuy nhiều hơn, nhưng tặng cũng nhiều hơn mà. Tặng qua tặng , giữ một hộp là lắm .
Cao má má sẽ , loại đồ ngọt , Cao nãi nãi càng ăn ít càng .
Hạ Dư Huy híp mắt chào tạm biệt Cao nãi nãi, Cao nãi nãi Cao Chí Bác : "Chăm sóc cho cháu ngoan của nội."
Cao Chí Bác gật đầu.
Hành động "vô lý làm càn" của Cao nãi nãi, Cao ba ba và Hạ ba ba là chống đỡ nổi nhất, nào cũng trốn thật xa, nhường gian tự do phát huy cho ba nhóm Cao Chí Bác.
Hơn nữa cũng chỉ Cao Chí Bác và Hạ Dư Huy mới thể trị Cao nãi nãi. Cao Chí Bác thể dọa Cao nãi nãi, Hạ Dư Huy thể dỗ Cao nãi nãi. Cho nên thường thì trong tình huống , chỉ cần hai họ ở đó, chắc chắn vấn đề gì.
Huống hồ, Cao nãi nãi cũng chỉ khi hai họ ở đó, mới "vô lý làm càn" như .
Thấy nhóm Cao má má , Cao ba ba thở phào nhẹ nhõm, vội vàng giục lên xe, lái thẳng đến sân bay.
Hôm nay là lễ Quốc khánh, xe cộ khỏi thành phố đông, đường tắc, nhưng may mà chỉ tắc một đoạn, qua thì tắc lắm nữa. Đến sân bay, cũng hơn chín giờ.
Hiệu trưởng và Lã Lương đợi sẵn bên ngoài sân bay từ sớm, thấy nhóm Cao Chí Bác lập tức tiến lên đón.
Cao má má làm thủ tục lên máy bay, nhóm Cao Chí Bác đợi bên ngoài.
Cầm vé máy bay tay, Cao má má thẫn thờ, hơn ba năm , bà từng khỏi K thị một nào, bà , mà là bà chút dám.
Sự của Hạ má má tuy hiện tại đối với họ còn đau đớn tột cùng như lúc ban đầu, nhưng ít nhất cũng ai thể quên thời gian đầu tiên , nó giống như một nhát d.a.o hung hăng đ.â.m tim họ, khiến đau đớn c.h.ế.t. Còn bây giờ, nó giống như một cái gai cắm trong tim, tuy đau, nhưng vẫn thể chịu đựng .
Thời gian chính là một thứ kỳ diệu như , nó thể khiến bạn mãi mãi nhớ một , cũng thể khiến bạn dần dần quên một . Khi cầm vé máy bay bước cửa lên máy bay, Cao ba ba Cao Chí Bác : "Chăm sóc cho con và Dương Dương."
Cao Chí Bác gật đầu: "Con sẽ làm , ba yên tâm."
"Dẫn họ dạo B thị nhiều một chút."
"Con ."
Cao ba ba "ừ" một tiếng: "Đi ."
Cho đến khi Cao ba ba còn thấy bóng dáng họ khuất lấp trong biển nữa, ông mới rời .
Không chỉ Cao má má nhớ đến Hạ má má, Cao ba ba cũng , ông nhớ đêm của ba năm . Ba năm qua, Cao má má và Hạ Dư Huy từng khỏi K thị, hy vọng , thể giúp họ cởi bỏ nút thắt trong lòng, trở làm chính của .