Trọng Sinh Để Yêu Em Thêm Lần Nữa - Chương 124: Đối Mặt Với Quá Khứ
Cập nhật lúc: 2026-03-09 13:38:29
Lượt xem: 126
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Sau một tháng chạy bộ liên tục, Cao Chí Bác bắt đầu từ từ tăng dần quãng đường. Từ bốn cây cả lẫn về lúc ban đầu, nay tăng lên thành sáu cây .
Hiện tại, Hạ Dư Huy thể dễ dàng chạy qua khỏi cổng nhà Viên gia gia. Cậu cảm thấy quá trình giống hệt như đang độ kiếp , chỉ cần c.ắ.n răng kiên trì vượt qua kiếp nạn , khi ngoảnh đầu , bạn sẽ thấy thứ vô cùng đơn giản và nhẹ nhàng.
Những ngày đầu tiên, còn chuột rút, nhưng bây giờ thì còn hiện tượng đó nữa, cũng chẳng còn cảnh mệt đến mức về nhà là bẹp dí sô pha. Tuy vẫn mệt, nhưng cảm thấy sự mệt mỏi đến mức thể chịu đựng nổi.
Cao Chí Bác , đợi thêm một thời gian nữa sẽ bắt đầu dạy chút võ phòng . Kết hợp với việc rèn luyện mỗi ngày, đến lúc khai giảng, môn thể d.ụ.c học kỳ chắc chắn sẽ còn là nỗi lo nữa.
Kể từ vụ bắt cóc , Cao Chí Bác cảm thấy Hạ Dư Huy hiểu chuyện hơn nhiều.
Năm nay là năm thứ ba ngày mất của Hạ Mẹ. Cứ đến những ngày hàng năm, Hạ ba ba đều gác công việc để ở nhà bầu bạn cùng Hạ Dư Huy.
Cao ba ba cũng . Mấy ngày nay, trong nhà đều quây quần bên , trò chuyện tâm tình, kể những câu chuyện gia đình thường nhật.
Trong bữa cơm tối, khi một ai nhắc đến việc ngày mai là ngày giỗ ba năm của Hạ Mẹ, Hạ Dư Huy đột nhiên lên tiếng.
“Ba, ngày mai con cùng .”
Động tác và cơm của Hạ ba ba khựng , thức ăn gắp đũa rơi tọt xuống đĩa. Ông kinh ngạc sang Hạ Dư Huy bên cạnh, hỏi: “Con gì cơ?”
Không chỉ Hạ ba ba, những khác cũng sững sờ, ai nấy đều Hạ Dư Huy với vẻ mặt khó tin. Ngay cả Cao Chí Bác cũng chút bất ngờ.
Hạ Dư Huy đưa mắt một lượt những quanh bàn, hướng về phía Hạ ba ba : “Ba, ngày mai là giỗ ba năm của , con thăm . Con nhớ .”
Hốc mắt Hạ ba ba đỏ hoe trong tích tắc. Ông kéo mạnh Hạ Dư Huy lòng ôm chặt, giọng khàn đặc: “Được, , ngày mai hai ba con cùng thăm con, chắc chắn con cũng nhớ con lắm .”
Hạ Dư Huy đỏ hoe mắt, khẽ "" một tiếng.
Cao má má bên cạnh hai ba con họ, lặng lẽ rơi nước mắt.
Cao ba ba ôm Cao má má lòng, nhẹ nhàng vỗ về.
Cao nãi nãi cũng một bên lặng lẽ lau nước mắt. Nhìn hai ba con họ, khuôn mặt bà hiện lên nụ hiền từ, mãn nguyện.
Ôm một lúc lâu, Hạ ba ba mới buông Hạ Dư Huy , vuốt ve khuôn mặt : “Ăn cơm con.”
Hạ Dư Huy "" một tiếng, cúi đầu lặng lẽ và cơm.
Sau đó, môi Hạ ba ba luôn nở một nụ . Đó là nụ xuất phát từ tận đáy lòng mà lâu Cao Chí Bác mới thấy.
Ba năm qua, mỗi đến mộ Hạ Mẹ, trong lòng Hạ ba ba đều vô cùng đau đớn. Lúc sinh thời, Hạ Mẹ thương yêu nhất chính là Hạ Dư Huy. Vậy mà giờ đây, khi bà nấm mồ lạnh lẽo, Hạ Dư Huy từng đến thăm bà lấy một . Bà hẳn buồn bã, đau lòng bao. Hạ Dư Huy đến, Hạ ba ba cũng cách nào ép buộc, bởi vì ông thực sự sợ Hạ Dư Huy.
Một bên là phụ nữ ông yêu thương nhất, một bên là đứa con trai ruột thịt. Con ông như xé làm đôi, giữ nửa thì buộc buông bỏ nửa . Thử hỏi làm ông thể đau đớn cho .
Thế nên hiện tại, khi Hạ Dư Huy chủ động đề nghị thăm Hạ Mẹ, ông vui sướng đến nhường nào.
Buổi tối, Cao Chí Bác ôm Hạ Dư Huy, cúi đầu hôn hết đến khác.
Hạ Dư Huy đẩy mặt , gọi: “Anh.”
Cao Chí Bác "ừ" một tiếng.
Hạ Dư Huy rúc lòng Cao Chí Bác, ôm eo , nhắm mắt : “Em ngủ .”
Cao Chí Bác cúi đầu , đáp: “Được.”
Cao Chí Bác , thực trong lòng Hạ Dư Huy vẫn còn chút sợ hãi. Sự thật mà trốn tránh suốt ba năm qua, ngày mai sẽ phá vỡ. Là ai thì cũng sẽ sợ hãi thôi...
Sáng sớm hôm , Hạ Dư Huy tỉnh dậy từ sớm.
Vốn dĩ hôm nay cần chạy bộ, nhưng cứ mở trừng trừng mắt, ngủ .
Cao Chí Bác kéo dậy khỏi giường, bắt đầu đồ thể thao.
Hạ Dư Huy ngơ ngác hỏi: “Anh, bảo hôm nay chạy ?”
Cao Chí Bác "ừ" một tiếng: “Vẫn còn sớm, chạy một vòng cho khuây khỏa, hôm nay chạy xa .”
Hạ Dư Huy "ồ" một tiếng, ngoan ngoãn mặc quần áo.
Vừa bước chân khỏi cửa phòng, hít thở bầu khí trong lành xung quanh, Hạ Dư Huy mới cảm thấy cả sảng khoái hơn hẳn. Dường như chút khí vẩn đục trong lòng đều bầu khí trong trẻo thanh lọc sạch sẽ.
Cao Chí Bác liếc khuôn mặt thả lỏng hơn nhiều của Hạ Dư Huy, kéo tay bắt đầu chạy.
Hai chạy qua chạy chừng năm cây . Lúc trở về, Hạ ba ba sang đến nơi, đang ở bàn ăn đợi họ. Bên cạnh ông đặt một bó hoa bách hợp.
Hạ Dư Huy bó hoa bách hợp , khựng một nhịp. Bàn tay đang nắm tay Cao Chí Bác siết chặt hơn, khẽ gọi: “Ba.”
Hạ ba ba "ừ" một tiếng: “Vào ăn sáng con.”
Cao Chí Bác siết c.h.ặ.t t.a.y Hạ Dư Huy, xoa đầu với Hạ ba ba: “Bọn con tắm rửa ạ, mồ hôi nhễ nhại hết .”
Cao má má đặt đĩa trứng ốp la lên bàn, hai em về : “Mau tắm rửa xuống ăn cơm.”
Cao Chí Bác và Hạ Dư Huy "" một tiếng, lau mồ hôi lên lầu.
Vừa bước phòng tắm, Cao Chí Bác giữ chặt gáy Hạ Dư Huy, cúi đầu hôn ngấu nghiến.
Hạ Dư Huy làm cho giật hoảng sợ. Sau khi phản ứng , lập tức vòng tay ôm cổ Cao Chí Bác, nhiệt tình đáp trả.
Cao Chí Bác hôn lên môi Hạ Dư Huy, cởi quần áo của cả hai. Điều chỉnh nhiệt độ nước xong xuôi, ôm Hạ Dư Huy bước thẳng bồn tắm.
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Đến khi Hạ Dư Huy hồn thì mới phát hiện trần truồng trong bồn tắm từ lúc nào, hơn nữa còn đang Cao Chí Bác. Mặt đỏ bừng trong tích tắc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/trong-sinh-de-yeu-em-them-lan-nua/chuong-124-doi-mat-voi-qua-khu.html.]
Cậu Cao Chí Bác, gọi: “Anh!”
Cao Chí Bác "ừ" một tiếng, ôm eo Hạ Dư Huy, ấn đầu xuống, tiếp tục nụ hôn dang dở.
Hạ Dư Huy Cao Chí Bác hôn đến mức đầu óc mụ mẫm, bỗng nhiên nhớ một chuyện.
Cậu bao giờ để ý xem, tại kỹ năng hôn của Cao Chí Bác điêu luyện đến ?
Hình như ngay từ đầu tiên chạm môi, nào Cao Chí Bác cũng thể hôn đến mức hồn xiêu phách lạc. rõ ràng hai lúc nào cũng dính lấy như hình với bóng, tại kỹ năng hôn của giỏi như thế?
Còn , bao nhiêu năm trôi qua mà cảm giác vẫn chẳng chút tiến bộ nào. Rốt cuộc là... tại nhỉ?
Nhân lúc Cao Chí Bác buông , Hạ Dư Huy vội vàng đưa tay che miệng , gọi: “Anh.”
Cao Chí Bác Hạ Dư Huy với vẻ khó hiểu.
Hạ Dư Huy thẳng mắt Cao Chí Bác, bỏ sót bất kỳ tia cảm xúc nào trong mắt , hỏi: “Anh, ... giỏi hôn thế?”
Cao Chí Bác sững . Đột nhiên cảm thấy câu hỏi khó trả lời. Tại giỏi hôn ư? Chẳng lẽ bảo, đó là do kiếp lăn lộn giữa muôn vàn loại nên luyện thành?
Tất nhiên là thể nào.
“Vì trai em thông minh chứ . Đừng quên, trai em là thiên tài đấy.”
Hạ Dư Huy tức giận đ.á.n.h Cao Chí Bác một cái. Cả hai đều mặc quần áo, đ.á.n.h lên da thịt vang lên một tiếng "bốp" rõ to.
Cao Chí Bác giả vờ kêu oai oái: “Ây da, bảo bối, em định mưu sát chồng đấy .”
Hạ Dư Huy trừng mắt Cao Chí Bác: “Đừng hòng đ.á.n.h trống lảng, giỏi hôn thế, ... học từ ai ?”
Cao Chí Bác thấy sắc mặt Hạ Dư Huy đổi khi câu cuối cùng, lập tức thu vẻ cợt nhả, nghiêm túc : “Từ nhỏ đến lớn, tuyệt đối từng chạm một sợi tóc của bất kỳ ai ngoài bảo bối của . Cái cần học, bẩm sinh .
Bảo bối cũng hôn mà, chỉ là em buông thả bản thôi. Nếu em cũng buông thả như , bảo bối cũng thể hôn đến mức thần hồn điên đảo đấy.”
Hạ Dư Huy Cao Chí Bác đến mức đỏ mặt. Quả thực, mỗi hôn Cao Chí Bác, đều dám quá buông thả, lúc nào cũng ngại ngùng dám làm càn.
Vậy... nếu thực sự dùng cách Cao Chí Bác hôn để hôn , liệu thể khiến thần hồn điên đảo thật ?
Nghĩ đến cảnh tượng nóng bỏng , mặt Hạ Dư Huy càng đỏ hơn.
Cậu trừng mắt lườm Cao Chí Bác hai cái, đ.á.n.h thêm một cái nữa, mắng: “Đồ hổ.”
Cao Chí Bác bật trầm thấp, hôn lên khóe môi chu của Hạ Dư Huy: “Tắm nhanh lên, và còn đang đợi nhà kìa.”
Hạ Dư Huy lườm : “Anh cũng thế , mà còn làm bậy.”
Cao Chí Bác vuốt ve m.ô.n.g Hạ Dư Huy với vẻ bỉ ổi: “Hết cách , ai bảo sức hấp dẫn của em đối với lớn quá làm chi.”
Hạ Dư Huy hất tay , trừng mắt: “Tắm mau!”
Cao Chí Bác bật khanh khách.
Bị Cao Chí Bác trêu chọc một trận, tâm trạng Hạ Dư Huy lên nhiều.
Cao Chí Bác khuôn mặt thả lỏng của Hạ Dư Huy, cúi đầu lau cho , che giấu những cảm xúc cuộn trào trong ánh mắt.
Vừa xuống lầu, Cao má má vẫy tay gọi hai : “Mau ăn sáng , nguội hết cả .”
Hạ Dư Huy và Cao Chí Bác "" một tiếng, bước tới xuống, cầm bữa sáng mặt lên bắt đầu ăn.
Hạ Dư Huy liếc bó hoa bách hợp bên cạnh Hạ ba ba, hỏi: “Ba, cái tặng ạ?”
Hạ ba ba "ừ" một tiếng: “Con đấy, con thích nhất là hoa bách hợp.”
Hạ Dư Huy gì, cúi đầu ăn đồ ăn của .
Cao Chí Bác liếc bó hoa bách hợp mặt Hạ ba ba, cảm thấy thức ăn trong miệng bỗng trở nên khó nuốt vô cùng.
Ăn sáng xong, Cao má má dọn dẹp, cả nhà sô pha chờ đợi.
Hạ Dư Huy rúc lòng Cao Chí Bác, cúi gầm mặt, lời nào.
Hạ ba ba bó hoa bách hợp mặt, cũng im lặng.
Cao ba ba và Cao nãi nãi một bên, chẳng gì.
Cao Chí Bác vuốt ve mái tóc Hạ Dư Huy, dồn hết tâm trí ngắm .
Cao má má dọn dẹp xong từ trong bếp bước , mấy đang im lìm sô pha, khẽ : “Đi thôi.”
Suốt dọc đường ai một lời. Hạ ba ba ôm bó hoa bách hợp phía .
Cao ba ba dìu Cao nãi nãi cuối cùng.
Cao Chí Bác và Hạ Dư Huy bước theo Hạ ba ba. Nhìn con đường mắt, ba năm họ từng đặt chân đến.
dù ba năm trôi qua, thứ vẫn quen thuộc đến lạ lùng, dường như chuyện chỉ mới xảy ngày hôm qua, vẫn còn hiển hiện rõ mồn một mắt.
Nhìn phần mộ của Hạ Mẹ ngày một gần hơn, trái tim Cao Chí Bác đập thình thịch liên hồi.
Mọi chỉ thấy Hạ Dư Huy trốn tránh sự thật về Hạ Mẹ suốt ba năm qua. chẳng ai rằng, thực cũng . Thậm chí, còn sợ hãi việc đối mặt với Hạ Mẹ hơn cả Hạ Dư Huy. Bởi vì dù tự an ủi bản thế nào, dù tự lừa dối , sự của Hạ Mẹ vẫn mối liên hệ mật thiết với . Chính là hại c.h.ế.t Hạ Mẹ, đó là một sự thật thể nào xóa nhòa.
Nhìn nấm mồ lạnh lẽo mắt, Cao Chí Bác siết c.h.ặ.t t.a.y Hạ Dư Huy, bước đến mộ Hạ Mẹ, quỳ phịch xuống. Hắn hít một thật sâu, cất giọng: “Phương má má, chúng con... đến thăm .”