Trọng Sinh Để Yêu Em Thêm Lần Nữa - Chương 107: Cậu Thật Thú Vị

Cập nhật lúc: 2026-03-09 13:38:08
Lượt xem: 161

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

luôn chê thời gian trôi qua quá nhanh, luôn cảm thấy thời gian trôi qua quá chậm.

Mà Cao Chí Bác và Hạ Dư Huy thì cảm thấy tại thời gian trôi qua nhanh như , chớp mắt một cái, bọn họ đối mặt với thời khắc phân trường.

Kể từ lễ nghiệp, Hạ Dư Huy ở trường cũng coi như là nổi tiếng một chút. Vốn dĩ hào quang của Cao Chí Bác khiến lọt tầm mắt , kết quả bây giờ một khúc nhạc, càng khiến trở thành đối tượng tán gẫu của trong thời gian rảnh rỗi gần đây. độ hot duy trì bao lâu thì kỳ nghỉ ngắn làm phai nhạt .

Kỳ nghỉ hè qua, ập mặt là một học kỳ mới toanh.

điều khiến Cao Chí Bác tò mò là, kỳ nghỉ hè , Hà Đại Tráng đến nhà họ Cao tìm Hạ Dư Huy một nào.

ý nghĩ cũng chỉ là nghĩ mà thôi, Cao Chí Bác cũng tìm hiểu sâu.

Kỳ nghỉ hè Lâm Hữu đến nhà họ Cao ở một thời gian, bởi vì sắp sửa bước Nhất Trung, Cao Chí Bác bé và Hạ Dư Huy ở chung cho . Kể từ Hạ Dư Huy và Lâm Hữu tiếp xúc qua, trong lòng đối với bé ngược ý kiến gì lớn, ngược cảm thấy, bé thật cũng tệ, ít nhất đáng ghét.

Cho nên chuyện Lâm Hữu ở nhà kỳ nghỉ hè, Hạ Dư Huy cũng để ý lắm. Đôi khi còn chủ động với bé một câu, trai chung sống hòa thuận.

Mỗi Hạ Dư Huy thể chuyện với Lâm Hữu, Lâm Hữu đều cảm thấy giống như ân huệ ông trời ban cho , khiến sợ hãi ơn.

Bởi vì bé cảm thấy Hạ Dư Huy giống như Hoàng t.ử bé trong sách , thần thánh và xa xôi như thế.

Hơn nữa bé còn nhớ, đầu tiên bé gặp Hạ Dư Huy, vẻ mặt cao lãnh mặt . Cậu thật sự giống như Hoàng t.ử bé trong sách , cao ngạo mà xa thể với tới.

Thật cho cùng, Lâm Hữu hâm mộ Hạ Dư Huy. Cậu điều kiện gia đình , ba cưng chiều yêu thương , ngay cả dì nhỏ và dượng nhỏ của bé cũng coi như con trai ruột mà yêu thương. Còn một trai nâng niu trong lòng bàn tay mà cưng chiều.

Lớn lên trai, còn đàn. Nhỏ hơn một tuổi, học lớp tám.

Cho nên trong mắt Lâm Hữu, Hạ Dư Huy là một đứa con cưng ông trời ưu ái.

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Cho nên mỗi khi Hạ Dư Huy trả lời bé, hoặc là chủ động chuyện với bé, Lâm Hữu thật trong lòng đều kích động hồi lâu.

Nghĩ đến cùng học chung một trường, Lâm Hữu cảm thấy, bé nhất định bảo vệ vị Hoàng t.ử bé , để chịu tổn thương.

Tâm tư nhỏ của Lâm Hữu, Cao Chí Bác và Hạ Dư Huy .

Hạ Dư Huy mỗi ngày ở nhà ngoại trừ luyện đàn thì là sách, nhảy cóc thêm một lớp nữa, để đuổi theo Cao Chí Bác.

Cao Chí Bác từ chối, chương trình học lớp bảy của bây giờ tuy qua cũng gì, nhưng nếu tiến độ quá nhanh, sẽ phản tác dụng.

Cao Chí Bác đồng ý, Hạ ba ba tự nhiên cũng đồng ý, yêu cầu của Hạ Dư Huy vô tình bác bỏ!

Giận dỗi mấy ngày, cũng ba tấc lưỡi của Cao Chí Bác dỗ dành xong xuôi.

Muốn điều khiến Cao Chí Bác ngờ nhất chính là, Lâm Hữu thích chơi guitar. Hơn nữa đàn dường như cũng tệ, từng học. Chỉ là thích nên đàn bừa theo.

Cái khiến Cao Chí Bác cảm thấy vô tình đào một bảo vật .

Bảo giáo viên dạy Hạ Dư Huy đàn piano thuận tiện cũng dạy Lâm Hữu một chút, ngờ bé đối với piano cũng dễ tiếp thu. Cao Chí Bác ngày hôm liền mời một giáo viên guitar đến dạy Lâm Hữu, nếu Lâm Hữu thật sự thiên phú đó, chừng còn thể trở thành một chiêu bài lớn của ‘Thần Huy’.

Lâm Hữu đối với việc Cao Chí Bác mời giáo viên guitar cho bé thì cảm kích thôi, lên dây cót mười hai phần tinh thần học tập. Khiến cho giáo viên guitar liên tục khen ngợi bé thiên phú tệ.

Một kỳ nghỉ hè chớp mắt là trôi qua.

Cao Chí Bác đưa Hạ Dư Huy và Lâm Hữu báo danh xong, giúp Lâm Hữu tìm xong ký túc xá, nhà tư cách Nhất Trung quá xa, Lâm Hữu thể ở nhà họ Cao, tuy xa, nhưng cũng quá phiền phức.

Hạ Dư Huy thể nào đồng ý Lâm Hữu ở cùng , Cao Chí Bác cũng .

Cho nên chỉ thể để bé ở nội trú. Cao Chí Bác tìm giáo viên, sắp xếp Lâm Hữu và em họ Mạnh Hạo của Hướng Diệp cùng một ký túc xá. Sau chuyện gì, cũng tiện giúp đỡ.

Giúp Lâm Hữu tìm xong ký túc xá, đưa nhà ăn xong, Cao Chí Bác liền đưa hai thẳng đến khối cấp ba của Nhất Trung.

Khối cấp ba và khối sơ trung xa cũng xa, nhưng cũng gần lắm.

Đi bộ mười phút lộ trình, cách một con phố.

Khối cấp ba so với khối sơ trung thì lớn hơn nhiều. Cao Chí Bác dắt Hạ Dư Huy và Lâm Hữu về phía nơi báo danh cho tân sinh viên.

Báo danh xong, giữa đường gặp Hướng Diệp đang chuẩn về nhà.

Hướng Diệp từ xa thấy Cao Chí Bác, vội vàng tới chào hỏi: “Chí Bác, báo danh ?”

Cao Chí Bác ừ một tiếng, giới thiệu Lâm Hữu bên cạnh cho Hướng Diệp: “Đây là em họ tớ Lâm Hữu, cùng một phòng ngủ với em họ Mạnh Hạo của .”

Hướng Diệp buồn hỏi: “Tiểu Tả Tiểu Hữu?” (Tả là trái, Hữu là )

“Không , Hữu trong phù hộ, Hữu trong trái .”

Hướng Diệp Lâm Hữu, cái dáng vẻ ngốc nghếch khiến nhịn liền bắt nạt, vươn tay nhéo mặt : “Sau theo em họ , đảm bảo ai dám bắt nạt em.”

Mặt Lâm Hữu Hướng Diệp nhéo qua soạt một cái liền đỏ lên, qua cực kỳ hổ.

Hướng Diệp ha ha: “Tớ Chí Bác, em trai nhà đứa nào cũng dễ hổ thế.”

Cao Chí Bác liếc khuôn mặt đỏ bừng của Lâm Hữu, : “Em dễ hổ, đừng trêu em .”

Hướng Diệp ừ ừ ừ đồng ý, nhưng tay thành thật nhéo mặt Lâm Hữu, bé sắp đỏ chín mặt càng lớn tiếng hơn: “Thật thú vị.”

Cao Chí Bác gạt tay , bảo mau cút.

Hướng Diệp kêu lên: “Đừng mà, tớ đưa các làm quen môi trường trường học một chút, Tiểu Hữu và Dương Dương cũng đều thể làm quen một chút.”

Cao Chí Bác ừ một tiếng, dắt Hạ Dư Huy và Lâm Hữu theo Hướng Diệp.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/trong-sinh-de-yeu-em-them-lan-nua/chuong-107-cau-that-thu-vi.html.]

Lâm Hữu cúi đầu mặt đất, nhiệt độ mặt vẫn tiêu xuống . Nhớ dáng vẻ lớn của Hướng Diệp, trong lòng nhỏ giọng thầm : Thật trai.

Những ngày Cao Chí Bác, dường như trôi qua đặc biệt dài đằng đẵng, mỗi ngày Hạ Dư Huy đều mong chờ lúc tan học, bởi vì đó là thời khắc trong ngày thể gặp Cao Chí Bác.

Hôm nay Cao Chí Bác đợi ở bên ngoài, trong tay còn xách một chiếc bánh sinh nhật. Hạ Dư Huy nghi hoặc .

“Hôm nay là sinh nhật Lâm Hữu, buổi trưa gọi điện thoại cho chúng , bảo chúng giúp em ăn mừng.”

Hạ Dư Huy ồ một tiếng.

“Hướng Diệp đến cửa lớp Lâm Hữu đợi bọn họ , chúng qua đó .”

Hạ Dư Huy gật đầu.

Lâm Hữu ngờ bọn Cao Chí Bác sẽ giúp bé tổ chức sinh nhật, vui vẻ đến mức chút luống cuống tay chân.

Cao Chí Bác hỏi Lâm Hữu bạn học nào thiết , bảo bé gọi ăn cơm cùng.

Lâm Hữu ngại ngùng, cần.

Cao Chí Bác đừng khách sáo, đều là một nhà.

Lâm Hữu nghĩ nghĩ, vẫn gọi hai cùng phòng ngủ cùng.

Cao Chí Bác đặt một nhà hàng, đưa qua đó.

Hai bạn cùng phòng tò mò về Cao Chí Bác, dọc đường đều lén lút đ.á.n.h giá , bởi vì bọn họ qua ít lời đồn về , xem là thật giả.

Cao Chí Bác cũng để ý, đều là lòng hiếu kỳ của trẻ con.

Cao Chí Bác đặt một quán ăn cao cấp, nhưng cũng thấp cấp, ít nhất đối với phận học sinh hiện tại của bọn họ mà , coi như là tệ .

Đồ ăn nhanh lên đủ, Cao Chí Bác chào hỏi đừng gò bó, mạnh dạn ăn.

Mới đầu Lâm Hữu và hai bạn học còn khá gò bó, nhưng Hướng Diệp vài câu xóa bỏ ít cách trong lòng . Cho nên Cao Chí Bác , Hướng Diệp dỗ bây giờ bắt đầu bài bản từng bộ .

“Tiểu Hữu, cái ngon, em ăn ?”

Hướng Diệp híp mắt Lâm Hữu, ráng hồng từ từ leo lên mặt bé, trong lòng vui vẻ. Đứa nhỏ thật thú vị.

Lâm Hữu đỏ mặt gật đầu.

Nào Hướng Diệp gắp thức ăn đưa đến bên miệng bé, híp mắt : “Há miệng, a…”

Mặt Lâm Hữu soạt một cái đỏ triệt để. Vẻ mặt luống cuống.

Mạnh Hạo ở bên cạnh ha ha: “Lâm Hữu, giống con gái thế, động một chút là đỏ mặt. Anh tớ trêu đấy!”

Mặt Lâm Hữu càng đỏ hơn.

Cao Chí Bác liếc Hướng Diệp: “Đừng trêu em nữa, Tiểu Hữu, ăn cơm.”

Lâm Hữu ừ một tiếng, cúi đầu rầu rĩ ăn cơm.

Lâm Hữu ăn thức ăn đũa Hướng Diệp, Hướng Diệp tự thu về ăn. Nghiêng đầu với Cao Chí Bác: “Em trai của thật thú vị. Tớ thích quá , làm bây giờ?”

Cao Chí Bác Hướng Diệp một cái, mặt cảm xúc: “Nếu thể vứt bỏ cái đức hạnh hormone tràn lan lúc nơi của , tớ ngược thể cân nhắc một chút.”

Hướng Diệp xì một tiếng: “Tớ chung tình .”

Cao Chí Bác lười chuyện với , gắp một con tôm, bóc cho Hạ Dư Huy.

Hướng Diệp kể từ khi Diêm Nhược Hoan làm tổn thương, liền bắt đầu bản tính công t.ử bột đa tình của . Cậu vốn dĩ lớn lên tệ, cộng thêm cái miệng dỗ , khiến cho mấy nữ sinh mới bắt đầu rung động xuân tâm dỗ đến mức sửng sốt.

Mới khai giảng một tháng, đổi ba cô bạn gái.

Cao Chí Bác đối với đời sống riêng tư của ngược can thiệp nhiều, chỉ cần dị tâm với .

Hướng Diệp thấy Cao Chí Bác đáp lời, nhún nhún vai, cúi đầu ăn cơm.

Một bữa cơm ăn coi như vui vẻ, ăn cơm xong Cao Chí Bác lấy bánh kem cắm nến lên, khẽ hát bài chúc mừng sinh nhật.

Hướng Diệp gân cổ gào bài chúc mừng sinh nhật, chọc cho ha ha.

Lâm Hữu ở bên cạnh những đang chúc mừng sinh nhật cho bé, trong lòng ấm áp.

Lúc ước nguyện, bé nghĩ, nếu thể ở bên cạnh những cả đời, thì bao.

Lúc đưa bọn Lâm Hữu về ký túc xá, Cao Chí Bác luôn cảm thấy lưng đang dùng một ánh mắt theo bọn họ. Lúc đầu , phát hiện gì cả.

Cao Chí Bác nhíu mày, nghĩ trong đầu nửa ngày, cũng nghĩ ai sẽ theo dõi bọn họ. Hắn cũng đắc tội với ai. Chẳng lẽ là theo Hướng Diệp? Nhìn đang đùa tí tửng phía một cái, cúi đầu trầm tư.

Ánh mắt bao lâu thì biến mất, Cao Chí Bác nghĩ, cũng khả năng là nghĩ nhiều .

Hướng Diệp nhân lúc Lâm Hữu chú ý, ấn đầu bé hôn một cái lên trán, : “Anh hôm nay quà gì tặng cho em, cái Lucky kiss , coi như là quà sinh nhật tặng cho em, Tiểu Hữu, em cũng đừng chê nhé.”

Nói xong xoa đầu Lâm Hữu một cái: “Về , ngày mai các em còn dậy sớm học, ngủ ngon.”

Lâm Hữu cúi đầu ừ một tiếng, chúc ngủ ngon một câu, đó xoay rời .

Trong bóng tối ai phát hiện , khuôn mặt Lâm Hữu đỏ đến tận mang tai, và nụ cong lên bên khóe miệng .

Lần đầu tiên đối xử với bé như , tim… sắp nhảy ngoài .

Loading...