Trong thư phòng vẫn cũ kỹ như xưa, ánh đèn sáng rực, giấy tờ rơi vãi khắp sàn. Góc bàn còn vương vãi những vệt nước, thấm ướt từng trang tài liệu lộn xộn.
Âu Thiếu Khanh đang gục đầu bàn. Khi đến gần, Quý Hạ mới phát hiện hai tay đang ấn chặt bụng, cả khẽ run lên.
“Âu thiếu?” Cậu thăm dò gọi. Vừa chạm cảm thấy một mảng ẩm ướt, lồng n.g.ự.c Quý Hạ thắt , một cơn đau nhói như xé nát trái tim, khiến nó co rút dữ dội.
Hai tay đè lên vùng bụng nổi đầy gân xanh, lực mạnh đến nỗi hằn sâu cả một vết lõm. Lớp áo ướt đẫm mồ hôi dán chặt làn da tái nhợt, lạnh băng, một cảnh tượng khiến đau lòng.
“Cậu… về ?” Đôi mắt đang nhíu chặt của khẽ hé mở, trong tầm là gương mặt căng thẳng, lo lắng của Quý Hạ. Giọng khàn đặc mang theo chút vui mừng, nhưng khiến lòng Quý Hạ chua xót.
Cậu nghĩ đến bao ngày đêm đây, Âu Thiếu Khanh cũng chỉ lẻ loi một chờ đợi như thế , cùng với cả bàn thức ăn nguội lạnh.
Thế nhưng, kết quả thì ? Chờ đợi là ánh mắt lạnh lùng, là những lời chế giễu, là những cơn đau và sự giày vò ngày một nghiêm trọng hơn.
“Âu thiếu, đáng , hà tất !”
Quý Hạ sụt sịt mũi, nuốt hết chua xót và hối hận lòng. Cậu nửa quỳ xuống, đỡ gần như bộ trọng lượng của Âu Thiếu Khanh, hai tay đặt chồng lên đôi tay lạnh ngắt của .
“Âu thiếu, , buông tay , cứ đè như sẽ thương đó.” Quý Hạ cố gỡ tay Âu Thiếu Khanh , nhưng phát hiện, dù dùng sức thế nào cũng thể nào tách đôi bàn tay gầy gò, xanh xao .
“Âu Thiếu Khanh, buông tay cho !” Quý Hạ sốt ruột, lời tàn nhẫn buột miệng thốt .
Dù đang chìm trong cơn đau dữ dội, Âu Thiếu Khanh vẫn thả lỏng tay khi tiếng Quý Hạ quát, nhưng ngay giây lập tức ấn mạnh xuống.
“Âu Thiếu Khanh, bảo buông , ?”
Quý Hạ tiếp tục gỡ tay . Cậu nhớ bác sĩ từng dặn, khi đau dày tuyệt đối ấn mạnh, tuy thể giảm đau nhất thời nhưng sẽ gây tổn thương vĩnh viễn.
“Âu Thiếu Khanh, buông cho ! Nếu buông, , sẽ ở yên đây, để cũng đói đến đau dày luôn cho xong.”
“Đừng!” Âu Thiếu Khanh gắng gượng mở mắt, gương mặt kiên quyết của Quý Hạ, bàn tay đang bóp chặt dày nới lỏng, nhưng ngay đó ấn xuống.
“Âu Thiếu Khanh!”
Nghe tiếng gầm của Quý Hạ, Âu Thiếu Khanh gắng gượng nhếch môi, thở hổn hển tràn , khiến Quý Hạ đang định nổi giận cũng đau lòng.
“Quý Hạ… … đau!”
Một tiếng than nhẹ gần như thể thấy, như sấm sét đ.á.n.h thẳng lòng Quý Hạ. Những ngón tay đang cuộn chặt của bỗng cứng đờ, mất hết sức lực.
Quý Hạ c.ắ.n môi, mạnh mẽ kéo lòng , ôm thật chặt, đôi môi run rẩy mím , thở dài một tiếng đầy tự trách, áy náy và đau xót: “Tôi , …”
Quý Hạ thở dài, Âu Thiếu Khanh đau chứ? Thân thể run rẩy trong lòng, tiếng rên rỉ đè nén nơi khóe miệng, đôi tay dùng sức ấn chặt.
Nếu đau, một kiên cường như , thể kêu đau.
Nếu đau, một nhẫn nhịn như , thể vứt bỏ sĩ diện, thốt một chữ “đau”.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/trong-sinh-chi-hoan-ai/chuong-53-ta-biet-ta-biet.html.]
“Thiếu Khanh, đau, xin , xin !” Quý Hạ ôm chặt Âu Thiếu Khanh, trong giọng nghẹn ngào là sự hối hận sâu sắc, là tiếng thở than và nỗi đau lòng phát từ tận sâu trong tâm hồn.
Cảm nhận sức nặng trong lòng tăng lên, Quý Hạ mới nhận , từ lúc nào, Âu Thiếu Khanh ngất .
Cậu cúi bế lên, mãi cho đến khi đặt lên giường, đôi mày nhíu chặt của Quý Hạ vẫn hề giãn .
Nhìn đôi tay vẫn đang đè chặt lên bụng dù hôn mê, Quý Hạ c.ắ.n răng, gỡ tay , nhưng khi tay sắp ấn xuống, nhanh hơn một bước mà áp tay lên.
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Cảm giác tay lạnh như băng, một khối cứng đang co giật, mỗi chạm , đang ngủ say vô thức cuộn , rên rỉ…
Thấy Âu Thiếu Khanh ngừng co , cởi giày lên giường, kéo lòng.
Bàn tay rộng lớn giữ chặt nửa của Âu Thiếu Khanh trong lòng , tay thì xoa bóp nhẹ nhàng vùng bụng cho . Vì chân Âu Thiếu Khanh thương, Quý Hạ dám đè mạnh, chỉ thể khẽ khàng khép hai chân với .
Vừa xoa bóp, Quý Hạ cảm nhận trong lòng dần thả lỏng, nhịp thở gấp gáp cũng trở nên định, ôn hòa.
Cuối cùng, hai , hai thể ôm lấy , cứ thế chìm giấc ngủ sâu trong gian tĩnh lặng.
Khi Âu Thiếu Khanh tỉnh , chỉ cảm thấy vùng bụng ấm áp. Đưa tay chạm , mới nhận một bàn tay to ấm áp vẫn luôn đặt ở đó, còn lưng là một lồng n.g.ự.c nóng rực.
Trong đầu, những chuyện đó ùa về, Âu Thiếu Khanh khẽ , nhắm mắt , thả lỏng tựa phía , ý thức mệt mỏi cuối cùng một nữa chìm giấc ngủ.
Quý Hạ mở mắt, trong lòng, ánh mắt dịu dàng đến mức thể chảy nước. Cậu hít một thật sâu, mỉm mãn nguyện.
Cẩn thận rời giường, nghĩ đến cái dày yếu ớt của , Quý Hạ quyết định chuẩn đồ ăn, để khi tỉnh thể ăn ngay.
Quý Hạ khỏi, Âu Thiếu Khanh đang ngủ say liền mở mắt, đôi ngươi trong veo còn chút mơ màng nào của tỉnh giấc.
Khi Quý Hạ bưng bát cháo thì thấy Âu Thiếu Khanh đang chống định dậy.
“Tỉnh !” Quý Hạ đặt bát xuống, tự nhiên đỡ Âu Thiếu Khanh dậy, động tác thuần thục như diễn tập hàng trăm .
“Đói ? Bệnh dày của tái phát, chỉ thể uống chút cháo , đợi qua giai đoạn ăn thứ khác.”
Quý Hạ bưng bát cháo lên, khuấy vài cái, múc một thìa, thổi nguội mới đưa đến bên môi Âu Thiếu Khanh.
Chiếc thìa múc cháo cứ thế dừng giữa trung, tựa như một thước phim bấm nút tạm dừng.
Âu Thiếu Khanh thẳng Quý Hạ, đôi mắt đen như đá vỏ chai tràn đầy kinh ngạc, nghi ngờ và hoang mang. Anh sâu mắt , đôi môi mỏng mấy mấp máy, nhưng cuối cùng vẫn nên lời…
Quý Hạ vẫn giơ thìa, kiên nhẫn, tỉ mỉ, nghiêm túc, bình thản , chờ đợi…
Mép thìa nhẹ nhàng chạm đôi môi tái nhợt, mềm mại, dịu dàng. Như mê hoặc, Âu Thiếu Khanh khẽ hé môi.
Quý Hạ dịu dàng , nhẹ nhàng đưa tay, đổ nửa thìa cháo mềm mịn đôi môi khô khốc, theo thực quản từ từ trôi xuống…
Làm ấm cổ họng khô khốc, làm ấm dày đau đớn, và đồng thời, cũng sưởi ấm một trái tim khô cạn từ lâu…
--------------------