Nhìn xương cốt gồ lên ngay mắt, những mạch m.á.u xanh biếc hiện rõ làn da tái nhợt trông thật nhức nhối.
Đôi tay Quý Hạ duỗi nắm , mấy do dự, cuối cùng vẫn đặt lên mắt cá chân gầy yếu đến mức thể so với cổ tay của chính .
Cảm giác lạnh lẽo truyền đến khiến Quý Hạ giật . Nhiệt độ trong nhà rõ ràng cao, tại đôi chân lạnh như băng đến ?
“Bác sĩ, tại như ?”
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Thảo nào dù đang là mùa hè nóng bức, Âu Thiếu Khanh vẫn luôn đắp một chiếc chăn mỏng chân, thì là... thì là thế.
“Không , do huyết mạch thông trong thời gian dài nên nhiệt độ sẽ thấp hơn bình thường, từ từ sẽ hồi phục một chút.”
Cảm giác tay chân thật đến thế, ngoài phần xương cốt gồ lên, thể cảm nhận chút cơ bắp nào.
Đừng đến việc dùng sức xoa bóp, chỉ một cái chạm nhẹ thôi, Quý Hạ cũng lo sẽ làm vỡ đôi mắt cá chân trắng như sứ .
“Quý thiếu, dùng sức một chút, chỗ , và cả chỗ nữa, đều là huyệt vị. Lực đủ sẽ hiệu quả.”
Nghe lời bác sĩ, đôi tay Quý Hạ dùng sức, liền cảm nhận đôi chân tay căng cứng ngay tức thì, bên tai loáng thoáng thấy một tiếng rên khẽ đầy đè nén.
Quý Hạ hoảng hốt bật dậy.
“Xin , , cố ý... Có đau lắm ?”
Nhìn gân xanh nổi rõ thái dương Âu Thiếu Khanh, đôi tay Quý Hạ nắm chặt đầy luống cuống, ngay cả ánh mắt vốn luôn điềm tĩnh cũng nhuốm đầy vẻ tự trách, áy náy và sốt ruột.
“Không ... Tiếp tục !” Âu Thiếu Khanh trấn tĩnh , nhắm mắt . Chỉ yết hầu liên tục nuốt khan vài mới cho Quý Hạ thấy rõ sự kiên trì và nhẫn nhịn của .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/trong-sinh-chi-hoan-ai/chuong-47-su-tra-tan-ngot-ngao.html.]
“Vậy... thoải mái thì cho nhé.” Quý Hạ nghĩ đến chuyện đó đề nghị dùng mô hình để luyện tập nhưng Âu Thiếu Khanh từ chối, nên cũng nhắc nữa.
Dù học hai ngày, thấy ngày càng nhát tay, làm thế nào cho .
“Âu thiếu, ...”
“Tiếp tục !”
Cảm nhận bàn tay Quý Hạ khẽ lướt qua mắt cá chân, tựa như một chiếc lông vũ đang gãi nhẹ tim , ngứa ngáy, tê dại...
Âu Thiếu Khanh nhíu chặt mày. Hắn đột nhiên nhận sai , nên để Quý Hạ xoa bóp cho .
Cứ từng chút một như thế, ngắt quãng theo quy luật, tạm dừng chẳng theo quy tắc, chẳng khác nào đang lăng trì.
Những cái chạm nặng nhẹ ngược chẳng còn là gì, chính thời gian chờ đợi mới trở thành sự dày vò.
Giống như một đang chờ lưỡi d.a.o kề cổ, kinh hồn bạt vía đợi chờ cái chạm ập đến, nó mài mòn và giày vò những dây thần kinh mà Âu Thiếu Khanh vốn tự cho là khá kiên cường.
Âu Thiếu Khanh âm thầm thở dài, đây là tự làm tự chịu, là gậy ông đập lưng ông ?
Đặc biệt là khi cảm giác tê dại men theo mắt cá chân len lỏi đến tận lồng ngực, kéo cả chìm trong đó, Âu Thiếu Khanh phát hiện, phản ứng nên .
Nghe tiếng rên rỉ đầy nhẫn nhịn của Âu Thiếu Khanh, Quý Hạ càng thêm tự trách, động tác càng cẩn thận hơn, mà nào , càng như càng là một sự tra tấn ngọt ngào đối với Âu Thiếu Khanh.
Âu Thiếu Khanh kéo chiếc chăn bên cạnh đắp lên .
May mà sự chú ý của Quý Hạ vẫn luôn đặt ở mắt cá chân, may mà bên cạnh còn chăn, và may mà thể chất của vốn thiên về tính hàn, cho dù trời nóng mà đắp chăn cũng sẽ khiến khác nghi ngờ.
--------------------