Trọng Sinh Chi Hoạn Ái - Chương 145: Trống Rỗng

Cập nhật lúc: 2025-11-20 02:58:39
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Thấy hàng phía ngày càng ngắn , Quý Hạ kích động xoa tay. Nghĩ đến Âu Thiếu Khanh sắp ăn món cháo thích, hưng phấn đến mức chỉ bay ngay về lập tức.

“Nên ăn nhiều đồ bổ m.á.u một chút, còn bổ khí nữa, với cả…” Quý Hạ chờ nghĩ đến những món cần mua. Nghĩ tới tình hình sức khỏe của Âu Thiếu Khanh, lo lắng thầm thề nhất định chăm sóc cho khỏe .

Quyết định xong, liền gọi điện cho đầu bếp ở nhà, bảo đó chuẩn sẵn nguyên liệu, tự bếp nấu cơm cho Âu Thiếu Khanh.

“Thưa , cần dùng gì ạ?” Nghe giọng hỏi chuyên nghiệp của nhân viên phục vụ, Quý Hạ các loại cháo mặt, hỏi hỏi vài chọn hai món: “Lấy cháo táo đỏ kỷ t.ử bổ m.á.u , và cả món …”

Ngực đột nhiên nhói lên. Quý Hạ mặt mày tái nhợt ôm ngực, đau đến nên lời, mồ hôi lạnh thái dương túa như tắm.

“Anh ơi, ơi, ?” Nhân viên phục vụ định hỏi Quý Hạ cần gì thêm thì thấy đang ôm ngực, trông như sắp ngã, vội gọi thêm một nhân viên khác tới. Hai dìu Quý Hạ sang một bên xuống.

“Thưa , đỡ hơn ạ? Hay là để chúng đưa đến bệnh viện nhé?”

Quý Hạ xua tay, hiểu rõ hề bệnh, nhưng cơn bất an và nỗi đau nhói từ đáy lòng mãnh liệt đến thế, lẽ nào là…

Nhớ sắc mặt gần như trong suốt vì tái nhợt của Âu Thiếu Khanh, và cả những lời nửa thật nửa đùa với Đào Phi Giải, lúc đó thấy gì lạ, giờ nghĩ mới thấy chúng như lời từ biệt. Còn những lời với Tư Đồ thì giống như đang dặn dò hậu sự…

Cơn bất an tột độ bao trùm lấy cả thể xác và tinh thần đau đớn của Quý Hạ. Không kịp trả lời, lảo đảo dậy lao cửa.

Thiếu Khanh, sẽ , nhất định chuyện gì…

Quý Hạ ngừng tự an ủi, chui xe phóng như một tia chớp, khiến bao đường giật dừng bước và buông lời trách mắng.

Nỗi bất an trong lòng càng lúc càng dâng cao. Cậu nên rời , tình trạng của Âu Thiếu Khanh chỉ cần mắt là , tại để ý cơ chứ.

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Phía là đèn đỏ, xe của Quý Hạ đột ngột dừng . Nếu xe chắn đường, thật sự vượt lên .

đèn xanh sáng rõ, tại xe phía vẫn nhúc nhích?

Quý Hạ tức hộc máu, điên cuồng nhấn còi. Âm thanh chói tai khiến tài xế phía đành bất đắc dĩ hạ cửa kính, thò đầu : “Đừng nhấn nữa, phía tai nạn, đoạn đường phong tỏa !”

“C.h.ế.t tiệt!” Quý Hạ đ.ấ.m mạnh vô lăng. Cậu thể chờ nữa. Cậu liên tục gọi điện thoại nhưng một ai bắt máy, lòng càng thêm bất an. Quý Hạ tháo thẳng dây an , đẩy cửa lao ngoài.

Kẹt xe chứ kẹt đôi chân, nếu thì sẽ chạy bộ tới đó.

Mệt đến gần c.h.ế.t, cuối cùng Quý Hạ cũng chạy về tới bệnh viện. Lần may mắn hơn , thang máy xuống. Vội vã chạy tới cửa phòng bệnh, lao thẳng về phía cánh cửa, cả sững như điểm huyệt.

Phòng bệnh trống , chẳng một ai. Trên tấm ga giường trắng tinh, những vệt m.á.u đỏ tươi loang lổ như những đóa hoa đang nở rộ, chói mắt đến kinh hoàng…

Quý Hạ chỉ cảm thấy đầu óc ong lên một tiếng, bộ m.á.u trong như dồn hết lên não, đau như nổ tung…

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/trong-sinh-chi-hoan-ai/chuong-145-trong-rong.html.]

Vừa lúc , thấy một bác sĩ ngang qua, liền túm lấy đó, mặc kệ đối phương suýt ngã vì kéo một cách loạng choạng, gầm lên: “Người , trong phòng ?”

Cậu thể tin , lắc mạnh đầu, đôi mắt đen láy sắc lẹm và hung tợn trừng mắt vị bác sĩ, dường như chỉ cần đối phương dám điều gì khiến thể chấp nhận, sẽ ăn tươi nuốt sống đó .

“Đi, , !” Vị bác sĩ dọa sợ, lắp bắp mãi mới hết câu.

“Đi…?” Quý Hạ sững sờ. Sợi dây vẫn luôn căng chặt trong lòng lập tức đứt phựt. Lực bật ngược khiến Quý Hạ c.h.ế.t lặng, đến mức nhận tay buông lỏng từ lúc nào.

Nhân lúc Quý Hạ đang ngẩn , vị bác sĩ vội co giò bỏ chạy. Mãi cho đến khi chạy một đoạn xa, chắc chắn Quý Hạ đuổi theo, ông mới hoảng hồn vỗ ngực, thở hổn hển văn phòng.

“Đi? Đi …” Quý Hạ sầm mặt, tiếng gào thét còn kịp thoát hết phát hiện vị bác sĩ lúc nãy biến mất tăm, tầm mắt lia tới chỉ còn thấy một bóng áo trắng vụt qua cánh cửa.

Quý Hạ tin, tin Âu Thiếu Khanh thật sự sẽ bỏ rơi

“Gạt , nhất định là gạt !” Nhớ cũng nhận nhầm , nhầm phòng, Quý Hạ gật đầu tự an ủi: “ , chắc chắn cũng thế, đây nhất định phòng bệnh của Thiếu Khanh, , nơi căn bản tầng 12, , …”

Quý Hạ tự phủ nhận, điên cuồng chạy về phía cầu thang bộ. Trên vách tường treo một tấm biển rõ rành rành, đó : Tầng 12.

Chữ đen nền trắng, trông đến rợn .

Tầng 12, dù là tầng 12 thì ? Ở đây chỉ một phòng bệnh của Âu Thiếu Khanh, vẫn còn mấy phòng VIP khác cơ mà, đúng , chắc chắn là lúc nãy nhầm phòng.

Ngay lúc Quý Hạ đang cố hết sức tự an ủi, thấy tiếng bước chân của mấy phía , tiếp đó là tiếng hai bàn tán.

“Tiểu Lưu , cô dọn dẹp phòng VIP một chút .”

“Vâng ạ, y tá trưởng.” Tiểu Lưu đáp lời, ngập ngừng một lát hỏi: “Y tá trưởng, Âu thiếu đó, thật sự…”

Y tá trưởng thở dài một , tiếc nuối lắc đầu: “Quá nặng , chức năng tim phổi đều , thể cầm cự đến giờ là kỳ tích… Chỉ mong là…”

Những lời phía , Quý Hạ hề lọt tai chữ nào, trong đầu chỉ lặp lặp mấy chữ “Quá nặng , chức năng tim phổi đều ”.

“Không thể nào, thể nào.” Quý Hạ hoảng loạn như phát điên, xông thẳng tới chặn hai họ : “Các gì thế? Ai Âu thiếu qua khỏi? Anh , cho , ?”

Cô y tá trẻ dọa đến tái mặt, y tá trưởng tuy bình tĩnh hơn nhưng sắc mặt cũng trắng bệch.

“Thưa , nếu tìm Âu , quản gia của bây giờ chắc đang ở văn phòng viện trưởng, thể…” Lời còn hết, Quý Hạ phóng như một tia chớp.

Quý Hạ lao tới cửa văn phòng viện trưởng, đụng Âu Bình đang mở cửa bước . Dường như chỉ trong khoảnh khắc, mái tóc hoa râm của ông bạc trắng. Nhìn thấy Quý Hạ, Âu Bình mím môi, đôi mắt sưng đỏ gần như mở nổi: “Nhị, nhị thiếu?”

“Bình thúc?” Quý Hạ thái độ khác thường, đột nhiên bình tĩnh , Âu Bình cất giọng như đang chuyện phiếm: “Bình thúc, Thiếu Khanh ? Có khỏi bệnh, xuất viện về nhà ?”

--------------------

Loading...