Trọng Sinh Chi Biến Phế Vi Bảo - Chương 203: PN Lẫm x Khí
Cập nhật lúc: 2025-10-31 13:59:01
Lượt xem: 75
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Khí gần đây phát hiện một tiểu bí mật. Nghe , phi thư thể cũng thể hoài thai...
Khi tin tức , lập tức cảm thấy khiếp ngạc, mang theo kinh hỉ. Nguyên bản, từ khi thấy , quyết tâm áp chế bản năng sinh hạ hậu đại. Chỉ là ngờ, dù cùng tính giống, vẫn khả năng hoài thai.
Hắn cẩn thận dò hỏi vị bằng hữu bạn lữ đang cư trú tại Tự Do Chi Thành. Nếu nhân loại thể khiến dị tộc mang thai, thì đồng lý suy xét, giữa đồng tộc lẽ cũng một tỷ lệ nhất định, tuy cực kỳ bé nhỏ, gần như đáng kể. như thế cũng đủ . Dù cũng chỉ cùng , lưu một tia huyết mạch, càng thêm củng cố ràng buộc giữa hai .
Lẫm phát hiện bạn đồng hành ở cạnh bấy lâu, gần đây thường xuyên hướng về phía Địa Cầu. Tuy hiện tại kỹ thuật xuyên gian ngày một thiện, từ Diệu Tinh đến Địa Cầu chỉ mất một đoạn thời gian ngắn, nhưng việc thường xuyên chịu đựng áp lực phi hành giữa các tinh hệ cũng chuyện dễ chịu gì.
Huống chi, còn thường xuyên.
Tìm một dịp thích hợp, mở miệng hỏi nguyên nhân, nghĩ lẽ chuyện gì đó cần giúp đỡ.
Khí , gương mặt thoáng cái đỏ ửng, nghiêng đầu , vành tai cũng phiếm hồng.
Lẫm trầm mặc. Nếu là chuyện cần trợ giúp, cần gì thẹn thùng đến ?
“Không gì , chỉ là một ít tư liệu cần lý giải.” Khí định tâm thần, mỉm khiến yên tâm.
Lẫm hỏi thêm. Bọn họ đều gian tư nhân riêng biệt, dẫu tình cảm sâu đậm đến cũng thể can thiệp quá mức. Nếu đối phương cần, hẳn sẽ thẳng thắn mở lời.
Chỉ là... dựa theo tính tình của Khí... Lẫm trầm ngâm một lát, khỏi cảm thấy do dự.
“Làm , khẩu vị ?” Trình Hiểu nhận hôm nay Lẫm ăn nhiều. Bình thường, khi bọn họ tiến tu ở học giáo trở về, thể lực tiêu hao ít, cần bổ sung đầy đủ dinh dưỡng mới .
Lẫm lắc đầu, miễn cưỡng ăn thêm vài miếng cơm trong bát. Khi dậy thu dọn bàn ăn, dừng một chút, xoay về phía nhân loại: “Mẫu phụ, ngày mai nghỉ, về Địa Cầu một chuyến.”
Về Địa Cầu ? Trong mắt Trình Hiểu thoáng hiện lên một tia nghi hoặc. Tháng bọn họ trở về vài , gần đây do học nghiệp bận rộn nên thời gian ngoài.
“Có chuyện gì ?” Trình Hiểu buông chén , giọng mang theo rõ rệt quan tâm.
Mẫu phụ vẫn luôn quan tâm đến như , khiến cảm thấy thập phần thoả mãn. Bóng ma lưu trong quá khứ từng khiến Lẫm cố chấp theo đuổi sự chú ý từ nhân loại. Hắn khẽ : “Không gì nghiêm trọng, chỉ là xác nhận vài tư liệu, sẽ nhanh chóng trở về.”
Trình Hiểu suy nghĩ gật đầu đồng ý. Thiếu niên khi xưa trưởng thành, một về Địa Cầu cũng chuyện nguy hiểm. Chỉ là vẫn khỏi dặn dò: “Trên đường cẩn thận một chút.”
Lẫm nhu thuận gật đầu, tiến lên ôm lấy nhân loại, vùi đầu cọ cọ trong lòng y. Hắn là trưởng thành, nếu theo lời Trình Hiểu , cũng đến tuổi nghiên cứu sinh. Thế nhưng chỉ khi đối phương nhẹ nhàng vuốt ve vài , mới cảm thấy mỹ mãn mà rời .
Mẫu phụ ở nhà một , tuy Liệt bên cạnh, nhưng còn nhỏ, Lẫm nghĩ phụ ngày mai sẽ trở về nghỉ ngơi, như mới thể an tâm ngoài.
Dù Trình Hiểu ở một chuyện biểu hiện cường thế, nhưng vẫn theo bản năng mà cho rằng, đây là một nhân loại yếu đuối cần bảo hộ. Dẫu dị năng, nhưng thể chất vốn khác xa dị tộc Diệu Tinh nhân. Nếu xảy điều gì ngoài ý , e rằng hối hận cũng kịp.
Bảo vật quý giá, tất cẩn trọng chở che, mới là lẽ .
Ngày hôm .
Sau khi phi thuyền đáp xuống Tự Do Chi Thành, Khí như thường lệ mang theo lễ vật dày cộm tới bái phỏng. Trước tiên đến nhà vị bằng hữu bạn lữ, dò hỏi chi tiết về chuyện hoài thai. Đối phương ngược cũng sảng khoái mà trao đổi. Dị tộc đối với loại sự tình chung cởi mở, chỉ là nhân loại bên cạnh chút hổ, mượn cớ chuẩn đồ ăn mà rời phòng bếp.
Khí chút tiếc nuối. Như cũng chỉ hỏi một mặt tư liệu mà thôi.
Tạm biệt hai hữu hảo, định tiếp tục đến chỗ Lý Nhiên và Táp. Mỗi đến nơi , đều tuân theo lễ tiết chào hỏi, đồng thời mang đến một ít sản phẩm nghiên cứu mới của Diệu Tinh – thể hỗ trợ cho Địa Cầu.
Do thời gian phần gấp gáp, bước vội vã, cũng phát hiện ở nơi xa xa phía , vẫn lặng lẽ chờ.
Chỉ đến khi Khí xa, Lẫm mới từ bóng cây chậm rãi bước , tiến đến cửa nhà bạn lữ , lễ phép ấn chuông cửa.
“Ngươi gần đây tới thật thường xuyên.” Lý Nhiên mở cửa liền nhận , chút tò mò, rót cho Khí một ly rượu trái cây. Đây là loại đồ uống nhiều yêu thích. Ban ngày tiện uống rượu mạnh, nên thử qua loại ngọt ngào cũng tệ.
Về phần dược , hiện quảng bá rộng khắp các tinh cầu lớn, mang ít lợi nhuận cho Địa Cầu trong lĩnh vực tinh tế mậu dịch. Cho nên Khí mang đến chút đặc sản rượu trái cây cũng hợp tình hợp lý.
“Chỉ là việc, xử lý xong .” Khí mỉm . Trưởng thành , vóc dáng cao lớn hẳn, giọng cũng trở nên ôn hòa.
“Ngươi đêm nay trở về , là ở ? Ta bên thể an bài.” Lý Nhiên nhớ đây dịp tiếp đãi cẩn thận, hôm nay Táp nhà, rảnh rỗi, thể dẫn Khí dạo một vòng. Gần đây Tự Do Chi Thành biến hóa lớn, thêm nhiều chỗ thú vị, về cũng thể kể cho Trình Hiểu.
“Không cần phiền toái, ngày mai còn Chương trình học, đa tạ ý của ngài.” Khí lễ phép dậy cảm tạ.
Lý Nhiên gật đầu. Đây là một hài tử hiểu chuyện, tuy dòng gien trong mắt quá xuất chúng, nhưng ít nhất so với Táp và Lam thì vẫn còn kém xa. May , bản đứa nhỏ ưu tú.
Hắn khẽ sờ bụng , mỉm tin tức mang thai, thuận tiện nhờ Khí truyền đạt cho Trình Hiểu.
Hiện tại tinh tế thông tin vẫn đang trong giai đoạn nghiên cứu phát triển, Địa Cầu vây trong một vùng gian mới, kết nối với nơi cũng cần thời gian. Có chuyển lời là phương tiện nhất.
“Ngài mang thai?” Khí ngẩn một lúc, lộ nụ phát từ nội tâm. “Còn xin ngài chú ý thể, sẽ lập tức chuyển lời khi trở về.”
Không ngờ chính đến đây tra hỏi tin tức liên quan đến chuyện hoài thai, mà thành chủ Tự Do Chi Thành thật sự hoài thai. Nghĩ , nếu Trình thúc thúc , tất sẽ vui mừng.
Về chuyện giữa Táp và Lý Nhiên, cũng từng qua. Nay thể cùng sống yên thế , là một chuyện vô cùng hạnh phúc.
Khi Lẫm đến cửa thành Tự Do Chi Thành, liền từ xa trông thấy Khí cùng Lý Nhiên sóng vai . Tuy tuổi cách biệt, nhưng trong giới trẻ hiện nay, hình và diện mạo cũng gì quá chênh lệch. Hơn nữa, hiện nay gen nhân loại cải tiến cao độ, tuổi thọ sinh tồn cũng đại tăng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/trong-sinh-chi-bien-phe-vi-bao/chuong-203-pn-lam-x-khi.html.]
Bọn họ dường như nhắc đến từ “mang thai”. Lẫm dõi theo hai đang trò chuyện hòa hợp vui vẻ, trong lòng khỏi dâng lên khiếp động.
Lúc trở phi trường, Khí một chắn cửa khoang thuyền.
Lẫm cao lớn, tóc đen mắt đen, dung mạo tuấn mỹ sắc sảo, phát khí tức áp bức cùng lạnh lẽo đặc hữu của dị tộc, khiến ít đường lặng lẽ tránh xa.
Khí giật , nhưng mau chóng lấy bình tĩnh, bước nhanh tới, ngữ khí ôn hòa: “Ngươi đến làm gì?”
Lẫm liếc một cái, trả lời.
Khí nhẹ cau mày, thấy ánh mắt dừng nơi túi hành lý, ánh sáng trong mắt chợt lóe lên: “Ngươi theo dõi ?”
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Lẫm rốt cuộc mở miệng: “Tại cho ?”
“Chuyện gì cơ?” Khí nghiêng đầu, nét mặt như hiểu.
“Chuyện mang thai.” Lẫm chằm chằm, tựa như xuyên qua lớp biểu cảm .
Khí cả kinh, nhất thời gì. Hắn vốn định chờ khi chắc chắn mới báo cho đối phương. Dù khả năng mang thai giữa đồng tộc là cực kỳ thấp, nhỡ như thất bại, chỉ càng khiến Lẫm thất vọng. Hắn để ôm kỳ vọng hiện thực tàn nhẫn phủ định.
Lẫm thấy trầm mặc, hô hấp càng thêm trầm trọng: “Là vì tin ?”
Khí ngẩng đầu, giải thích thì Lẫm một phen kéo lòng.
“Đồ ngốc.” Âm thanh trầm thấp vang lên đỉnh đầu.
Khí cứng một chút, đó mới từ từ thả lỏng. Cảm giác quen thuộc , vẫn như , ấm áp và an tâm.
Lẫm vuốt ve lưng , tựa như dỗ dành một đứa trẻ nghịch ngợm: “Sau , giấu chuyện gì nữa.”
“...Ừ.” Khí đáp nhẹ, gương mặt thoáng ửng hồng.
Lẫm lúc mới buông , khẽ cúi đầu hôn lên trán, ánh mắt mềm mỏng hiếm thấy: “Ta sẽ cùng ngươi về Địa Cầu.”
“Không cần...” Khí định từ chối, nhưng ngưng .
Lẫm quyết định, căn bản dễ lay chuyển. Huống hồ, cũng bài xích chuyện cùng Lẫm về nhà.
Khi phi thuyền tiến nhập tầng khí quyển Địa Cầu, bầu trời hiện lên một mảng xanh lam trong vắt, vài cụm mây trắng phiêu đãng. Đây là cảnh tượng mà tinh hệ khác khó thể thấy .
Khí nghiêng cửa sổ, mắt dõi theo dòng sông ánh sáng bên . Mặc dù trở về ít , nhưng mỗi như thế, đều mang đến một loại cảm xúc khác .
Lẫm lẳng lặng , trong lòng nổi lên một cảm giác khó gọi thành tên. Trong đôi mắt sáng của Khí phản chiếu cả trời đất, mà trong mắt , chỉ một mà thôi.
Lần , sẽ khiến thuộc về .
Vừa bước xuống phi thuyền, hai thấy Trình Hiểu đang chờ bên ngoài. Liệt y bế trong lòng, vui mừng vẫy tay về phía Lẫm và Khí.
“Ngươi về nhanh ?” Trình Hiểu mỉm hỏi.
Khí tiến lên một bước, đón lấy ánh mắt ôn hòa của y, nhẹ giọng đáp: “Muốn sớm trở về.”
Trình Hiểu nghĩ nhiều, chỉ cảm thấy đứa nhỏ càng lúc càng nhu thuận hiểu chuyện. Đã từng là một tiểu gia hỏa cao ngạo lạnh lùng, nay học cách biểu đạt tình cảm, khiến vui mừng xót xa.
Mà Lẫm thì tiến đến ôm lấy Trình Hiểu, ánh mắt sâu xa liếc Khí một cái, mới khẽ : “Chúng cần chuyện.”
Trình Hiểu hiểu gì, nhưng vẻ mặt nghiêm túc của Lẫm, đành gật đầu, để Liệt chơi trong sân, dẫn hai phòng khách.
Khí xuống, tay nắm chặt lấy vạt áo, chút khẩn trương. Dù rõ Lẫm gì, nhưng thể đoán đại khái.
Quả nhiên, Lẫm vòng vo, trực tiếp mở miệng: “Mẫu phụ, và Khí xác định mối quan hệ bạn lữ.”
Trình Hiểu ngẩn : “...Gì cơ?”
Khí đỏ mặt, cúi đầu, dám thẳng mắt y.
Lẫm tiếp tục: “Chúng tiến hành nghi thức kết hợp trong năm nay.”
Trình Hiểu sửng sốt hồi lâu, mãi mới hồn: “Hai đứa... Từ khi nào...”
“Cũng lâu lắm.” Khí nhỏ giọng đáp, thanh âm mỏng manh như muỗi.
Trình Hiểu thở dài, từng nghĩ tới khả năng , nhưng ngờ tới nhanh như . Y hai mặt – một ôn hòa lễ độ, một trầm ít – cảm giác như đột nhiên thời gian cuốn tất cả quá xa.
“Các ngươi thật sự xác định ?” Trình Hiểu hỏi cuối, ánh mắt trầm xuống.
“Vâng.” Cả hai đồng thanh trả lời.
Trình Hiểu trầm mặc một lát, cuối cùng mới nở nụ : “Vậy thì chúc mừng.”